Hãy nói em yêu anh » Trang 16

Chap 16: tết tân mão buồn

Thi học kì xong là chúng nó lại phải chuẩn bị cho tết nguyên đán..thật vui vẻ mà cũng thật buồn…vì chúng nó phải xa nhau một time mà…nó thì theo lệnh ba về thăm bà ngoại ở một xã nhỏ…còn hắn thì ở thành phố nên xa nhau là phải mà…nó phải về trước tết cơ nói thẳng ra là tết này nó về vs bà luôn…25 tết đã phải đi ùi…nó ko muốn đi nhưng bà ngoại người nó yêu quý mà..sao có thể không đi được??sáng sớm ở ngôi làng đó

– oa…cái không khí se se lạnh ở cái vùng đất này thật là tuyệt…mình chưa bao h biết lạnh là ntn vì có điều hòa nhiệt độ mà…chán ngắt ko ngờ nó lại thú vị đến thế này…nó hít hà hơi…

sau đó nó đi dạo trên con đường dài đó…

– ko biết bây h a ấy đang làm gì nhỉ>?mà sao chẳng thấy nt cho mình là sao vậy nè?thôi kệ không quan tâm

đến khi nó trở lại ngôi nhà của bà ngọai…

– bà ơi..bà đâu rùi? nó gọi to chạy vào nhà..thì thấy bà đang ngồi uống trà vs một cô bé tầm tuổi như nó…

– ơ..ai đấy bà.,..nó ngồi xuống bên cạnh bà…

– à..đây là con của e gái mẹ cháu đấy…

– a..vậy à? chào e..e tên gì? chị là linh…

– vâng chào chị e là Tiên ạ…

– bà lên tiếng: thôi 2 đứa làm quen đi nha bà đi chuẩn bị bữa sáng…

– nó nhanh nhảu..thôi khỏi bà ạ…bà cứ ngồi đây chơi đi để cháu và tiên chuẩn bị cho để bà coi tài năng của cháu nha..đi nào tiên

bà thì nhìn 2 đứa nó nắm tay nhau đi vào trong bếp mà cười mãn nguyện…

– e bao tuổi rồi? nó vừa vo gạo vừa lên tiếng hỏi….

– tiên đang nhặt rau ngẩng mặt lên cười…e 16 ạ…

– ơ…bằng tuổi chị mà…hihi…

sau khi cắm cơm xong nó ngồi xuống bàn cùng tiên nhặt rau…

– chị nhìn e trông xinh quá…à

– hì hì chị xinh như thế mà..đừng trêu e…

– e đi học xa à? mà sao trông e ko giống vs những người ở đây..

– nhà e ko phải ở đây đâu ạ…nhà e lập nghiệp trên thành phố cơ…nhưng mẹ bảo tết về chơi vs bà cho vui…

– ừ..bố chị cũng bảo thế…

vậy là 2 đứa lại cười cùng nhau làm bữa sáng…2 người có vẻ rất hợp nhau cứ lâu lâu ngồi nc lại bật lên cười…

– chị linh ơi..tối nay mình đi hóng gió đi..ở đây hơi lạnh nhưng rất trong lành đấy chị ạ

– ừ..thử xem..

trời ạ ở cái nơi này chẳng có cái bar nào cả nhà hàng hay cái gì đó cũng không có mà hình như là có quán hát nhỏ và nhảy nhót của mấy thanh niên ở làng…

– chị ơi ra cầu đứng đi đẹp quá…

2 chị em nó dắt tay nhau đi đến giữa cầu ngồi lên lan can và ngắm xuống phía bên dưới…nước chảy nghe thích tai quá nhỉ? nhưng ở đây nước ít quá ở thành phố là nước sâu lắm ở đây còn nhìn thấy đá bên dưới nữa kia…đang ngồi ngắm sao hay thì tiếng xe máy phi ầm ầm qua két khoảng hơn 10 chiếc xe dừng lại…

– ôi con gái nhà ai mà xinh xắn thế này nhỉ?

2 chị e nó không quan tâm mấy thằng con trai trên xe bước xuống làm quen..

– e ơi sao a trông e quen quen hình như là gặp ở đâu ùi thì phải

– tiên vênh mặt: tôi có sống ở đây đâu mà a quen nói sạo à?

– ko a nhìn e quen quen thật mà..

– thôi đừng có tán nữa..về đi chị…

Tiên dắt tay linh đi…một tên ra chặn đường,,,

– khoan đã em…nhà e ở đâu để anh đưa về?

