Hãy nói em yêu anh » Trang 9

Chap 9: là chính mính..

vậy là cái ngày đó cũng đến…bé nhìn nó đang đăm chiêu suy nghĩ:

– bạn sao vậy???đang suy nghĩ gì vậy? thế tối nay có định đi cùng zai mình hok hả? bt toàn mình được mời đi thôi a ý chưa bao h mời người con gái khác cả..hihi..đặc biệt nha..

– nó nhìn bé bực mình:hỏi cái gì chứ? tớ chưa biết…cậu hok hỏi thì tớ cũng đang suy nghĩ đây?

– bé nhìn nó cười: à hóa ra đang suy nghĩ chuyện đó đó hả? làm gì phải suy nghĩ chứ..cứ thế mà đi thôi…hehe..

– Không đơn giản như cậu nghĩ đâu:

nó thở một cái có vẻ có vẫn đề gì đó nặng nề lắm…hè hè..nó cũng biết hắn có ý gì mà….buổi tiệc đó có ý nghĩa gt bạn gái của những tên công tử hào hoa….hàng năm có thể thay đổi bất thường nhưng hắn chẳng bao h dẫn người con gái nào đi cả…điều này lại làm nó thấy khó xử…mình là gì của a ta mà phải đi cùng nhỉ???mình chỉ là bạn bè thôi mà…có nên đi không đây???nó có yêu hắn đâu mà phải đi chứ nhỉ???nhưng sao nó cứ phải suy nghĩ làm gì? chẳng nhẽ vì món quà đó sao???nó đâu phải người hay để ý đến một vấn đề nào đó đâu chuyện tới đâu hay tới đó mà ..đó là cách sống của nó sao bây h lại thay đổi làm gì không biết..nhưng dù trấn an tinh thần nhưng sao nó vẫn không thể vứt bỏ cái suy nghĩ vớ vẩn trong đầu đó đi…

Tin nhắn đến:

– [tối nay em đi chứ????]

– [chưa đến lúc mà..sao anh hỏi sớm thế?]

– [bây h còn sớm hả em còn 5 tiếng nữa thui đấy..e có đi không để anh còn tìm người khác nào..hehe]

– [à…a coi e là cái gì vậy? vậy thì cứ đi tìm đi…em không đi nữa]

– [cái gì cơ? e giận a à???a nói đùa thui mà..làm gì mà căng thẳng thế?]

– [ai đùa với a hả???]

– [thôi a xl được chưa?đi đi mà..a năn nỉ đó..đi nha]

– [xl mà chăng có thành tâm gì cả…dược rồi e sẽ đi….a vui chưa>?]

Ôi vậy là nó đã đồng ý đi rồi đó…hahah…;.dễ dãi quá đi mất không phải đâu nha…

Hết h nó đang đi trên sân trường thì bị một tên nào đó chặn lại:

– chào e

– a là ai tôi không quen tránh ra cho tôi đi…

– Sao e lại đối xử với a thế?

– Thôi dược rồi có chuyện gì nói đi

– Hì hì thực ra a chỉ muốn nói với e điều này thôi

– Chuyện gì?

– Thực ra a đã thích e từ lâu rồi….tên này gãi gaĩ đầu

– Vậy thì sao?

nó quá quen thuộc với hoàn cảnh này rôi vì nó không ít người để ý đến mà…

– a chỉ muốn nói cho e biết và a muốn mời e đi dự buổi tiẹc tối nay cùng a được chứ? tên này nhìn nó vẻ e ngại

– Tối nay tôi bận rồi…

rồi nó bước đi thật nhanh để tránh phiến phức…

– Tên này chạy theo bám riết lấy nó: nhưng e có biết đó là buổi tiệc gì đâu mà từ chối nhanh vây?

