Hãy nói em yêu anh » Trang 17

Chap 17

Sau đó nó say mèm và phải để cho quân đưa cả 2 cùng về..mà về đâu? quân đâu có biết nên đành đưa chúng nó về nhà người quen của quân thôi à…

Sáng hôm sau:

– Nó: ui! mùi gì mà thơm thế nhỉ?hít hà…nó ngồi dậy trong khi mắt vẫn nhắm 2 tay dụi dụi mắt rồi dần mở mắt ra..phi một mạch ra khỏi cửa…

– Bà ơi…cái gì mà thơm thế ạ? Ơ?

Nó vô cùng ngạc nhiên vì đây ko phải là nhà của bà…nó đang ở đâu?

– chết ùi…hôm qua say làm sao đây? đây là đâu nhỉ?

Từ xa nó nhìn thấy một tên con trai đi đến…là quân…

– a là ai?

– Cô vào phòng đi…rồi quân bê luôn mâm cháo vào cùng nó ngồi xuống…

– Sao tôi lại ở đây?

– Tối qua cô say tôi ko biết nhà cô nên đưa về đây?

– Nhà a đây à?

– Ko nhà người quen…

– Thế a ko phải ở đây à?

– Ko..tôi trên thành phố…

– Ơ..tôi cũng vậy?

– Cô cũng vậy? thảo nào thấy cô lạ lạ…ko giống người ở đây..

– Hì hì…mà e gái tôi đâu?

– ở phòng bên cạnh…

– ơ..để tôi gọi nó dậy chắc tối qua uống nhiều quá nên dậy muộn mà..nó chạy ra cửa…ngoảng mặt lại

– cảm ơn a nha…

đáp lại nó quân cười một cái thật là baby..

– ư…ai nấu cháo mà ngon vậy?

– à..gì tôi…

– ừ…tí ăn song cho tôi ra gặp gì a cái nha…

– tùy cô thôi…

– cảm ơn a nhiều..

2 đứa ăn ngấu nghiến ngẩng mặt lên cười hì hì..vs quân…sau bữa ăn nó và tiên cùng quân ra gặp gì…

– dạ cháu chào cô ạ…2 đứa nó cùng nói…

– à…các cháu ngồi đi…

– dạ..cảm ơn cô ạ

– các cháu là bạn của quân à?

– dạ…dạ….

– quân lên tiếng: vâng bạn cháu ạ…tối qua..mấy bạn say quá nên cháu đưa về đây có sao ko ạ?

– bạn cháu mà…cứ tự nhiên nha…

Nó lên tiếng: cháu cảm ơn cô..tối qua bọn cháu vô lễ quá xin cô bỏ qua.và cũng cảm ơn cô về bát cháo sáng rất ngon ạ

– aha ko sao đâu…các cháu con cái nhà ai mà lại xinh xắn thế này?

– À..cháu và tiên chỉ là về quê chơi thôi ạ..

– Gì gật gật đầu quân lên tiếng: cô ơi cháu đưa bạn cháu về nha…

– ừ..các cháu về đi kẻo mọi người lo ..

– vâng..cháu cảm ơn cô..

sau khi bước ra khỏi căn phòng đó..

– sao e chẳng nói câu nào vậy?

– e sợ..

– sợ cái gì chứ? cô cũng dễ tính mà làm chị suýt ngất đấy…

– nhà các cô ở đâu tôi đưa về….

– thôi khỏi chúng tôi tự về được..

– tiên chen vô..thôi đường dài lắm nhờ a đưa bọn e về nha..

nó thì lườm tiên nhưng tiên vẫn nở nụ cười…nhìn quân…

– a về đến nhà rồi..tiên nói vs vẻ vui vẻ…

– nó: cảm ơn a nha..xl về chuyện hôm qua..

– ko có gì…thế tối nay chúng ta cùng đi chơi được koh?

– Tôi cũng chưa biết

– Tiên lại chen vô: sao chưa biết tối nào mình chả ngồi chơi thôi..bọn e sẽ đi…hihi

– ừ…vậy thì đợi các cô trên cầu ha.

Rồi xe của quân đảo bánh…

– nó bĩu môi: về quê mà còn mang theo xe nữa…xì loại sĩ diện

– hay mà chị sao chị nói a thế e mách a ý đây…

– chị sợ à? chẳng qua là giúp chúng ta tối qua thôi..