– a tránh ra tiên kéo tay nó lách ra khỏi tên con trai đó…

chợt nó giật phăng tay của tiên ra tiến tới chỗ của tên con trai kia…bốp…một đấm yêu tiên dành cho tên đó…tên đó mau mau bịt mặt lại….khi bỏ tay ra thì thấy máu đậu trên mũi mình…

– con gái gì mà kinh thế..

vừa lúc đó có một đám thanh niên nữa đi qua…thì giật mình dừng xe lại khi thấy vụ ẩu đả…có mấy tên con trai xuống xe cười ha hả..

– sao có chuyện gì vậy? đánh nhau à?

– Ôi thôi con trai bị con gái đánh hạnh phúc nha…tên kia hung hăng đi dạo một vòng quanh người nó..nhìn từ trên xuống dưới…

– Con cái nhà ai mà ngang tàn hống hách vậy ko sợ ế chồng à?

– Nó ngang nhiên: ế cũng chưa đến lượt mấy người..

Vậy là cả bọn cười to hơn..

Mặt nó nghiêm lại:

– cười cái nỗi gì tránh ra cho tôi đi..

– e định đánh người rồi đi dễ thế sao?

– Dính dáng gì đến các người…tránh ra…

Tên kia kầm lấy tay nó giữ lại nó xoay người lại cầm tay hắn lật ngược về sau tên đó bị nó khóa tay…chỉ biết la lên rên rỉ vì đau…

– tôi đã nói là không can dự đến anh mà..

vừa dứt câu nói đó thì một tên con trai nữa lao vào hất tay nó lên..giải thoát cho tên hung hăng kia…2 bên nhẹ nhàng lao vào nhau chiến đấu…mọi người ở ngoài thì ko khỏi ngạc nhiên vì cô gái lạ mà lại dám đánh nhau nữa chứ…2 bên đánh, tên này cũng ko chịu nhường nhịn…khi cả 2 đánh được 10 chiêu thì vẫn chẳng có biến chuyển gì thì cả 2 đều dừng tay….

– a là ai ? sao lại can dự vào chuyện của tôi

– đây là bạn tôi…

– bạn a thì sao nào? tôi ko quan tâm tôi chỉ muốn về thôi…

– mời…

rồi nó chẳng thèm để ý nữa cầm tay tiên dắt về nhà…tiên thì từ nãy khi tên dao chiến vs nó xuất hiện thì mặt mũi bỗng nhiên đờ đẫn

– e sao vậy?nó vỗ vai tiên, tiên như chợt tỉnh ra..

– à..e không sao…mà chị có biết cái a vừa đánh nhau vs chị ko?

– Nó thản nhiên: ko ? ở đây sao chị biết?mà e wen à?

– Ko? a ý là thần tượng của e thôi à?

– Cái gì e gặp hồi nào mà kêu thần tượng?

– A ấy ko phải ở đây đâu..a ý là hot boy ở trường e ấy…

– Trường e?

– Vâng…tiên lại hai tay chắp lại nhìn lên trời ngẩn ngơ…

– Tên đó mà e cũng để ý…xì…nó bước vào trong nhà…

– chị ơi..chị biết võ à? dạy e đi…

– ko phải võ đâu chỉ là mấy chiêu cào cào mà thôi…e đừng nên học làm gì con gái con đứa..

– thế sao chị lại học

– chị có học đâu..mà e hỏi nhiều quá đấy..quên tên đó đi…ko xứng..nó lườm tiên một cái rồi bước vô phòng…

– chị đúng thật là..e đã thần tượng a ấy lâu lắm ùi đấy..cố gắng lắm mới gặp được..đâu có dễ từ bỏ mà sao a ấy lại ở đây nhỉ?tiên thầm thì rồi cũng bước vào phòng..

đến hôm sau sáng dậy…

– cái tên chết tiệt này sao mà ko thấy liên lạc vs mình thế này>nó soạn tin

[a chết chưa?]

[sao e lại hỏi a thế?]

[thế sao ko nt cho e?quên e ùi phải hok?]

[thôi a bận ùi …để lúc khác mình nt sau ha..pipi]

Đọc FULL truyện tại đây

– Xì cái tên chết tiệt này sao hôm nay lạ thế nhỉ?

Vậy là cả một ngày nó buồn bực vì thái độ của hắn vs nó…đến 30 tết…nó và tiên cùng bà đanh đun bánh trưng…

– ư..mùi bánh thơm quá bà…tiên vui vẻ…

– ừ…bánh bà gói mà cháu??

– Nó thì ko vui vẻ nhưng vẫn nở nụ cười..trên tay cầm cái dt mà mong ngóng..bỗng tn đến làm nó giật cả mình mà thầm vui sướng…

[e đang làm gì đấy?]