Nó dừng lại quay sang nhìn tên này.trả lời nghiêm túc:

– DÙ CÓ LÀ BUỔI TIỆC DÀNH CHO TỔNG THỐNG MĨ THÌ TÔI CŨNG KHÔNG ĐI VỚI a ĐÂU…BYE

Thẳng thừng và bỏ đi để lại thằng bé bị tổn thương nặng nề nhìn thằng bé có vẻ rất đáng yêu xinh zai kute nữa chứ nhưng có vẻ không biết tán gái cho lắm…hè hè

=====

TỐI :

Hôm nay đặc biệt nó được bé trang điểm cho rất xinh..xinh cực kì luôn hehe….nó chờ mãi hắn mà vẫn chưa thấy hắn đến đón..mặt nó bắt đầu biến dạng..không háo hức như lúc trước nữa…nó thầm nghĩ (cái tên chết tiệt này làm gì mà lâu thế hok biết)

– bé cũng sột ruột theo: a kiệt làm gì mà lâu thế chưa đến nhỉ???

– Nó bực bội: thôi mình không đi nữa đâu bạn hộ mình tẩy trang đi…

– Thôi mà để mình gọi a tuấn đến đón cậu đi ha…chắc a kiệt lại có điều gì đó làm bạn bất ngờ đây mà..cứ đến buổi tiệc trước ha

rồi thế là nó được zai nó chở đến zai nó cũng dược mời nhưng zai nó đi một mình thôi à

– hôm nay e xinh thật đấy,. chưa bao h thấy e xinh như thế cả…

– A đừng nịnh em….

đến buổi tiệc nó cùng zai bước vào trong nhưng nó đánh mắt mãi mà chẳng thấy hắn ở đâu?

– tuấn thấy thế thì nói vs nó: tìm kiệt hả???tí nữa nó đến thôi à…

– Ai bảo a e đợi a kiệt…híc…nó vênh mặt

– thôi e đừng có mà biện minh..thế thì ở đây nha..a qua kia nc vs bạn một tí đã…

tuấn vừa bước đi thì nó cảm thấy buồn chán gì không có ai để nói chuyện…nó ngồi xuống và nhâm nhi ly rượi xoay đi xoay lại hình như đang ngóng chờ…nhưng sao nó cảm thấy vô vọng thế này???tự nhiên có một chàng trai trông có vẻ rất đẹp trai tiến về phía nó…:

– sao e buồn thế?

nó ngẩng mặt lên nhìn thì ra là cậu nhóc hôm nay nó gặp ở trường…

– Là a à??

– Không a thì là ai..sao e bảo hôm nay không đến mà….

– Tôi không đến đây vì a..

– À vậy bạn của e đâu???

Nó ấp úng không nói được câu nào…

– Tên nhóc này nói luôn: không sao e cùng a làm một đôi chứ? tên này giơ tay ra

– Nó quay mặt đi: tôi không thích…rồi bỏ đi chỗ khác…

– Tên nhóc này nhìn theo nó cười: rồi e sẽ phải nhìn lại a đó…

nó vẫn chờ vẫn ngóng trông ai đó… tuấn từ đâu đến chỗ nó:

– thôi a có việc về trước đây..e có về luôn không…

– Nó cười gượng : thôi e muốn ở đây thêm tí nữa….a về trước đi.rồi uống hết ly rượu trên tay..

– ừ vậy thì uống ít thôi nha…

đến h nó chỉ còn một mình một mình trong sự hạnh phúc của người khác..nó cứ trách thầm..(tên chiết tiệt này a chết ở đâu rồi hả???)đến phần các đôi nhảy vs nhau nó thì có một mình chỉ mình nó đứng một mình ngắm mọi người nhảy vs nhau…đến khi bước trên lầu xuống..là một tràng trai có mái tóc màu hung đỏ….mặc bộ vest trắng….bước xuống đang tiến về phía nó..nó thầm nghĩ (sao bây h a mới xuất hiện hả? có biết e chờ lâu lắm ùi không??)chàng trai đó càng ngần đến nó hơn đến lúc nó có thể nhìn thấy được rõ mặt thì nỗi thất vọng lại dâng đầy trong nó…không phải là hắn không phải là Kiệt khuôn mặt khác một trời một vực….kết thúc buổi tiệc nỗi thất vọng tràn trề hiển hiện lên khuôn mặt nó…nó một mình bước ra về…với nỗi buồn ê chề…nó giơ điện thoại lên bấm bấm gì đó..tự nhiên có ai đó..phóng chiếc mui trần đến..đưa cho nó một cái túi màu đen..: nó bước vào phòng vs sau 5 phút bước ra trở lại với bộ tóc thả xõa..bộ đồ đen bóng. bụi bặm..nó phóng chiếc xe đó nhanh như bay vù trên đường phố và dừng lại ở một quán bar..

