Hãy nói em yêu anh » Trang 15

Chap 15: thầy không bằng trò

Hắn lo lắng sửng sốt và bế nó vô bênh viện ngay.bác sĩ nói rằng nó bị suy nhược cơ thể do lâu ngày ko ăn uống và nghỉ ngơi lại hay suy nghĩ nữa nên cơ thể bị suy nhược nặng nề…kần phải chú ý chăm sóc và hồi phục lại…thế nên trong phòng nó lúc nào cũng đủ tất tần tật các loại hoa quả sữa…

– e chán phải nằm đây mãi ùi….nó than thở

– nhưng e vẫn chưa hồi phục mà chưa suất viện được đâu..người bên cạnh chăm sóc nó là hắn

– ko biết …ra viện…nó ra lệnh

– ko được hắn nghiêm mặt lại

– a ko nghe lời e phải ko?

– A…nhưng…

– Ko nói nhiều ra viện ko thì đừng trách e….

– ừ được rồi…mà có chuyện gì thì chết vs a…đấy nhớ…

– hè hè..thế mới gọi là nghe lời chứ?bây h thì nó có thể điều khiển hắn được ùi vì trước khi nó ngất đi đã nghe được câu nói của hắn là sẽ thực hiện những gì nó sai bảo mà..phải hok?

– E chạy ít thôi tí ngã h..hắn lo lắng cho nó…

– Kệ e..lâu lắm ùi mới được thấy không khí vui vẻ thế này..chỉ toàn là trong bệnh viện thui .chắn ngắt…

– Nếu e mà bị đi tù chắc e tự tử chết mất nhỉ?

– Còn lâu.. e sẽ vượt ngục

– Giỏi thế đấy…

– Hihi..nhưng mà chán quá a ơi.a gọi mọi người cùng đi chơi đi…

– Đi đâu?

– Điều đó a chưa cần biết a gọi đi nhưng trước khi gọi thì hãy cho e ăn cái gì đã e đói quá ùi…

Vậy là hắn dẫn nó đến một quán ăn sang trọng nhưng người ăn thì chẳng chút sang trọng nào cả…cả bọn bạn nó thì dấu bố nó ko cho bố nó biết…nên bố nó tịt ngủm..chẳng biết gì về con gái cưng cả..bố thật là chỉ được biết khi có thư về tới tay rằng tài khoản của mình đã bị tiêu đi mất do đã mua hoặc chơi gì đó thui à..hehe..nó ăn chộm được của ba nó cái thẻ tins dụng mà..hihi…nhìn nó ăn ngon lành vậy thì hắn đỡ lo hơn vì sợ nó suy nhược tiếp nhưng vs tình hình ăn này thì khỏi phải lo nữa chỉ cần vài ngày nữa thui là nó lại trở lại bt ngay ý mà..bây h là việc đưa nó đi chơi thui à…ko biết sao chứ chuyện tình cảm của 2 đứa ko nhắc đến ùi…sợ nó đột khịu chắc…

Chúng nó tập trung nhau và đi du lịch một time cúp học luôn không cần xin phép ý mà..hè hè..chỗ du lịch của chúng nó là một thảo nguyên rộng lớn bát ngát một thảo nguyên xanh tươi mát..vs rất nhiều ngựa ngày đầu tiên đến đây..chúng nó được sắp xếp phòng nghỉ ngơi trước…phòng nó và của hắn thì tất nhiên là được gần nhau ùi…

Vèo cái chăn mà nó đang đắp trên người tự nhiên bị gió quấn đi mất…

– cái gì thế? có gió bão à?

– Bão cái nỗi gì? thế đến đây để chơi hay để ngủ vậy tiểu thư?