– thật ko tối nay gặp e méc luôn

– e dám à? rồi nó đuổi theo tiên chạy vô nhà..vừa đi được đến sân thì bà ngoại từ trong nhà đi ra..mặt hằm hằm

– các cháu đi đâu cả đêm hôm qua?

– Nó ấp úng: dạ…chúng cháu…chúng cháu..ôi.thơm quá ạ..rồi 2 đứa lôi nhau vào trong nhà luôn..tránh hả?

Kết quả là 2 đứa bị **** té tát một trận vì tội đi đêm như thế? con gái con đứa mà lại đi như thế thì còn gì để mà nói nữa?2 đứa chỉ biết im thin thít mà chẳng phản ứng lại..và tối cũng cấm ko được bước ra khỏi nhà và cái kế hoạch đi chơi cùng quân bị hủy diệt…

Tối đến:

– tiên: sao bây h chị ơi

– sao chăng gì?

– Bây h chắc a quân đang đợi chị e mình ở cầu đấy.

– E ko phải nghĩ đợi ko đến a ta cũng về thôi…

– Nhưng e…chị này bọn mình chuồn đi…

– Chị ko đi đâu e thích thì cứ đi đi..

– Thật nha..nếu bà hỏi thì chị cứ bảo e ngủ rùi ha…

– Chị ko biết…

– Chị..tiên nũng nịu nó…

– ừ được rồi…nhớ là phải đến đáp chị đấy…

– hì hì..cảm ơn chị

– đồ háu zai nó vênh mặt lên nhưng tiên đã nhảy đi mất ùi…

trong khi tiên đi chơi thì nó ở nhà lướt web chơi game trên chiếc iphone 5G kia…

trên cầu:

khi thấy quân đang đứng trên cầu thì tiên chạy lại nhẹ nhàng bịt mắt quân lại…nhưng quân vẫn ko để ý…

– a đoán là ai nào?

– Tiên bỏ tay ra đi…

– A đóan giỏi thế?

– Ơ..linh đâu? quân ngơ ngác nhìn khắp nơi..

– À..hôm nay về bị bà mắng cấm ko cho đi e chốn ra còn chị linh ko đi…

– Quân nét mặt hơi buồn…thế e muốn đi đâu chơi nào?

– Hihi đi đâu cũng được…tiên hí hửng..được đi chơi vs hot boy trường mình thì chẳng vui à?

Đọc FULL truyện tại đây

Tối nay quân đi bằng xe máy…khi nó vừa nói dứt lời thì một đống con trai lại dừng lại trước mặt cả 2 đứa

– đây là bạn a..e làm quen đi ha..a có chút chuyện a đi trước đây…

– ơ…nhưng nó bị chặn lại bởi cái lũ con trai đó…hì hì…

xe hắn dừng trước cổng nhà bà nó:

– điện thoại rung lên:

– mẹ kiếp tên nào lại gọi vào lúc đang hay…

– alo..ai đấy?

– đanh đá nhỉ?

– À..quân à?

– ừ

– đi chơi vui ko? nhớ đưa e nó về sớm nha

– tôi đang đứng trước cửa nhà cô đây?

– Cái gì>? nó ngó đầu ra ngoài cửa sổ. a để tiên đâu ùi?

– Cô đừng lo đi chơi vs bạn tôi ùi…

– A thật là

– Cô ra đây đi…tôi có chuyện muốn nói..

– Tôi ko ra a mau đi chơi vs tiên đi a có biết là…

– Tôi biết..cô nợ tôi tối hôm qua nếu ko có tôi..

– Thôi được rồi…a chờ đấy…

Rồi sau đó nó đi ra…nhẹ nhàng vì bà ngủ mất ùi…hihihihi

Quân đưa nó đến một bãi cỏ gần đấy rất mát mẻ..nó lạnh lùng…

– rồi có gì a nói đi?

– Sao cô lại ko đi?

– Thế tiên chưa nói vs a à?

– Nói rồi tiên đi được chẳng nhẽ cô thì ko?

– A tham nhỉ một người đi để một người ở nhà canh phòng chứ?

– Thế ko phải cô ko thích đi à?