.KINH AND QUEEN BAR..

một cô gái trông có vẻ sexy đang đẩy cửa quán bước vào thu hút mọi sự chú ý của mọi tầm ngắm….cô mặc một chiếc váy đen bó sát toàn thân ngắn nhất có thể…váy ngang ngực óng ánh…cô đi một đôi boss cao cổ cũng đen luôn..cô gọi whisky…và ngồi đó uống và chỉ uống….đôi lúc nhâm nhi như đang nghĩ cái gì đó

– a là cái thá gì mà phải bắt tôi đợi a chứ? Diệu Linh này chưa bao h phải chờ đợi một ai cả..a nên hiểu điều đó…và nên biết sống ntn…

– hic. a chả là cái gì cả,,,đồ chết tiệt…

chuông cửa reo :bé chạy ra mở cửa thì…

– ôi thôi..linh làm gì thế này hả..sao lại ra nông nỗi này vậy???

– tôi muốn ngủ…uuuu..aaa chào quỳnh….mình đã về rồi hôm nay rất vui…

Đọc FULL truyện tại đây

– nói lăng nhăng cái gì vậy trời…mà sao lại ăn mặc sexy thế này nữa chứ?

rồi bé đỡ nó vào nhà..đưa nó vào phòng và ngủ….bé thì không thể nào ngủ được..ngồi đó ôm con bông mà suy nghĩ:

– zai đâu mà để cho linh ra nông nỗi này nhỉ??say mèm mà cũng không thèm đưa về nữa…mai mình xử cho biết tay..thôi ngủ đi….

sáng hôm sau:

nó bước từ nhà vệ sinh ra..cầm cái khăn xoa xoa đầu…:

– ôi trời ơi..sao đau đầu thế này chứ???

– Ai bảo tối qua uống cho lắm vào..bé nhìn nó than thở…

– Nó bực tức: không nhắc đến nữa không tí là ăn đòn đấy..

– Hẹc.sao hôm nay bạo lực thế…không có quỳnh hôm qua đã nằm ngoài sân ùi đó.không cảm ơn được một câu lại còn **** nữa chứ..bé quay mặt đi

– Hè hè..xl được chưa?nó chạy lại dụi dụi vào người bé

– Thôi đi học đi…bé đứng dậy

– Thôi..đau đầu lắm không đi đâu..quỳnh đi đi hney tớ cúp học,,

– Sao thế được…đi ngay không là mình méc zai tuấn bây h..đi hok? bé vênh mặt nhìn nó

– Bạn bè thế đấy…nó ngao ngán nhìn bé rồi đi thay quần áo…đến trường

bé chạy một mạch vào nhà vs.bấm bấm điện thoại

– aloooo…

– ai vậy..giọng đầu dây bên kia kiểu đầy oán trách vì đang ngủ…

– a còn ngủ hả…sắp vào lớp rùi đấy…

– không quan tâm..hôm nay a không đi học..thế thui nha…

vậy đó hắn cúp máy luôn..chẳng để bé nói năng gì cả..

– hù..cái tên chết tiệt này..sao lại có kiểu thái độ đó chứ??chẳng hiểu nổi hai người này nữa…

cả buổi hôm đó nó ngủ li bì luôn à…ngủ xong lại tỉnh rồi đi xuống canteen cứ như người mất hồn vậy bé thì hok dám nói năng gì cả…chỉ dám đi theo sau nó mà thôi..đến canteen nó ngồi xuống và bắt đầu ăn nhưng có vẻ ăn chỉ để sống chứ không có vẻ ngon lành như mọi hôm ùi..bé để mặc nó tiến lại chỗ tuấn và tú:

– a nè hôm qua linh về 1 mình đấy..lại còn say bét nhè nữa chứ…

– cái gì cơ? tuấn nhìn bé ngạc nhiên

tú thì quay sang hỏi bé:

– có nghĩa là linh bị kiệt cho leo cây hả..hay à nha…

– tuấn bốp cái vào đầu tú: hay cái nỗi gì..không biết là có chuyện gì đây..hai cái đứa này…thảo nào hôm nay thằng kiệt koh đi học…

– bé chau mày: ừ..chắc chắn là có vấn đề gì rồi đó..chẳng nhẽ mình để yên sao???