– Ôi trời ạ…nó ngáp dài nhìn hắn…

– Mọi người đang đợi e dưới sảnh đây..nhanh lên đi…

– Nó đáp bừa..ừ…

Khi hắn vừa bước ra khỏi cửa thì nó lại gục đầu xuống ngủ tiếp..đi chơi gì sớm thế hả trời?đánh thêm 1 tí nữa tầm nửa tiếng mọi người đợi lâu quá ai nấy nản hết cả thảy…đang chán nản người ngồi người đứng người than thở…

– chào mọi người..chúc buổi sáng tốt lành…nó nhảy tung tăng xuống

– e nên chúc buổi trưa đi là vừa….tú lên tiếng vs cẻ mặt ko mấy thận thiện

– a khó tính thế…đi thôi..vậy là một ngày vui vẻ…

hôm nay bọn nó đi cưỡi ngựa rất thú vị nha..thực ra là học cưỡi ngựa để hôm sau còn đi dạo quanh thảo nguyên bằng ngựa mà…mỗi người được cưỡi một con ngựa khi bé vừa ngồi lên con ngưạ của mình thì con ngựa tự nhiên zí lên và phóng đi..hí.í.í.í.í.í.íí cụ cục cục…bé hoảng hốt hét lên..nhưng vẫn năm chắc dây cương…chú ngựa cứ thế phóng đi làm mọi người ai nấy đều rất hoảng..tuấn liền nhảy lên con ngựa cạnh mình và phi theo bé..2 con ngựa đang phi song song vs nhau thì tuấn bảo bé nắm lấy tay mình nhưng bé lại sợ ko dám bỏ dây cương ra..

– nắm tay a đi..tuấn giơ tay ra…

– ko thể e sợ lắm…ko dám bỏ tay ra khỏi dây đâu…

– e đừng sợ nắm lấy đi…

bé nhắm mắt nhắm múi bỏ cương ra và nắm tay tuấn…vừa lúc đó tuấn lấy đà giật bé tung lên bé được một tay tuấn nhấc bổng lên và kéo về trước lòng tuấn ngồi…mọi người đang lo lắng thì thấy tuấn đưa bé về thì ai thảy đều rất vui…

– cảm ơn a tuấn nhá…

– ừ..ko gì đâu…ở trường tuấn được coi là hoàng tử bạch mã mà..tuấn giỏi về cưỡi ngựa lắm ó…

– một ngày mệt vì cho bé học cưỡi ngựa nhưng mãi mà bé ko học được nên mọi người cũng đành phải gắn bó cho tuấn 2 người ngồi chung 1 con ngựa…

hôm sau tuấn và bé ngồi cùng 1 con ngựa màu trắng ngà…hắn thì cưỡi ngựa loang đen trắng..nó thì cưỡi ngựa đen xì…còn tú thì cưỡi ngựa vàng vì còn có thế thui ai cũng chiếm được và thải con ngựa đó cho hắn…

– a cưỡi ngựa gì vậy? a cưỡi bò sữa hà lan à? nó khiêu khích hắn..

– hắn tức mà chẳng nói được gì…: kệ a…

cả lũ nghe thế thì sặc sụa lên mà cười…

sau đó chúng nó cùng nhau cưỡi ngựa đi dạo vòng quanh thảo nguyên đó…đi đến một làng nhỏ thì ai nấy trong làng đều chào đón rất nồng nhiệt..và biết bao cô gái chàng trai phải ngây ngất vì vẻ đẹp của bọn nó…ai cũng suýt xoa..hít hà..khen xinh xắn đáng yêu…khi bọn nó dừng chân tại một quán nhỏ…vì ở đây có thể coi như là miền núi nên ko có nhà hàng sang trọng như ở trên thành phố…

cô phục vu bước ra…

– các bạn uống gì ạ..mắt nhìn hắn ko chớp…

nó thấy thế thì giật phăng cái thực đơn trên tay cô phục vụ đó và yêu cầu nước uống…

– e thấy có người thích a đây…nó trêu trọc hắn

– hắn cười vô tư: a thì ai mà chẳng thích…có mỗi e ko biết trân trọng thôi..