[e tưởng a quên e ùi..e đabang đun bánh trưng?]

[ừkm]

[sao dạo này a khác thế? có phải có chuyện gì koh?]

[a nghĩ mình nên ct thôi e à]

Nó bất chợt thấy lồng ngực khó thở

[sao lại như vậy? tại sao?e muốn biết lí do]

[e cũng biết mà…a và chị MI OANH đã yêu nhau lâu ùi…papa a cũng biết..tình yêu lãng mạng lắm…a ko thể rời bỏ được]

[cái gì? a lừa e à? a chưa ct vs MI OANH sao?]

[a xl…]

[hay nhỉ? vậy sau khi học xong 2 người làm đám cưới luôn đi…]

[e đừng giận a nha…]

[ko giận? a lừa tôi mà? tôi thật ngu ngơ mà..pye a]

Vậy là nước mắt nó lại rơi một lần nữa vì hắn..tên chết tiệt dám lừa nó là đã bỏ MI OANH để bây h lại nói thế? nó sao tin nổi đây? nó rất buồn..buồn đến nỗi ko còn gì để nói nữa..ở đây ko có rượu ko thể làm gì được trong tâm trạng hok tốt như vầy..làm sao đây.nó khóc thét lên…nước mắt ko ngừng rơi bị sự phản bội như vậy ai mà ko đau lòng đây? thử hỏi ai mà chịu đựng được?

– tại sao a lại đối xử vs e như vậy?tại sao?tại sao a lại lừa dối e? tại sao vậy a ơi? tại sao? nó như điên như dại bỏ chạy lên cầu ở đó hét lên chợt chân trời xa bừng sáng..pháo hoa là pháo hoa đã là 00h năm cũ đã qua đi thời khắc giao thời đã đến..mà trong lòng nó lại rất bùn nó khóc trong đêm khi mà nta ai nấy đều rất vui ..nó lại nhớ về quá khứ tươi đẹp mà bây h chỉ có thể coi là quá khứ..mà thôi..ngày ấy nó cùng hắn ngồi xem pháo hoa…rất vui và đó cũng là lần đầu tiên nó được người khác hôn…nó đau đớn..nó thảm thiết..nó nhu nhược nó khổ tâm..nó bây h là một cảm giác đau nhói..là gì đó mà khi yêu khi bị lừa dối nta có thể cảm nhận được..nó đau khổ nhìn pháo hao bắn rực rỡ khắp trời..mà lòng quặn xé…một bóng hình ai đó đứng phía xa một bóng đen đang trầm ngâm nhìn nó..đang khó hiểu vì tâm trạng của nó..thật đau xót ai thấy cũng đau xót mà cũng ko ít người cho rằng điên nhưng chỉ là người ko hiểu được nó

khi mà nó đã trấn an được mình, định quay lại thì phía sau nó có một người đang đứng nhìn nó…

– a…nó ấp úng…ko nói nên lời vì có thể là ngại

– cô sao vậy?tên đó nhẹ nhàng

– ko liên quan đến a..tránh ra cho tôi đi…nó lạnh lùng

– nhưng tên này vẫn bình thản…tôi hiểu tâm trạng của cô..vì tôi đã từng trải qua..tôi có thể cho cô mượn bờ vai…

– nó cười nhạt…nhưng trong lòng có chút sao xuyến…: a là cái gì chứ?tôi ko cần..tránh ra

nó gạt đi qua tên đó và bước đi thật nhanh..để tránh ánh nhìn tha thiết đó ư?nó về đến nhà:

– chị đi đâu vậy?làm e vs bà tìm mãi..

– nó ấp úng: à chị đi nghe điện thoại…

– tiên hí hửng>?: của ny à?

– Nó cười nhạt để che đi nỗi buồn trong mắt nó: ừ…rồi nhanh chân bước vào phòng…

Thời khắc giao mùa năm nay thật có ý nghĩ đối vs nó..thật có lẽ sẽ chẳng bao h quên được mất….

Tết năm nay của nó thật là có ý nghĩa mà…..

Tối mùng 3:

– chị ơi mình đi chơi đi

– ko

– sao vậy?

– e ko sợ gặp bọn kia nữa à?

– Thì mình đi chỗ khác

Truyện được đăng tại đây

– Đi đâu?

– Hay mình đi quán hát đi..lâu ùi mình ko được hát…

– ở đây thì hát gì ?

