Hãy nói em yêu anh » Trang 20

Đọc truyện online hay nhất tại TRUYENHAY.COM

Chap 20: sự thật..dẫn đến hạnh phúc

hôm sau ở trường…nó bước vào trường thì ko thấy hắn đi vs mi oanh nữa..lòng nó bỗng vui hơn…khi đi vào lớp thì…thấy mi oanh đang ngồi đó…

– chào linh: mi oanh lên tiếng

– hi..linh chỉ nói thế rồi ngồi xuốnh ghế…

– tôi có thể nc vs linh không?

Sau đó 2 đứa nó rủ nhau ra ghế đá ngồi nc..

– tôi biết linh và a kiệt…

– nó chen ngang: chị vs a kiệt y nhau mà..đừng nhắc đến nữa..

– ko kiệt ko yêu tôi kiệt yêu linh

– nó ngạc nhiên ngơ ngác: ko phải chị và a kiệt vẫn đi chơi vs nhau đấy sao?

– Đó chỉ là tôi muốn còn a kiệt thì lúc nào cũng nghĩ đến linh.

– Thôi chị đừng nói nữa…

– Tôi đã biết rằng a kiệt ko yêu tôi lâu rùi…tôi chỉ muốn biết con người a kiệt y là ai thôi..mi oanh ngẹn ngào

– Bây h chị thấy rồi đấy…

– Tôi muốn nhờ linh 1 việc

– Ko cần chị nói, tôi sẽ tránh xa a kiệt ra thế đã được chưa?

– Tôi ko có ý đó..

– Nó lại lần nữa ngạc nhiên: chị…

– Tôi muốn linh hãy yêu a kiệt bằng cả trái tim và chăm sóc cho a kiệt..tôi tin linh sẽ làm được…

Sau đó mi oanh đứng lên và bỏ đi để lại mình nó vẫn ko hiểu chuyện gì vừa sảy ra..đến hết h nó đi qua khu nhà thí nghiệm thì thấy hắn và mi oanh đang nói chuyện gì đó..sau đó lại thấy mi oanh ôm lấy kiệt và hôn thắm thiết..nó ko thể tin được vừa chị ấy còn nói thế bây h lại như thế này//ko thể tin được nó chạy thật nhanh nhưng hắn đã nhìn thấy nó liền đẩy mi oanh ra chạy theo nó….kéo tay nó lại

– e nghe a nói đã..

– tôi ko nghe… nước mắt nó lại rơi…

– e phải nghe…

– nó lắc lắc đầu : ko ko 2 tay bịt lấy tai..

hắn thì ôm lấy nó nó vùng vẫy

– a bỏ tôi ra a ko xứng…

– nhưng hắn thì càng ôm chặt…: chị mi oanh sắp về mĩ chị ấy chỉ muốn tạm biệt a thôi lần cuối cùng đó…

nó tự nhiên ngừng lại hẳn..nó chợt cảm thấy nó thật ngu ngốc chưa biết chuyện gì thì đã làm ầm cả lên ùi…đã nghi oan cho hắn đã bỏ chạy mất ùi…nó đẩy mạnh hắn ra và chạy đi..nó thật ngu ngốc mà..nó thấy xấu hổ quá nên bỏ chạy. lần này hắn chỉ biết nhìn nó chạy mà ko đuổi theo nó cần suy nghĩ

mọi người tìm nó nhưng ko thấy đâu…mọi người rất lo lắng…hắn thì cũng ko kém…hắn chợt nghĩ ra điều gì đó…chạy nhanh đến bãi biển thì thấy một dáng người nhỏ nhắn đang nghịch cát trên đó…hắn đứng đó phía xa hét to :

LINH ƠI A YÊU E!!!

Nó giật mình ngẩng mặt lên thấy hắn…đang chạy về phía mình..thì đột nhiên nó đứng bật dậy cũng chạy chạy nhưng ko phải là chạy về hướng hắn mà là chạy đi chỗ khác,…hắn ngạc nhiên nhưng cũng chạy theo nó..chạy thật nhanh cuối cùng cũng đuổi kịp nó hắn ôm chầm lấy nó thật chặt…nó giãy dụa nhưng hắn càng ôm chặt hơn…

– a không để cho e chạy nữa đâu..a đã nói rồi mà đi đâu chứ đã đi vào trong trái tim a thì ko bao h e thoát được đâu…

nó ko nói gì chỉ biết im lặng nhưng nước mắt đã rơi rơi lã chã…

– tại sao e khóc e ko vui à?

