Hãy nói em yêu anh » Trang 8

Chap 8: hạnh phúc

*=*=*=*=

TỐI TẠI NHÀ BÉ:

Hôm nay có vẻ như nó ăn mặc đẹp hơn một chút….hình như là mặc váy thì phải..hihi..đã bảo style gì cũng oki me..vì dánh chuẩn mặc gì cũng đẹp..hhe…mặc váy trắng ngắn..chân đi dép cao..cổ đeo dây chuyện hình thập giá tay đeo bản to đen….mắt kẻ đen…tóc vàng…khuyên tai hình đỏ và đen….đàu lâu…còn bé thì cũng giống nó…bộ váy trắng tinh….tai đeo khuyên hình bướm đính đá..cổ đeo vòng kim cương óng ánh….chân đi dép cao trắng…đúng là 2 người bạn thân 2 người này lại chơi vs nhau thân thế chứ? Thế mới hay…hehe….vừa đến trước cửa nó có vẻ hơi run

– bé trêu nó: sao vậy?sao lại run ken thế kia???

– .nó lấy lại bình tĩnh tự tin quay sang phía bé: run đâu mà run

nhưng thật sự là đang run mà

– bé như chợt nhớ ra điều gì đó: ak’..tớ để quên món quà của ba tớ ngoài xe rồi linh vào trước đi nha….tí tớ vào

nó ấp a ấp úng nhưng rồi vẫn phải bước vào….

Nó bước gần đến cánh cửa cao bằng gỗ đó…nó gõ cửa..nhưng chao ôi cánh cửa to thế kia thì làm sao mà ai nghe thấy chứ?nó bắt buộc phải đẩy cửa vào thui…nó tưởng tượng ra đủ thứ rằng là 1 người đàn ông mặc bộ vét đang ngồi ở bộ xa lông chờ 2 đứa nó ắnh mắt soi mói sâu xa….nhưng khi vừa đẩy cửa bước vào thì 1 khung cảnh ấm áp hiện ra trước mắt nó khiến nó vô cùng ngạc nhiên….1 ngôi nhà rất đẹp ko có vẻ u ám như lời bé nói….trong nhà ko có ai cả..điều này khiến nó đỡ run hơn..mà nó cũng không biết tại sao nó lại run nưa à…hả???xung quanh nhà có cắm rất nhiều hoa mà đặc biệt là hoa ly..rất nhiều nó tự hỏi sao nhà bé lại cắm nhiều hoa ly đến vậy? loài hoa mà nó thích nhất..nó bước vào chính giữa ngôi nhà..xoay người sang 1 bên thì thấy trước mặt nó là …chao ôi..là 1 chiếc bánh gatô to đùng…trên chiếc màn hình to đùng đấy lại là hình ảnh của rất nhiều hoa ly..và dòng chư cuối cùng là HAPPY BIRTHDAY DIỆU LINH…vâng chính là dòng chữ đó…chính sác bây h nó mới nhận ra hney là sinh nhật nó..nó vô cùng ngạc nhiên…nó đang bỡ ngỡ tìm một ai đó vì thây nơi đay quá yên tĩnh chỉ có tiếng nhạc dẹ nhành du dương…..nó xoay người đảo mắt quanh nhưng cũng chẳng thấy ai…nó nhìn lên cầu thang thì thấy hình như có 1 thanh niên đang bước xuống tiến về phía nó….trên tay chàng trai này còn cầm 1 đóa hoa ly rất bự….chàng trai này có vẻ rất phong nhã..ăn mặc chỉnh tề…..gần đến gần nó nữa thì bây h nó mới biết đây là ai…mặt đang hớn hở chào đón 1 hoàng tử nào đó mà trong mơ nó vẫn hay mơ đến,…thì chao ôi nó muốn sỉu khi lại là cái bộ mặt đáng gét đó…trong khi đó hắn lại cười thật tuyệt vời….

– Tặng e nè…chúc mừng sinh nhật nha..

và tất nhiên theo phép lịch sự thì nó phải nhận và cảm ơn không quên kèm theo 1 nụ cười giả tạo….

– Cảm ơn..

có vẻ đay nghiến….nhưng nó lại thấy cái gì đó nóng nóng ở lưng….ôi trời hình như có cái gì đó đang chạm vào tay nó mà nó cũng biết đó là cái gì….nó giật phăng bó hoa đi…

– Cảm ơn..a không nghe thấy ak’? thế có định tặng e ko mà cứ giữ khư khư ở đó

nó làm tình hình giảm nhẹ xuống chút….và cũng là để 2 bên đỡ ngại…nó lẩm bẩm(định cầm tay tui hả? ko dể thế đâu may mà mình thông minh..keke) thấy nó cứ cười 1 mình y trang như con ngớ ngẩn…hắn cũng cười theo nó chợt tỉnh ra:

– a cười cái quái gì vậy?

