Truyện Full

Truyện / Hoàng Hậu Tóc Vàng Hoe

Hoàng Hậu Tóc Vàng Hoe

Hoàng Hậu Tóc Vàng Hoe

Hoàng Hậu Tóc Vàng Hoe

Tác giả: Ma nữ hồ ly

HOÀNG HẬU TÓC VÀNG HOE

Văn án:

(Định nói về chị Tiếu cho hợp tên Fic nhưng mà trong truyện sẽ nói nhiều về cô nàng này, vì vậy giới thiệu anh Hàn cho mọi người hiểu về anh ý nhớ ^^)

Mái tóc dài bạch kim, làn da trắng như tuyết, đôi mắt hồng như lửa …

Bạch Dạ Hàn- hắn mang vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành…

13 tuổi, hắn bị Dục Cơ – hoàng đế của vương triều Thiên Du, bắt cóc, đưa về làm nam sủng…

Hồng nhan họa thủy…

Hắn cảm thấy nhục nhã, hắn căm ghét Dục Cơ cùng vương triều Thiên Du, căm ghét bộ dạng của chính mình, hắn căm ghét hậu cung nơi những con đàn bà ở đó bày ra đủ trò hãm hại hắn.

Hắn trở thành kẻ bá đạo, máu lạnh,…

15 tuổi, hắn giết chết Dục Cơ, lật đổ vương triều Thiên Du, chôn sống toàn bộ nữ nhân ở hậu cung. Hắn lập nên Cửu Bảo Vương triều.

Hắn thích chém giết, hắn giết những kẻ khen hắn xinh đẹp, hắn đem quân đi chinh chiến mở rộng bờ

cõi…

Hắn gặp Ngọc Tử Kỳ 1 kĩ nữ lầu xanh tính tình ngang ngược, kiêu căng và chán ghét vẻ ngoài của hắn…

Hắn quyết tâm theo đuổi nàng…

Nhưng, đây có phải nửa còn lại của hắn?

Một ngày nọ, hắn bất chợt gặp nàng – Tiếu Diêu Linh – “hoàng hậu bỏ quên” của hắn…

Nàng xinh đẹp động lòng người…

Nàng có mái tóc vàng hoe như ánh mặt trời rực rỡ, nàng có đôi mắt to màu xanh ngọc bích, long lanh như nước hồ mùa xuân lặng sóng, nàng có đôi môi nhỏ xinh căng mọng màu cam, làn da mịn màng trắng như trứng gà bóc.

Khuôn mặt và vóc người nhỏ nhắn, đáng yêu, hoàn mĩ và quyến rũ…

Lần đầu gặp hắn, nàng nhón chân hôn lên má hắn:

– Màu trắng…thật đẹp!

Hắn sững sờ, ko biết có nên chém chết nàng hay ko?

Nàng yêu màu trắng, màu trắng thuần khiết và thanh cao…

Thuần khiết thanh cao ư?

Hắn thì sao, màu trắng đã nhuốm màu hận thù và máu đỏ của kẻ thù…

Tình yêu, thù hận …

Câu chuyện này, rồi sẽ về đâu…

* Giới thiệu nhân vật trong truyện : Hoàng Hậu tóc vàng hoe *

1.Nhân vật chính:

– Bạch Dạ Hàn: lạnh lùng, lãnh khốc, ác bá vô tình. 20 tuổi, cao 1m86.

– Tiếu Diêu Linh: xinh đẹp vô cùng tận, tóc vàng mắt xanh, môi cam nhỏ nhắn ( chị người lai nhá^^). 18 tuổi, cao 1m68.

2. Nhân vật chính phụ:

– Bạch Diễm: tỷ tỷ cùng cha khác mẹ của Bạch Dạ Hàn, sau này là tỷ muội tốt của Tiếu Diêu Linh. 21 tuổi!

– Ngọc Tử Kỳ: cô nàng kiêu căng, hống hách. Theo chị Diễm nói là người mà anh Hàn ” cua” 2 năm ko đổ.

– Trịnh Nhã Như: một nữ nhân được Tiếu Diêu Linh cứu thoát khỏi tay hoàng đế Tửu Quốc, trở thành thân cận của Tiếu Diêu Linh, quyết gắn bó suốt đời cùng nàng.