– Nó quay lại đấm vào ngực hắn: e gét a…

– Vậy là hắn ôm chầm lấy nó ôm trong hạnh phúc: tại sao e lại nói thế chứ? nhưng ko sao con gái nói gét là yêu mà

hắn từ từ bỏ nó ra…nhìn nó..rồi trao cho nó một nụ hôn..nhẹ nhàng dần dần nóng bỏng như hòa quyện vào nhau trao lưỡi thật nóng bỏng thật ngọt ngào đến khi hôn đã đời thì mới chịu bỏ nhau ra…nhưng vẫn ôm dưới hông:

– hình như e chưa bao h nói e yêu a thì phải? nói a nghe coi nào…

– Nó mỉm cười: e..e…e gét a.

rồi hôn nhẹ lên môi hắn một nụ hôn đẩy hắn ra chạy đi hắn lại đuổi theo 2 người đùa nghịch nhau trên bãi biển…

Khi thấy hắn chạy đi cả bọn cũng chạy theo và cũng đã kịp quay lại hình ảnh vĩ đại trên biển của cả 2 đứa kia..hehe….nhìn thấy cảnh tượng đó ai mà chẳng ngẹn ngào ai mà chẳng cảm thấy hạnh phúc thay cho chúng nó…nhưng đứng phía xa lại là ánh nhìn chua xót ánh nhìn đau nhói…

tại cánh đồng đầy hoa là hoa…tuấn đưa bé đến đây…

– bé nhảy tung tăng: sao ở đây nhiều hoa thế nhỉ? đẹp quá

– tuấn nhìn bé cười…không nói gì chỉ nhìn ngắm lấy tay ngắt 1 bông hoa ly cài lên mái tóc đen mượt mà của bé bé mỉm cười rồi quay mặt đi ngồi xuống.tuấn cũng ngồi xuống…

– sao e buồn vậy bây h mới chịu lên tiếng

– bé quay sang: e thấy linh và a kiệt hạnh phúc thế thì vui thôi mà.họ đã trải qua bao nhiêu sóng gió rồi…

– tuấn nhìn bé.: e có muốn có được hạnh phúc không?

– Bé ngạc nhiên quay sang nhìn tuấn: a nói thế là sao?

– Tuấn cười nhẹ lấy trong túi ra một cái hộp đưa cho bé: tặng e nè…

– Bé ngơ ngác: tặng e?

Bé đỡ lấy từ từ mở ra…bé bất thần: trời ơi đẹp quá…

Thì ra là một cái vòng cổ óng ánh hình cánh thiên thần trắng được kết từ kim cương…: bé ấp úng

Đọc FULL truyện tại đây

– cái này…

– tuấn ngoảng mặt đi: là của mẹ anh đấy..

– thế sao không cho linh?mà lại

– cái này là của mẹ cho anh nói rằng sau này sẽ trao cho vợ anh…

– a…bé càng bất ngờ…

– tuấn quay sang nhìn bé cười: mình yêu nhau nhé em?

Bé thật bất ngờ thực ra bé rất thích tuấn nhưng ko dám nói vì tuấn lúc nào cũng nghiêm khắc ko ngờ bây h lại thổ lộ vs bé đây chính là ước mơ của bé…bé xúc động đến nước mắt rơi nhìn tuấn đầy hạnh phúc..tuấn nhẹ nhàng lau đi hàng nước mắt của bé…

– e chờ câu này của a lâu lắm rồi đấy…rồi ôm chầm lấy tuấn…

tuấn hạnh phúc nở nụ cười mãn nguyện…ôm lấy bé gọn gàng trong vòng tay ấm áp..osbaay h thì tuấn đã ko còn ôm ấp một hình ảnh xưa nữa…hình ảnh trong tim tuấn bây h chỉ có bé mà thôi một cô gái xinh xắn đáng yêu …

còn tú thì sao?

Đang ngồi trong bar thì tú thấy một cô gái trông vẻ rất sexy vào bar…nhìn xinh nhưng có vẻ rất đanh đá..mắt đẹp một cách sắc sảo…tú cầm ly rượu ra hình như cô bé này có vẻ đang thất tình đúng là cơ hội cơ hội..hihi..