Lần này thì không thể để nó nói mãi được:

– hôm nay là ngày vui mà….ko cười sao được…(nhưng trong lòng hắn thì lại nghĩ rằng nó đang cười vì vui sướng vì được hắn tặng hoa…thật là ảo tưởng)

– nó lên tiếng: a…ba anh đâu? sao e không thấy?

hắn cười một cái rồi nó thấy bé bước vào..trên lầu lại có cả tú và tuấn cùng bước xuống

– bé nói: ba tớ đi công tác ùi không thì làm sao tớ thèm về chứ…….

rồi nó cười toe toét…nhìn sang cái bàn đầy nhưng thứ ăn ngon và bánh kẹo các loại:

– thế cái này là của tớ hả

rồi nó ti toe chạy đến cái bàn đó…..cả bọn cũng kéo nhau đến bàn..nó ngồi xuống

– tuấn nói: hôm nay là sinh nhật của e sao lại hok nhớ gì cả vậy hả???

nó đang nhai ngấu ngiến ngẩng mặt lên nhìn zai nó: – – hihi…đầu e tệ thật tí nữa thì mất một chầu ngon….

– bé nhìn nó: sao bạn vô duyên thế? bọn tớ còn chưa ngồi mà….đã ăn ngấu ngiên rồi….

– Nó cười hòa: thì cái này là cuả tớ mà,…..tớ thích sao cũng được phải hok..thôi thôi mọi người ngồi xuống đây ăn đi(tự nhiên thế ko bít? như ở nhà mình vậy à..

– tuấn nói và can nó: thôi e dừng lại đi…chưa cắt bánh mà….

– nó như nhớ ra: a’ a’ he’ he’

tự nhiên sập….

– nó kêu lên: ơ sao lại mất điện vào đúng lúc này chứ…????chán thật đấy

nhưng chẳng ai nói gì với nó cả…nó bắt đầu thấy sợ cái không khí nay

Đọc FULL truyện tại đây

– mọi người đâu hết ùi…sao không ai lên tiếng vậy

tự nhiên nó thấy có cái gì đó phát sáng ở sau lưng nó…nó quay lại là chiếc bánh đang tiếng về phía nó..chiếc bánh được thắp nến thật là lung linh..nhưng nó vẫn thấy sợ sợ vì sao cái bánh lại bay trên không trung như vậy???/tự nhiên có tiếng hát..đó là bài hát HAPPY BIRTHDAY…thì ra là mọi người đi lấy bánh thắp nến và hát tặng nó bài happy birthday…nó bỏ ngay đi cái ý định sợ hãi cười vui vẻ,,,nhận lấy cái bánh….thổi một hơi nến tắt hết thì cũng là lúc ánh sáng được thắp lên…đúng là ngạc nhiên thật đấy…may là nó không phải người yếu tim thế mà trong tưởng tượng của nó nó tưởng mình gặp ma cơ đấy.,.,…mọi người vỗ tay rào rào…chúc mừng nó rối rít..rồi sau đó đến phần quà cáp…trước hết là anh tuấn: 1 hộp gì đó rất to….nó mở ra luôn thì ra là 1 con sói bông….thật đáng sợ mà cũng thật tuyệt vời đối với nó nó thích nhưng con vật gì đó đáng sợ mà nhưng sao nó vẫn sợ khi không có ai ở bên cạnh nó???đó là sự cô đơn thì nó lại khác mà

– nó hét lên khi mở hộp quà ra….: aaaaaaa đẹp quá cảm ơn zai nhìu nhìu lắm nè…nó hôn chụt cái lên má zai nó…..

– bé nhìn thấy thì né người sang phía hắn: cười như mếu: hihi….cái con này mà bảo đẹp có vấn đề gì không? thế linh????

– nó vênh mặt: không ai hiểu mình hết á….có lúc mình cảm thấy rất sợ nhưng những con vật mang lại nỗi sợ hãi cho người ta lại là những con vật mình thích…hihi…chỉ có zai hiểu mình thui à….

– nó hỏi bé: thế quà của bé đâu????

bé cười tươi như hoa..mang đến cho nó một hộp quà nó mở quà ra thì là một bộ trượt trượt tuyết

– bé nói: linh bảo thích đi trượt tuyết nhưng chưa có dịp đi…quỳnh tặng linh món quà này là muốn nghỉ hè này cả bọn mình đi trượt tuyết ha

– nó ôm chầm lấy bé cười sung sướng: cảm ơn quỳnh….