– ai bảo chị thế? nghe nói cuối làng có một quán cũng được gọi là đỉnh nhất ùi..hình như là muốn bài nào có bài ấy

– thật ko?thế thì đi…

rồi tiên hí hửng kéo tay nó đi đâu có biết là nó đang buồn nhưng đi hát thì để cho đỡ buồn hơn mà nhỉ?đến quán

– ông chủ..còn phòng hok?

– Thưa cô có người đặt trước ùi ạ…

– Cái gì?chán thế? ko còn phòng khác à?

– Dạ chỗ chúng tôi có 1 phòng thôi à

– Nó lên tiếng…người đặt trước bao nhiêu chúng tôi trả gấp 2…

– Dạ điều này thì…

– Nó chẳng quan tâm tên chủ quán nói gì dẫn tiên đi thẳng vào…

– Khi vào đến nơi thì nó chỉ ngồi đó uống và uống rất nhiều còn tiên thì lại rất thích hát..cho đến khi người đặt phòng trước đến thì…cửa phòng mở cái rầm…

Nó ko quan tâm ko nhìn ra mà vẫn uống rượu trong khi mặt mũi của tiên tái đi…

– các ngươi làm gì vậy?

– khi đó tên kia hôm nọ bước vào?: chúng tôi đã đặt phòng trước..

– tiên hét lên: a là a quân phải hok ạ? Hihi

– sao cô biết tôi? tên đó lạnh lùng

– hihi..a thì ko biết e rùi..e học cùng trường a ý mà…

– à…

– à a vào đây ngồi cùng bọn e đi..

hắn nhìn một lượt quanh phòng thì thấy nó mặt bắt đầu có hứng…gọi thêm vài thằng bạn cùng vào…thấy nó cứ uống mà chẳng thèm để ý đến bọn họ thì thấy khó chịu quân thì có vẻ hiểu nó một tí…tiến lại gần nó cầm ly rượu lên:

– cô ko sao chứ?

– Nó bây h mới ngẩng mặt lên: ko kan dự đến anh

– Quân cười tươi rồi cầm ly rượu lên uống sạch..nó thấy thế thì mỉm cười

– A uống vs tôi chứ? vì thấy cũng khá là có tiểu lượng thử xem

Quân cười tươi rót tiếp rượu và uống..tiên cũng hí hửng ngồi xuống uống cùng nhưng chưa được vài chén đã lăn quay ra phê mà nói lảm nhảm ùi..đến lượt nó cũng chỉ bt thôi..nó đứng dậy..cầm mic lên gõ bàn phím và bắt đầu cuộc chơi của mình nó hát sau đó nhảy nhót trước tiên nó hát bài giấc mơ phai tàn..làm mấy tên trong đó ko khỏi xúc động vì giọng hát ngọt ngào chứa đựng cảm xúc của nó:

Lời yêu đó e viết trao tặng a những ngày mình yêu nhau e ko hề tin có ngày a quay về bên người ấy chỉ mình em bơ vơ nơi đây nhớ mong từng đêm

Rồi những khi e khóc cho giấc mơ phai tàn tình a như con sóng đã cuốn e xa làm sao e biết e vẫn mang hình bóng a về về bên e thắp lên ty thắp lên niềm tin

Tình đó đã trao cho a

Tình đó ko sao quên mau và mãi mong a yên vui ấm êm như lúc ban đầu ngày tháng sẽ trôi qua nhanh hạnh phúc đôi ta mong manh thì thôi a nhé e sẽ quên hạnh phúc của riêng mình..

Kết thúc bài hát nó ngồi thụp xuống nước mắt lại rơi ra…quân bên cạnh thấy thế tiến lại gần ôm qua nó nó cũng nhẹ nhàng tựa vào vai quân..và khóc…mọi người thấy vậy cũng chẳng ai nói gì cả…đó là bài hát hợp vs cảm xúc của nó mà nên nó hát và khóc thế thôi..sau đó nó chợt tỉnh ra…vội vàng đi ra khỏi vòng tay của quân:

– xl a..

chưa kịp để quân phản ứng gì thì nó đã yêu cầu nhạc và nó lại nhảy như một con điên thật sự nó yêu hắn đến thế sao ? sao lại phải đau đầu vì hắn đến như vậy chứ? nó nhảy nó nhảy thật hot hết chịu nổi..mấy tên thanh niên cũng đứng dậy nhảy theo lại thêm chút phê nữa nó nhảy càng hào hứng khíên mấy tên kia càng sướng mắt mà..đến khi dã dời nó ngồi xuống và uống tiếp…quân giật lấy cốc rượu của nó

– cô sao vậy? cô uống quá nhiều rồi đấy

– a để tôi yên được ko?

Quân cũng hiểu nó ko biết nó y ntn mà lại phải hại bản thân mình đến thế?