– Cũng có thể coi là một lí do

– Tại sao?

– Tại vì tiên thích a..

– Còn cô

– Tiên thích a lắm a đừng khiến nó buồn ko là tôi giết a..

– Tôi biết

– A biết biết sao lại bỏ nó ở đấy?

– Vì tôi ko thích tiên

– Tại sao?nó vừa đẹp người lại đẹp nết nữa..có điểm gì mà a ko thích? à a là hotboy nên thiếu gì cô gái theo đúng ko? nó mỉa mai

– Vì..vì….

– vì cái gì chứ? đúng thế rồi còn gì?

– Vì tôi thích cô…

Nó há hốc mồm lặng yên một chút..nghẹn ngào ko nói nên lời luôn

– cô sao vậy?

– a nói thế mà nghe được à? a có biết như thế sẽ làm tổn thương tiên ko? nó thần tượng a lâu lắm ùi đó…

– cô khỏi phải nói, nhiều người thần tượng tôi ko ít nhưng người tôi thấy thích lại rất ít…

– lòng tham vô đáy mà..

Truyện được đăng tại đây

– tôi thích cô thật mà..

– a đừng nói thế?

– Nhưng đó là sự thật

– Tôi ko cần biết sự thật của a…

– Và tôi cũng biết cô đang buồn về chuyện tình cảm nên tôi sẽ ko làm phiền cô nhiều.tôi sẽ chờ

– A bị điên thật ùi…

Rồi nó bước đi thật nhanh…quân thì vẫn ngồi đó suy nghĩ một lát..

clạch tiếng mở cửa

– ui trời! chị chưa ngủ à?

– Chị đang chơi điện tử..đi chơi vui ko?

– Vui lắm..lúc đầu a ý bảo đi có chuyện sau đó quay lại đưa e đi chơi rất vui…

– ừ…

trong sự vui vẻ ấy tiên ngủ luôn mà trên môi vẫn nở nụ cười…còn nó thì lại suy nghĩ

– khó hiểu tên này quá…lừa đảo mà..ko nên….thế này thì nên bảo tiên tránh đi thôi…

từ hôm nói ct đến nay 2 đứa nó ko liên lạc vs nhau đến mùng 5 thì nó phải về thành phố ùi….

– cháu chào bà ạ..năm sau cháu sẽ lại xuống chơi vs bà bà nha..nó ôm lấy bà…

– ừ..bà cô ạ…đừng quậy là bà vui rồi…

– hihi…tiên e tiễn chị nha…

– vâng

2 đứa nó cùng nhau đi ra xe mà bố nó đã chuẩn bị cho nó…

– sao e chưa về?

– a quân vẫn còn ở đây nên vài hôm nữa e mới về ạ…

– ừ..khi nào e về thì qua nhà chị chơi na.

– vâng ạ…

– e cũng đừng nên thích quân quá nhiều

– sao thế chị

– chị nói thế thôi..nghe lời chị e ko thiệt đâu

– chị đừng lo mà…

– ừ…nó cười hì hì rồi tiến ra chỗ để xe…

– chú xuống xe đi để tôi tự đi…

– nhưng thưa cô chủ..việc này…

– có việc gì để tôi thưa vs papa…

– vâng ạ…

– nó ngồi vào trong xe…chú đón xe khách về hộ tôi nhé..

– vâng thưa cô chủ..

Rồi nó phóng xe như điên (về nhà thôi)đi qua nhà gì của quân nó phi vèo một cái..khi đó quân vừa định lên xe ngồi thấy tốc độ như vậy cũng phải để ý…

– sao nhìn quen quen nhỉ? ơ hình như là linh đi đâu vậy nè…

rồi quân phóng chỗ tiên khi xe linh vừa đi thì xe quân đến tiên vừa định quay mặt vào trong nhà thì quân gọi to

– tiên này..linh đâu?

– a! a quân..chị linh về thành phố ùi..

– ừ..a về đây?

– Ơ?….

– Rồi quân phóng xe như bay về thành phố cùng nó nhưng mà vs tài của quân thì việc này thật là khó mà…hihi..lại còn vs một người ngông cuống ngang tàn mà thất tình như nó thì chỉ là tép diu mà thôi//hì hì/…