– Thôi kệ bọn họ đi..để vài ngày nữa xem sao…tuấn nói..

Vừa nói xong thì thấy nó thù lù bước đi về lớp…

– Tú nhìn theo lắc lắc đầu: cái này thì khó đây

Vậy đấy cả ngày hôm đó nó như người mất hồn vậy…hết làm việc này đến làm việc khác mà cứ như gượng ép vậy nhìn người mà chẳng có chút sinh lực nào cả..chán thật…tối đến thì lại rủ bé đi bar nhưng bé sợ vào những chỗ đó nên nó đi một mình..bé lo nó đi một mình có chuyện nên gọi cho tuấn và tú đi cùng cho yên tâm..kết quả là có cả hai zai đi cùng mà vẫn để e gái nhà ta say mèm…đến nỗi phải để 2 a đưa về…dòng lưng ra cõng cô nàng vào nhà:

– y như heo..tú rên lên vì tú là người cõng mà..

– đi nhanh đi .nói nhiều quá đấy.tuấn phàn nàn..

– ông cõng thử coi..ngon lắm mà đi nhanh được.tú phản bác lại

Truyện được đăng tại đây

– hè hè…ai bảo ông cõng đâu cơ chứ? tuấn cười đắc trí..

tú tức muốn bay cả lên nhưng vì trên lưng có một con heo nên hok thể nhích nổi ngoài cách mau mau đưa con heo này về nhanh:

– vậy đấy 2 anh zai vô tác dụng..bé trách móc

– đưa được về đến đấy là tốt lắm rồi đấy e gái yêu quý ạ,….mà can ngăn nó thì có mà ăn đòn..bọn a còn phải nhìn nó uống thôi kia kìa làm gì có dám uống đâu?tú đáp lại một chàng vì quá ức,,hè hè

– a thì chỉ có ngồi ve vãn mầy cô chân dài mới thỏa lòng thôi phải hok? bé lườm một cái..

nói chúng tim đen rồi nên tú chẳng nói được gì nữa..tuấn tiếp lời..:

– thôi nhờ em chăm sóc linh dùm a nha..bọn anh sang xem thằng kiệt nó chết đâu mấy ngày qua ..

– bé nhanh nhảu : ừk a đi đi

vậy là tuấn và tú lại phải mày mò đi tìm hắn..tìm hết cả bar lấn biệt thự nhà hắn cũng chẳng thấy tăm hơi đâu cả…đến khách sạn nhà hắn thì được biết hắn đang trên phòng <VIP>..vậy là 2 tên này hì hục leo lên đến phòng hắn..mở cửa vô:

– cuối cùng cũng tìm được ông..trốn cũng hay nhỉ???tú đứng dựa vào tường 2 tay đút túi quần nhìn hắn đầy ngao ngán..

– tuấn : nhìn lại bản thân đi kiệt.ông nhìn xem ông có ra hình người nữa hay không? hay ra con bù nhìn rồi hả..thôi thay quần áo ra đồng đuổi chim đi còn khối người được nhờ đấy…tuấn ngồi xuống cái ghế xalon cầm lấy li rượu đang nằm chỏng queo trên bàn và rót rượu nhúm một ngụm

hắn chẳng nói gì..cầm nguyên cả trai tu ừng ực…như voi uống nước….tuấn thấy thế…giật phăng trai rượu đi:

– cậu bị điên à kiệt?

– để yên cho tôi…các cậu biến đi..hắn đáp lại bằng giọng nói vô cùng lèm nhèm của một thằng nát rượu..

– để yên ư? thế em gái tôi thì sao nào?tuấn bực bội nhìn hắn với ánh mắt bất cần

– 2 người thật là giống nhau quá đấy?tú tiếp nối

Hắn như chợt tỉnh ra…: linh làm sao? ánh mắt như đã có hồn rồi thì phải?