– Hạo Tề Nhiên: Thường gọi tắt là Tề Nhiên, theo hầu Bạch Dạ Hàn ( ko phải là thái giám nhá, anh ý giống vệ sĩ của Hàn ca)

Ngoài ra còn các nhân vật phụ linh tinh, sau này sẽ nói sau.

Chương 1: Tiểu nữ nhân kì lạ:

Đêm thu se lạnh, gió nhẹ mơn man, sóng nước mặt hồ khẽ gợn lăn

tăn…Phải chăng vì sợ cuốn trôi thứ ánh sáng hoàng kim mà minh nguyệt ban tặng?

Trăng, sẽ mãi mãi ở chốn này, và toả ra thứ ánh sáng tuyệt thế…

.

.

.

Giữa không gian bao la tĩnh lặng, đâu đó bật lên tiếng khóc ai oán, não nề…

– Chủ nhân! Xin người hãy cố nén đau thương!

Trịnh Nhã Như đau lòng nhìn thiếu nữ diễm lệ tuyệt trần, lệ quang lăn dài trên gò má trắng hồng.

Nàng là Tiếu Diêu Linh, người mà Trịnh Nhã Như còn coi trọng hơn sinh mạng, đã thề suốt đời bảo vệ nàng…

Trịnh Nhã Như thở dài, vị nữ chủ nhân này, đây đã là lần thứ 59 nàng rơi lệ, cất lên tiếng khóc bi thương đến nao lòng. Lí do mà nàng khóc ư? Thật chẳng muốn nói ra…

Tiếu Diêu Linh nức nở, cúi khuôn mặt hoàn mĩ nay tràn ngập lệ quang nhìn xuống chiếc hộp gỗ màu nâu chạm khắc tinh xảo… Bên trong hộp… là “một con muỗi màu trắng” … đã chết

=.=

Đúng! Là một con muỗi trắng muốt.

Nghe Trịnh Nhã nHư bên tai khuyên nhủ, Tiếu Diêu Linh nào nén được đau thương, thậm chí cơn nức nở còn khinh khủng hơn lúc trước:

– Nhã Như.. ô..ô..ô.. Tại sao??? Tiểu Bạch 003 sao lại có thể bỏ ta sớm như vậy… Ngày ngày ta vẫn cho nó hút máu đầy đủ và đúng giờ, đâu có thiếu bữa nào đâu a~…ô ô ô…

Đấy, cái lí do ngớ ngẩn mà chủ nhân của Trịnh Nhã Như khóc trong đêm tối là thế đấy…

Có ai đi nuôi muỗi làm vật cưng không? Có, thì chỉ riêng vị Tiếu Diêu Linh này thôi.

– Chủ nhân! Loài muỗi tuổi thọ ngắn ngủi, không thể sống lâu như con người được…

Tiếu Diêu Linh nhướn đôi mắt to màu ngọc bích, khuôn mặt đẹp tựa thiên sứ, đôi môi cam chu lên không cam chịu, cùng tiếng nức nở, nàng tủi hờn:

– Hức…hức… Nhưng mà Tiểu Bạch 003 ra đi sớm so với tuổi thọ trung bình của loài muỗi tận một ngày liền… Hức…hức…

Trịnh Nhã Như ngao ngán thở dài, vị chủ nhân thông minh lanh lợi ngày thường giờ đã trở thành một cô bé sợ hãi mất mát, dù chỉ là một vật nuôi nho nhỏ cũng khiến nàng khóc thê lương cả buổi.

Trịnh Nhã Như dùng khăn lụa lau đi lệ quang trên gương mặt toàn mĩ , giọng dỗ dành:

– Tiểu Bạch 003 lần này nhỏ nhất, uếy nhất. Tất nhiên nó không thể sống đúng tuổi thọ của loài muỗi trắng rồi. Nào! Chủ nhân ! Nín nhé… Khóc lóc xấu xí hết cả rồi. Giờ ngồi đây đốt vàng mã cho

Tiểu Bạch 003, ta về chuẩn bị nước tắm cho người. Chắc nữa Tiểu Bạch 001 sẽ đến đón… Ngoan ngoãn nghe lời ta …

.

Đọc FULL truyện tại đây

.

.

——————–

.