– e ko thèm..ai lấy e hiến dâng ko lấy 1 xu nào đâu..hic

vậy là cả bọn lại cười ầm lên tuấn kiệt nhà ta chưa bao h bị hạ thấp đến thế 1 xu ư? cũng khó kiếm ra lắm nhá../.ko dễ đâu…hì hì..

– hắn : đến khi mất thì đừng có khóc…

– a thử chạy coi e tóm được thì chỉ có nước mất sác thui..

– e dọa a à?

– A nghĩ sao? hì hì…

Tối hôm đó…bọn nó nghỉ lại tại ngôi làng đó….trong một nhà nghỉ tàn tạ nếu như là chúng nó nhận xét nhưng có chỗ là ngon rồi..trong khi nó đang ngồi ngoài ban công ngắm sao và ca hát:

Vì sao khi a đi e đã ko ôm lấy a hỡi người vì sao đôi chân e cứ đứng nhìn a dần mãi xa..

Hắn ko biết từ đâu tiến đến..

– ngồi ngắm sao mà lại hỏi vì sao? chịu e ùi…

– thì tức cảnh si tình thui thôi..còn hơn loại đa tình

– hắn ko để ý đến lời nói của nó..và tự nhiên ngồi xuống bên cạnh nó và hát.:

– đêm nay a nhớ e a ngước lên hỏi sao trên trời sao lung linh sáng tươi hình bóng e trong tim a đó…

chờ hắn hát hết ùi thì nó mới lên tiếng:

– hình bóng ai trong tim a hả?

– hì hì ko nói e biết đâu?

– Mi oanh?

– Hắn đang vui thì chợt buồn..e đừng nói đến chị ấy được ko?

– Có sao nào?e thì ngồi đây ùi thì còn ai nào?

– E thật là dù e có ở đâu đi thì cũng chỉ có một chỗ mà e ko thể thoát khỏi đó là trong trái tim a…hì hì./..sau đó chúng nó dắt tay nhau đi dạo..thật vui vẻ,,coi là hạnh phúc nhá…

Mấy hôm sau thì chúng nó chỉ đi mua sắm tí vài sản vật địa phương rồi đi săn bắt vài con vật chơi như là đi đánh cá cùng người dân và bắn chim nè…vui lắm ó…còn 2 ngày nữa mới đến lúc về nhưng bọn nó phải về sớm hơn

Chuông điện thoại của hắn reo vang

– alo chú có chuyện gì ko ạ?

– Thưa cậu chủ…về việc học…

– Tôi đã nói rồi mà…tôi đang đi chơi hết tuần này mới về …

– Nhưng thưa cậu chủ..

– Sao có chuyện gì à?

Đọc FULL truyện tại đây

– Dạ chuyện là thế này…hiệu trưởng cho gọi các cậu về vì nghỉ quá lâu ạ..hiệu trưởng đang nỗi khùng lên ùi ạ…tôi nghĩ cậu chủ nên về ngay ạ…

– ừ tôi biết ùi…

sáng hôm sau khi mọi người đang hứng khởi vì ko biết hôm nay sẽ đi chơi gì nữa…thì hắn suất hiện:

– chúng ta phải về ùi..

– cả bọn há hốc mồm: sao cơ? đang chơi vui mà…

– cuộc vui cũng sẽ tàn mà…hiệu trưởng đang lên cơn chúng ta phải về thôi

– tú lên tiếng: thế ko phải đã thuê người học thay ùi sao?

– Cũng chưa biết là lí do tại sao nữa…về rùi tính tiếp

Phòng hiệu trưởng không khí căng thẳng

– các cô các cậu đi đâu suốt một tuần qua mà ko chịu học hành gì cả? các cô các cậu giỏi quá nhỉ?

– Thưa thầy bọn e đi du lịch ạ..tú lên tiếng

– Sung sướng nhỉ? thầy ngạc nhiên..dám bỏ học để đi chơi..các cậu còn coi vương pháp ra gì không?