– cậu vẫn còn quan tâm tới nó nữa hả.tuấn

– rồi hắn lại quay lại trạng thái như cũ: thôi các cậu về đi..để tôi yên tôi đang đau đầu lắm ùi đây…ĐỂ TÔI YÊN.. hắn gào lên vs một tâm trạng ko mấy tốt đẹp lắm

tuấn thì không chịu nổi cái thái độ đó..liền tiến nhanh đến chỗ hắn túm lầy cổ áo hắn hét to vào mặt hắn : E GÁI TÔI CHƯA BAO H PHẢI CHỜ ĐỢI AI VẬY MÀ CẬU ĐỂ NÓ CHỜ NHƯ MỘT CON NGỐC TRƯỚC BAO NHIUI NGƯỜI..NÓ CHƯA BAO H TRỞ THÀNH MỘT KẺ MẤT HỒN NHƯ VẬY VÀ NÓ CŨNG CHƯA BAO H PHẢI UỐNG RƯỢU VÌ MỘT AI CẢ…rồi tuấn bắt đầu giơ tay lên đấm cho hắn như muốn hắn tỉnh ra..tú thấy tình thế không được ổn cho lắm chạy nhanh đến can ngăn tình hình:

– cậu bị sao thế tuấn…

may cho hắn vì tuấn đã được tú giật ra khỏi hắn hok thì mặt hắn đã bị nát bét ùi…

hắn vẫn ngồi đó..lấy tay lau đi vết máu đang chảy từ mép mồm mình ra…:

– tôi là như thế đấy…các cậu về đi

tuấn nghe xong thì 3 máu 6 cơn lại nổi lên định xông vào cho hắn một trận nữa thì bị tú cản lại…và lôi xồng xộc đi…:

– cậu hãy suy nghĩ đi…đừng để bọn tớ thất vọng vì cậu…linh không đáng phải chịu sự đối xử của cậu như thế cho dù cậu đã có chuyện gì nhưng linh không phải là người hứng chịu..

và tú lôi tuấn về…trong khi đó ở nhà nó..hôm nay bé không cho nó đi bar nữa bắt nó ở nhà thôi..vì nếu mà đi thì lại say bét nhè cho mà coi..nó muốn ở một mình cho nên nó bắt bé ra nhà khách để nó lại một mình trong phòng ngủ với chai whisky vì bé biết

một chai làm chẳng nên say 3 chai chụm lại mới lăn quay ra giường nên thôi cứ để cho nó như vậy…

trong phòng rất yên tĩnh đủ để cho nó có thể uống và suy nghĩ..nó nhâm nhi ly rượu và nghĩ…

– a ta là cái gì nhỉ?chẳng phải gì cuả mình cả sao mình lại phải buồn bã thất vọng vì những việc a ta đã làm cho mình? sao mình phải suy nghĩ thế này..tốt nhất là hãy là chính diệu linh một cô bé đáng yêu..nhí nhảnh yêu đời và không bao h nghĩ đến đàn ông.ok vậy đi,…quyết định vậy đi..mình sẽ là chính mình không để ai làm phiền hay quấy rầy mình nữa..mình chỉ yêu một người người đó mà thôi..đừng nghĩ đến ai khác điều đó sẽ làm c mình tổn thương đấy…xl chồng nhiều…

còn hắn thì sao? khi tú và tuấn ra về hắn đã suy nghĩ rất nhiều..suy nghĩ về những gì tuấn và tú nói vs hắn..hắn thấy rất khó xử rất đau đầu:

– tại sao a lại gặp e? tại sao a lại ko còn yêu e nhiều như trước ? tại sao a lại bỏ rơi linh để mặc cô ấy như thế chứ?tại sao?

Từng từ tại sao cứ thế như từng nhát dao đâm vào trái tim của hắn

– tại sao e lại tìm a trong khi a đã thấy thấm mệt vì phải đợi chờ e tại sao lại trở về trong khi a đang dần có được hạnh phúc trong khi a đã tìm được hạnh phúc của mình…

– xl e bây h trong lòng a đã không còn em nữa ùi….e hãy đi đi mang theo tất cả tình cảm cuả a biến đi thật xa đi..tạm biệt em.