– chào e…

– cô bé đó ngước mắt lên nhìn vẫn uống rượu…

– tú ngồi bên cạnh nhìn ngắm cô bé…e chẳng phải là phương uyên sao? e đang có chuyện buồn à?

– Cô bé lườm tú một cái rồi nhấc *** đi chỗ khác…

Tú cũng rất bình thường trước thái độ đó nhưng đối vs tú như thế thì càng thích

Không để con mồi chạy thoát tú thấy uyên rất hay rất có cá tính…quyết định phải cưa bằng được…

– a có thể uống vs e…

uyên lại nhìn lên tú cười một cái giơ ly lên và uống..

uống cho đến khi say mèm…thì tú đưa uyên về do ko biết đưa đi đâu nên đến khách sạn đúng là đồ…

tú đặt uyên lên giường ngồi bên cạnh nhìn ngắm uyên ngủ bề ngòai đanh đá đến thế nhưng sao ngủ lại hiền lành đáng yêu đến vậy nhỉ?tú nhìn ngắm một lát nữa bất thần thấy trái tim đập thình thịch:

– sao tim mình đập nhanh vậy nè trời? sao vậy nè?

Ko biết sức mạnh nào lại khiến tú như thế nữa…tú cúi sát mặt xuống mặt uyên nhẹ nhàng tiến gần hơn nữa gần hơn nữa khi khoảng cách chỉ còn là cự li con kiến thì ọe…ko biết cái gì đó phun vào mặt tú thế này??

Haha…là uyên đã ọe phun mì tôm vào mặt tú dây hết lên quần áo…đáng đời tên ngốc mà…tú rên lên vì cái thứ đó..chạy nhanh vào nhà vs tắm rửa…và cả uyên nữa phải cho người lên thay quần áo hộ chứ ntn thì hôi chết à?

Sáng hôm sau…

– haz…đau đầu quá à…uyên ngồi dậy vươn vai mở mắt ra thì….

Truyện được đăng tại đây

– aaaaaaaaaaaaa…

– e hét gì mà kinh thế?

– A..a là ai?

Tú đang ngồi trước mặt uyên…:

– hì hì e quên rồi à? tối qua vui thế mà?

– Tối qua tối qua làm gì có chuyện gì?

– Tối qua e thật tuyệt vời…rồi tú đứng dậy đi ra ghế ngồi uống rượu…

– Cái gì tuyệt vời cái gì? aaaaaaaa.huhu huhu…mẹ ơi…mẹ ơi..

Tú tiến lại chỗ uyên trên người tú chỉ mặc áo choàng tắm của khách sạn: khóc làm gì chuyện đã đành…tú nhen răng cười đểu…

– chuyện gì đã đành chứ..tôi và a chưa có chuyện gì cả…tôi ko biết ai trông thấy..

– tú đi ra bàn đưa cho uyên 1 tấm ảnh chụp tú và uyên nằm trên cùng một giường..thấy tấm ảnh đó uyên hét lên và xé toang cái ảnh đó đi

– tú cười nhẹ: đó chỉ là ảnh photo thôi nếu e thích mai tấm ảnh đó sẽ được đăng lên trang đầu của mọi tờ báo…

– a nói gì..uyên bật dậy lấy gối phang cho tú…rồi lại ngồi xuống khóc huhu…

– tú thì cười sung sướng…: còn có cách mà…

– uyên bực bội: cách gì?

– Vs thái độ đó thì chẳng có cách gì đâu…

– Uyên nín hẳn: có cách gì a nói đi chỉ cần…

– Tú vỗ tay : hay hay…nếu e chịu làm ny tôi thì tôi sẽ bỏ qua…

– Cái gì? ny a? a đang nằm mơ à?

– Vậy thì thôi…

– Ơ..thôi được rồi…ny thì ny…

Haha..vậy đó các bạn cái tính ngang bướng ương ngạng của uyên đã được tú trị chỉ là lừa uyên thôi chứ làm gì có chuyện gì? từ đó trở đi 2 người thường xuyên bên cạnh nhau nên lâu dần cũng sinh tình cảm..thứ thiệt…

~* END *~