.

Trong bóng đêm, 3 dáng người lướt đi vội vã.

Không gian tĩnh lặng bao trùm màn đêm bị phá vỡ bởi những tiếng cười dâm đãng:

– Hô Hô Hô… Cô nương xinh đẹp… Đi với bọn ta nào! Chỉ cần nàng

khiến bọn ta vui vẻ, ta sẽ cho nàng hưởng vinh hoa phú quý…

Đáp lại những tiếng cười dâm ô man rợ đó chỉ là tiếng nấc, tiếng thút thít khe khẽ,…

Bạch Diễm cau mày, phóng tầm mắt về phía thuỷ đình không xa.

Trong tâm dậy lên một mảnh chán ghét. Một lũ khốn nạn đi bắt nạt một tiểu nữ nhân yếu đuối. Giả như, nữ nhân ấy không gặp được người cứu giúp, nàng rồi sẽ rơi vào tình cảnh thê thảm nào.

Bạch Diễm phi thân về đám người nọ, âm thanh của lưỡi kiếm vun vút xé gió:

– … Bịch… bịch… roạt… roạt…

Chưa đầy một phút, một cảnh kinh hoàng hiện ra trước mắt. Thân thể không lành lặn, tay chân đứt đoạn, lục phủ ngũ tạng trải trên nền đất lạnh, mùi máu tanh xông lên sực khắp…

Những kẻ mà mới đây còn cười cợt dâm ô, giờ phút này chỉ còn là những cái xác không lành lặn và lạnh ngắt không hồn…

Tiếu Diêu Linh ngưng khóc, theo phản xạ thối lui. Chẳng ngờ, thân người lại va vào một ai đó sau lưng, cảnh chém giết vừa rồi khiến nàng liên tưởng tới những linh hồn đòi mạng. Thân hình đổ rạp trên người ai đó, miệng vẫn là hét lên thất thanh:

– Ahhhhhhhh… Ma!!!! Cứu mạng a~

Sờ sờ xuống phía dưới, ” cái xác còn nhiệt”- nàng nghĩ. Vội vàng ngẩn mặt lên miệng lắp bắp :

– Tỷ tỷ… xin lỗi a~…

Chính là, lời xin lỗi thoát ra khỏi miệng, cũng là lúc nàng cứng họng…

Thất thần nhìn kẻ mà mình đang “đè lên”: khuôn mặt mĩ miều tuyệt diễm, tóc dài bạch kim, thân người khoác lên bạch y vân đạm…

Trong giây phút đứng hìnhm Tiếu Diêu Linh mơ mơ hồ hồ thốt lên:

– Đẹp quá!!!

.

.

.

Thực thì, đâu phải có mình Tiếu Diêu Linh giờ phút này ngây ngốc, những kẻ kia – Bạch Diễm, Bạch Dạ Hàn cùng Tề Nhiên, từ khắc thiếu nữ mang vẻ đẹp huyễn hoặc ngẩng đầu lên, dưới ánh trăng sáng lung linh, con người ấy càng thêm phần ma mị: suối tóc dài cùng với ánh nguyệt minh đồng màu hoàng kim rực rỡ, đôi mắt xanh long lanh như nước hồ mùa xuân, làn da trắng min màng như ngọc thạch, đôi môi nhỏ chúm chím màu cam thật đặc biệt…

Ban đầu là đứng hình trước vẻ đẹp của nàng…

Sau thì, đứng hình trước những câu nói mà nàng thốt ra khi đè lên Bạch Dạ Hàn!

Đúng, là những câu nói, chứ không phải ” một ” câu nói bất kì.

Câu nói thứ nhất, nàng nghĩ hắn là ma…

Câu nói thứ hai, gọi hắn là tỷ tỷ…

Câu nói thứ ba, khen hắn đẹp…

Cả ba câu nói của Tiếu Diêu Linh, rất vô tình phạm vào Ba điều cấm kị của Bạch Dạ hàn. Người ta chỉ cần vi phạm vào một trong ba điều ấy, sớm nhận một kết cục thê thảm:

Điều một: lầm hắn với ma quỷ.

Điều hai: Nghĩ hắn là nữ nhân.