– Thưa thầy bây h đã là Việt Nam xã hội chủ nghĩa ùi ạ..ko còn cái gọi là vương pháp đâu ạ…

– Các cậu…thầy tức ko nói được gì

– Bọn e về lớp được chưa ạ..

– Được thôi..vậy thì mỗi người hãy viết cho tôi một bản kiểm điểm hết h nộp cho tôi…

– Tuấn lên tiếng: thưa thầy bọn e ko biết viết ạ…

– Học từ lớp mấy ùi mà bảo ko biết viết

– Nó lên tiếng: thưa thầy e sống được 16 năm ùi mà chưa bao h viết vả lại hình như tiết học hôm nó e ngủ ạ…

– Lại một lần nữa thầy lại phải sôi sùng sục lên…: thôi được ùi..các cô các cậu về lớp trước đi..

– Cả bọn đồng thanh:cảm ơn thầy ạ…chào thầy bọn e về.

– Cái lũ học sinh này cả lớn cả bé tòan học sinh giỏi thông minh của trường mà lại làm cái trò này nữa…tôi phải báo vs gia đình mới được…các e giỏi tôi công nhận nhưng các e nghịc tôi ko thể bao che..

– Chết ùi sao đây? bé lên tiếng cả bọn thì đang đứng ngoài cửa nghe lỏm

Hắn cười…ko sao..để xem ông ta làm được gì nào?

Hết h thầy hiệu trưởng bước đến gara để xe oto của mình ngồi lên xe xe nổ máy nhưng ko hiểu sao lại ko đi được…thầy xuống xe và nhòm nhòm…

– Chết tiệt sao xe lại bị thủng lốp vậy nè…chắc chán là bọn trẻ làm ùi lại mất công đưa xe đến đi sửa..khi sửa xong thầy ko về nhà mà đi ngược lại

– Tú: đường kia là đi đến nhà mình mà…

– Thế cậu sẽ làm gì? để coi nào?

Tú nhấc điện thoại lên gọi cho ai đó..gọi và nói một hồi rồi sau đó cũng bám theo thầy…xe thầy dừng trước một ngôi biệt thự lớn..

– h nghỉ trưa thế này chắc phụ huynh tú có nhà…thầy gật đầu cười đắc trí..

– tuấn: cậu ko làm gì à?

– Tú: cậu ngồi im xem đi..

Khi thầy chân vào cửa bấm chuông cửa thì cửa tự nhiên mở ra một con chó béc dê phi ra cắn cho thầy gọi là ko đau chỉ là quần áo rách te tua mà thôi…thầy la hét ầm ĩ mà bọn này trong xe nhìn ra cười hô hô…thầy ko thể vào gặp bố tú bằng bộ dạng này nữa đành ngậm ngùi ra về…bọn nó thì vẫn theo dõi thầy suốt..

Tự nhiên bụng nó kêu:

– Ui da a kiệt ơi cái bụng e nó kêu này làm sao đây>?

– Sao e ko bảo a đi mua luôn đi.lại còn dả bộ nữa chứ? xì

mặt hắn xị xuống bước ra khỏi xe.đi mua đồ ăn cho nó..mặc mọi người vẫn đang theo dõi thầy nó thì ngồi trên xe ngấu nghiến cái mà hắn mang về…

bé: còn ăn được à? thầy đang đi đến nhà cậu đấy>

Truyện được đăng tại đây

nó thản nhiên vẫn ăn: ko thì sao/thằng a kia để làm gì nào?cậu lo cho cậu trước đi..

nó vừa dứt lời thì tuấn quay xuống phía nó: e nghĩ kế đi..a ko biết đâu..

bé cười sung sướng…

– a nói gì? nó tức điên lên được…hì hì để xem ông ta làm thế nào>?dám động vào thiên tài như ta hả…

– alo..ba à? ba đến nhà con được ko? con có chuyện muốn nói…từ nhà ba đến nhà nó thì rất xa còn từ nhà thầy đến nhà papa thì lại rất gần điều đó là một thuận lợi..vì thầy ko biết mặt papa nó mà nên nó sẽ đóng giả pa pa nó luôn..còn vs nó thì việc ai về nhà nhanh hơn là do nó quyết định nó phi như bay về đến nhà..chui vào và vận quần áo của ba nó…cắt tóc đi…

– thầy hiệu trưởng bước vào nhà: chào ông chủ lê..