– tú tiến lại gần nó: còn đây là quà của a

tú đưa ra một hộp quà nữa:

– là gì đây? nó hỏi và mở quà ra luôn….hè hè thì là một cái latop xành nhất thời thượng…tú biết nó háu game nên lấy luôn cái này cho nó đây..nó cảm ơn tú rối rít vì món quà quá ý nghĩa…….chưa để nó thôi cười thì tú đã giơ tay lên..tách một cái thì rất nhiều hoa không biết từ đâu rơi xuống rất đẹp….nó ngẩng mặt lên…là hoa hồng…loài hoa của tình yêu nhưng ở đây thì là ý gì đây nhỉ???

– tú nói:” đây là quà của anh…e thích không..chỉ mang ý nghĩa tinh thần thui nhưng chắc cũng để lại trong em ấn tượng chứ>

tú vừa nói hết câu..thì đã bị bé và tuấn nhảy đến tương cho vài quả rùi…nó thì ngơ ngác nhìn bọn này….mà không hiểu

– bé nói: không phải a tú làm đâu linh à cái này là do a kiệt chuẩn bị đấy

nó nhìn tú cười rồi lại nhìn nhưng cánh hoa rơi đầy thích thú….nhảy tung tăng khắp nơi hứng hoa:

– cảm ơn mọi người..rất đẹp..e rất thích..hihi…..

Truyện được đăng tại đây

rồi nó quay người lại thì thấy hắn đứng trước mặt mình cầm một đóa hoa rất to..và một hộp quà nữa chứ…

– tặng e nè…

. – đây nừa nè: giọng tú cất lên

– nó nhìn ra ngoài cửa: ôi pháo lại là pháo ư???? lòng nó thật hạnh phúc sao nó lại có những người bạn thật tuyệt vời lại có những món quà thật đặc biệt thật hạnh phúc…nó mở hộp quà của hắn tặng nó ra là nói ntn nhỉ? là hẳn một bộ…một chiếc vấy màu đen trông có vẻ rất giản dị nhưng cũng rất sành…váy đen vải mềm mát mẻ..ngắn thui na…một đôi dép cao đen luôn..một bộ trang sức bằng kim cương thì phải giàu mà muốn gì chẳng có

– bé nhìn nó càu nhàu: zai bắt tớ đi chọn cả ngày mời được đấy linh à…làm tớ mệt kinh khủng luôn ớ…. chen vào luôn hắn nhìn nó bằng ánh mắt chìu mến và nói:

– a tặng e món quà này là muốn chủ nhật này em cùng anh đi dự buổi hội ở swweet hotel được không?

– nó nhìn hắn : thôi được roài để em suy nghĩ đã ha…

rồi nó lại nhìn mọi người rồi cười một cách hạnh phúc:

– cảm ơn tất cả mọi người hôm này là ngày hạnh phúc nhất của tui

– tuấn nói: e nên cảm ơn thằng này nè…nó chuẩn bị tất cả đấy>.

vừa nói tuấn vừa chỉ vào hắn….hắn thì đứng đó chẳng biết làm gì chỉ biết gãi đầu thôi à…

– nó nhìn hắn: thì tất cả mọi người cũng giúp đc và cùng tham gia mà…

vậy là chúng nó tiếp tục buổi tiệc sinh nhật vui…với đầy ắp tiếng cười…hết buổi tiếc nó bước ra ngoài cửa cùng bé:

– tạm biệt mọi người dù sao cũng cảm ơn tất cả mọi người lần nữa..thực sự hôm này là một ngày vô cùng ý nghĩa và hạnh phúc của em……

còn một lời chúc thân thương nữa dành cho nó chính là của chồng nó…c nó đã gửi quà cho nó từ Anh sang đấy..chính tay c nó chọn luôn…đó là mô hình một ngôi nhà ước mơ của nó và c nó…một ngôi nhà xinh xắn đáng yêu có xích đu có vườn cây có con đường rộng mở để hằng ngày nó cùng c nó đi có gian bếp đầy đủ để nó có thể trổ tài nấu nướng…một phòng ngủ ấm áp…một gian phòng dành cho con cái của chúng nó nữa…nó thật hạnh phúc vì đây đều là của chồng nó tự tay làm ty của chúng nó thật hạnh phúc biết bao một hình trái tim kết bằng hoa ly nữa chứ loài hoa nó yêu thích nhất ở sự nhẹ nhàng tinh tế và giản đơn của loài hoa này nghe tên thui cũng thấy muốn yêu rồi…một con gấu to đùng mà ngày nào nó cũng ôm theo ngủ…tất cả tất cả đều là những món quà nó thích và chăm chút