Điều ba: gán hắn với những từ dùng để miêu tả đàn bà. Thỉ dụ như: xinh đẹp, kiều diễm, bla..bla…

Thực ra mà nói, có ai nhìn hắn vào buổi đêm, thậm chí cả ban ngày, trắng muốt từ trên xuống dưới, người ta lại chẳng tưởng là ma.

Khuôn mặt nhỏ nhắn, các nét hoàn mĩ không một khiếm khuyết, ai chẳng nghĩ hắn đẹp. Chì là, tiếp xúc lần đầu sẽ thấy hắn giống nữ nhân, lâu dần, giáp mặt với kẻ mà so với ác aủy không khác là bao, còn ai giữ lấy cảm nhận ban đầu?

Thì rằng, người thấy hắn không nhiều, kể có gặp qua hắn cũng không dám tiếp xúc gần…

Vậy nên, người chết vì phạm điều cấm cũng thật rất ít, trên dưới vài chục nghìn ( hyo: ==! Bó tay)

Chỉ là họ vi phạm nhiều nhất là tới hai điều, kết cục đã cựưc thê thảm rồi…

Nữ nhân xinh đẹp này, đối mặt với hắn…cư nhiên phạm cả ba điều!

=.=

Bạch Diễm cùng Tề Nhiên bất giác đặt tay lên trán, nhắm mắt xoay người sang hướng khác.

Đơn giản, sống cùng Bạch Dạ Hàn bao lâu nay, thủ đoạn của hắn tàn nhẫn. Một khi kiếm đã ra khỏi bao, rơi xuống đất chỉ còn thịt vụn xương trắng.

“Thật sai rồi” – Bạch Diễm thở dài, nếu nàng không làm cái trò ” thấy chuyện bất bình, rút đao tương trợ”, có lẽ thiếu nữ này còn có cơ may sống, chứ giờ thì…

Thật thê thảm a~

Ấy thế mà, hai kẻ vừa quay đi, đã vô tình bỏ lỡ một cảnh ” ngàn năm khó thấy”

Tiếu Diêu Linh sau khi đỡ Bạch Dạ Hàn dậy, khuôn mặt cũng trở nên ửng hồng, tay mân mê chiếc hộp gỗ trong lòng.

Lúc thấy bóng Tiểu Bạch 001 chạy ra từ rừng cây, nàng mới ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt quỷ dị của Bạch Dạ Hàn,.

Vô thức lấy ta che mắt hắn, nàng kiễng chân hôn phớt lên bạc môi của Bạch Dạ Hàn…

Một nụ hôn phớt qua, lại tạo ra hai dòng điện chạy khắp cơ thể cả hai kẻ trong cuộc, trái tim nơi lồng ngực nhói lên một cơn tê dại, nhịp đầu ban đầu lỡ làng, sau dần lại tăng tốc tới điên cuồng…

Tiếu Diêu Linh trước khi nhảy lên lưng Tiểu Bạch 001, bỏ lại bên tai Bạch Dạ Hàn một câu nói:

– Màu trắng thật sự rất đẹp!

.

.

.

Thiếu nữ tóc vàng nhẹ nhàng vột lên lưng một con hổ bạch to lớn với những sọc đen oai vệ.

Người và hổ chạy một quảng khá xa mới dừng lại, thiếu nữ nọ lấy hai tay tạo loa, nói vọng:

– Ta là Tiếu Diêu Linh! Hẹn gặp lại…

Nghe tiếng nói trong trẻo vọng vang không gian tĩnh lặng, ba kẻ theo đó hướng về bóng trắng xa xa, lao vun vút với tốc độ kinh hoàng.

Bạch Diễm nghi hoặc nhìn Bạch Dạ Hàn, đây có phải lần đầu tiên hắn phá lệ không nhỉ?

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Hay là nữ nhân kia quá đặc biệt khiến hắn không thể xuống tay?

Đúng! Quá quá quá đặc biệt, quá phi thường… và thú vị…

Kẻ giờ đang trong tầm ngắm vẫn chẳng hề hay biết gì, chỉ chằm chằm nhìn chiếc hộp gỗ không rõ được nhét vào tay từ khi nào.

Bên trong là xác một con muỗi trắng…

Màu trắng thật sự đẹp sao?

Bất giác đặt tay lên lồng ngực trái, cảm giác ban nãy, rốt cuộc là gì?