– chào thầy…

– là ông chủ mà trông ông không phải là người to cao vạm vỡ lắm nhỉ?

– Hờ hờ…người nhỏ mà làm nên nghiệp lớn đúng ko thầy…

– À,,,.vâng…

– À.mà hôm nay thầy đến đây có chuyện gì ạ?nó vừa rót nước mời thầy…

– À chuyện là …kể…

– Aha…chuyện đí thì có gì đâu..thầy hiểu cho bọn nó chúng nó còn trẻ việc học hành nhiều sẽ làm hạn chế đầu óc của chúng nên cho chúng nó đi chơi nhiều thì sẽ tốt hơn đấy…

– Dạ thưa ông chủ lê..điều này thì…

– Thôi thầy khỏi phải nói nhiều nữa tôi hiểu tâm trạng của thầy nhưng là thầy giáo thì cũng phải hiểu suy nghĩ học sinh chứ? bây h tôi bận ùi..mời thầy về cho.,..

Vậy là thầy đành ngậm ngùi ra vè mà trong lòng thì..haha

– haha/…tiếng cười rộn rã..e làm tốt lắm..

– ai chứ e mà? nó cầm điện thoại lên..

– alo ba à? con có chuyện khản cấp cần đi ngay ạ..để hôm khác ba con mình nc sau ha..con chào ba.

– Nó : vậy là xong xuôi..nếu mà thầy noí vs ba thì mình chỉ có nước chết..dù là ba chiều mình nhưng ko phải đến mức thầy cô về đến nhà..trong khi đó thầy tức anh ách :

– Sao lại có phụ huynh nt chứ? con cái mình sai lại còn biện minh nữa..thôi đến nhà quỳnh và kiệt xem sao..

Chúng nó lại nhanh chân đến nhà hắn…nhưng trên đường hắn đã cho chuẩn bị một vụ tai nạn sắp xếp để thầy vào viện dưỡng sức một vài tuần ùi.,.đến khi chúng nó đến thăm thầy..

– chúng e chào thầy ạ..

– các cô các cậu…còn dám đến đây à?

– Bọn e đến để thăm thầy mà…thầy khỏe chứ ạ?

– Nhờ phúc của các e tôi rất khỏe…

– Vậy ạ..vậy thầy còn muốn đến nhà bọn e nữa ko ạ? Hắn lên tiếng

– Tôi nhất quyết sẽ đến lần nữa…

– Thế thầy ko sợ ạ?hắn nói

– Cậu dọa tôi à?

– Ko ạ..e làm gì có gan doạ..e chỉ muốn nói vs thầy là nếu hi vọng đó của thầy ko mau tiêu biến thì thầy sẽ ko còn được nằm đây dưỡng sức nữa đâu ạ..mà là trong cái nhà lạnh lạnh ở cuối bênh viện ấy ạ…

– Thầy tức ho khụ khụ..cậu…uy hiếp tôi à?

– Sao thầy lại nói e thế thầy? e chỉ muốn nói cho thầy biết trước thôi à…thầy đừng mất bình tĩnh thế ảnh hưởng sức khỏe thầy ạ…

– Thôi chào thầy bọn e về đây ạ…

Vậy là ra về và ko còn lo sợ nữa…chúng nó quả thật là thiên tài mà hehe……………

Trêu trọc ông thầy hiệu trưởng già ngu ngốc kia quả thật vui vẻ và sung sướng mà…haha…^o^

Vậy là cũng đã đến lúc thu hái kết quả học tập sau một kì học mệt mỏi mà đối vs chúng nó thì ko mệt mỏi chút nào cả…hi hi có học đâu mà