.

.

.

—————-

.

.

.

Trịnh Nhã Như khó hiểu nhìn thiếu nữ tóc vàng với gò má ửng hồng…

Rõ ràng trước lúc nàng dời đi, chủ nhân còn đang khóc lócthảm thương trước cái chết của Tiểu Bạch 003, cái bộ dạng lúc này thì…

Chẳng tài nào hiểu nổi a~

– Chủ nhân! Chuyện gì đã xảy ra vậy?

Tiếu Diêu Linh như cũ không nói, miệng ngân nga ca khúc ” Why did I fall in love with you?”, lúc lại cười tủm tỉm giấu đầu vào bộ lông trắng của Tiểu Bạch 001.

Trịnh Nhã Như nào chịu bỏ cuộc.

Nàng cúi đầu, áp trán mình lên trán chủ nhân.

Không có sốt a~

Vậy tại sao khuôn mặt cứ đỏ hồng như đang phát sốt? ( Hyo: Sốt vì yêu^^)

– Chủ nhân!!!- Nàng hét to vào tai Tiếu Diêu Linh

Đôi mắt mơ màng nhìn kẻ rống bên tai mình, Tiếu Diêu Linh ngây ngốc hỏi lại :

– Hả? Có chuyện gì ư?

Trịnh Nhã Như bất lực.

Hoá ra nãy giờ nàng nói chủ nhân đâu có để vào tai, hẳn là có kẻ cướp mất hồn của chủ nhân nàng rồi:

– Chủ nhân! Ngươi rốt cuộc đã gặp chuyện gì vậy?

Tiếu Diêu Linh hai tay bưng mặt, tủm tỉm cười dễ thương:

– Ta đang yêu

O_o

– Yêu ư?

Tiếu Diêu Linh gật đầu, nhón gót đứng lên, bạch ý phiêu lượn.

Nàng xoay mình bằng mũi chân, vũ khúc đẹp mắt như tiên tử.

– ân! Là yêu…

=.=

Những người đang yêu là như thế này ư?

Gò má ửng hồng, đôi môi mỉm cười, ánh mắt mơ màng, lúc ca hát, lúc nhảy múa…

Trịnh Nhã Như bật cười, đứng lên tóm lấy nữ chủ nhâ, cởi ra tầng tầng lớp lớp lụa sam của nàng.

Từng đường cong hoàn mĩ, da thịt trắng nõn loã lổ như bạch ngọc lộ ra…

Tiếu Diêu Linh cười hì hì nhảy vào thùng nước tắm rắc cánh hoa hồng bạch. Nàng nhắm mắt hồi tưởng:

– Tất cả…tất cả đều là màu trắng…

– Là ma à?- trịnh Nhã Như ngớ người hỏi lại.

– Không! là người đấy! đã kiểm nghiệm chứng thực.

Trịnh Nhã Như biết chủ nhân mình ” cuồng” màu trắng. Nhưng mà cứ nhìn thấy người ta toàn thân màu trắng là “yêu” được sao. Nàng vẫn hồ nghi:

– Nhưng…như thế nào người đã nghĩ người yêu hắn? Chỉ vì hắn màu trắng sao?

Tiếu Diêu linh lắc đầu phủ nhận:

– Không! Yêu thực sự. Khi chạm vào người ấy, có một luồng điện chạy vào tim ta.

Khăn tắm buông rơi, Trịnh Nhã Như há hốc miệng , lo lắng:

– Hắn…hắn… cũng điều khiển được điện sao?

Vẫn lắc đầu, Tiếu Diêu Linh giải thích:

– Dù người ấy có điều khiển được điện, ta vẫn có thể thay đổi nó. Chỉ có một dòng điện duy nhất ta không điều khiển được…

O__o

– Là thứ gì kinh khủng vậy?

Tiếu Diêu Linh nhắm mắt mơ màng:

– Dòng điện tình yêu!

.

.

.

Đúng vậy!

Trước kia, cha Eward từng nói với nàng:

– Nếu một ngày nào đó, con gặp một dòng điện mà không thể điều khiển được nó, đó là dòng điện tình yêu. Và người tạo ra dòng điện ấy, là người con sẽ yêu suốt cuộc đời…