Hãy nói em yêu anh » Trang 14

Đọc truyện online hay nhất tại TRUYENHAY.COM

Chap 14: ghen tuông

hết tiết học nó chạy xuống canteen…

– ê…tối nay mình đi ra biển chơi đi…

– a e là không được…tối nay a phải đi gặp thằng bạn xl e ha…

– không sao…

tối đến nó rủ bé đi biển…2 đứa nó vừa đi vừa nc:

– sao linh không rủ a kiệt đi

– mình rủ ùi nhưng a ý bảo a ấy có việc không đi được…mình đang chán đây..không biết sao hôm nay mình buồn chán thế không biết…

– thôi đừng nghĩ nhiều nữa…2 đứa mình đi ra chỗ kia hét lên đi cho thoải mái…

– ừ..ý kiến hay đấy…

nó và bé đang dắt tay nhau chạy ra mỏm đá kia thì chợt nó nhìn thấy 2 người đang tiến về phía nó…hình như 2 người này đang nắm tay nhau trông rất tình cảm..bé chợt lên tiếng:

– ơ? kia chẳng phải là a kiệt sao? mà lại đi cùng ai thế nhỉ?lại còn nắm tay nữa chứ./..

– nó giật mình cố nheo mắt nhìn kĩ lại chợt nó thấy tim nhói đau…nhưng trên môi vẫn nở một nụ cười sắp chết….

– ơ..hình như là chị HẠNH…bạn học cùng lớp…

nó chợt nhận ra điều gì đó…nó cầm lấy tay bé kéo bé chạy sang ngang…ra phía biển…để tránh hắn..nhưng thật không may là hắn đã nhìn thấy nó…hắn thật sự khó sử..đã bảo không đi vs nó ùi mà bây h lại đi vs người khác..nó thì không để ý nhưng lâu lâu cũng quay lại đằng sau xem có chuyện gì..một lúc sau nó quay lại thì thấy hắn đang đứng phía sau lưng cách một khoảng…nó thấy khó chịu và ngoảng mặt đi..tránh ánh nhìn đó:

– hắn lên tiếng: e phải cho a giải thích chứ?

– Có gì đâu mà giải thích? e có nói gì đâu chị ấy đang đợi a kìa nó chỉ tay về phía cHạnh…

– E nghe a này….

– E không nghe..e đi trước đây đi chơi vui vẻ nha…

Rối nó cầm tay bé chạy đi một khoảng khá xa…

Hắn gọi vs theo:

– cho a 5 phút được không? nhưng nó đã chạy đi mất ùi

thế là hắn tức quá lột luôn áo ra vắt lên vai và ất ất quay về..

còn về chỗ nó nó dẫn bé chạy một khoảng thì thả ra..nó chạy cách bé và hét rất to:

– AAAAAAAAAAA

– Bé chạy theo…: aaaa..thoải mái quá nhỉ?

– ừ..có vẻ không thoải mái chút nào: AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA

vậy đấy..bé không dám nói câu gì chỉ biết hét cùng nó mà thui..

– mình về đi uống rượu đi…

– ừ mình cũng thấy không thoải mái…bé đồng ý ngay..

và thế là nó và bé say bí tỉ luôn….2 đứa ra ngoài uống sau khi uống song thì dắt nhau về…2 đứa ất ưởng ra về vừa đi vừa hát….em đã quên:

ngày xưa bên a đã xa rùi…

dẫu cho con tim vẫn bồi hồi..nhớ người đắm say nhưng e không mong sẽ quay lại cảm giác ngất ngây vì ai mà nay vội tan biến e e đã yêu e đã khóc quá nhiều….e e đã quên e e đã không muốn nhớ …không mong người quay lại dù e đã yêu đến đien dại….xem như là giấc mộng dù e cũng đã thôi không hi vọng

tiếng hát cứ mãi vang như thế về đến nhà…

– alooo…a tuấn à? sang nhà e đi…

tuấn vừa sang thì thấy nó và bé đang ngồi uống rượu bé tiến đến chỗ tuấn:

– a! chào a tuấn lâu lắm ùi ko được uống thoải mái ntn..a uống cùng luôn chứ….

– tuấn dật lấy cái cộc rượu của bé và đỡ bé ngồi xuống quay qua chỗ nó thì thấy nó đang tu cả chai cơ…ngồi một xó..hình như nước mắt đang chảy thì phải..tuấn đưa bé vào giường ngủ thì lại quay ra vs nó..ngồi trước mặt nó

– e sao vậy? sao lại uống ntn hả?có chuyện gì nói a nghe nào??

– Nó chẳng nói gì cả chỉ biết khóc nhưng khi tuấn càng nói càng hỏi thì nó lại khóc càng to hình như ức thì phải…

– E say quá rồi mau vào phòng ngủ đi..tuấn đỡ nó dậy…nó quật tuấn ra và uống tiếp vừa uống song lại khóc lại cười kiểu gì đó uống.tuấn thì không thể cản nổi nó nên đành nhìn nó uống cho say rồi thì đưa vào phòng ngủ…nhưng nó uống xong lại khóc hôm nay nó sao vậy? sao cứ khóc suốt vậy chứ? khóc khóc…nó dù say nhưng vẫn cảm thấy đau tim..trái tim đau lắm à…đến khi…hắn vồ vập chạy đến…vồ tới chỗ nó…nó ngẩng mặt lên nhìn hắn mà nước mắt vẫn còn đọng trên mi…đôi mắt long lanh nhưng chứa đựng sự thù hằn do bị phản bội.

– A đến đây làm gì nó đứng dậy và đi đến ngồi lên chiếc salon uống rượu tiếp

– E bị điên à? hắn giật trai rượu của nó đi

– A đưa đây..nó giằng xé…

– Hắn đẩy nó cái thì nó ngồi luôn xuống ghế…và tiếp tục khóc…

Tuấn thì

– thôi cậu về đi…để tớ chăm sóc cho nó là ổn rùi…

– chuyện này là do tớ mà ra..để tớ tự giải quyết tớ cần yên tĩnh….vừa lúc đó thì bé ngất ngưởng đi ra…cũng khóc và ôm lấy nó….

– a quá đáng lắm a biết không..linh không muốn gặp a đâu..a về đi…bé tức..

– thôi e à mình ra ngoài đi…tuấn đỡ bé dậy

– không e phải xử lí vụ này..a zai à? bạn bè khổ à?

Bé cứ nói nhưng bị tuấn lôi ra đu quay ngoài vườn ngồi…ngồi lên đu quay bé gật gù rồi ngủ gục luôn vào vai tuấn…

Trong nha thì sao không khí căng thẳng..ngột ngạt nhưng lại có tiếng nấc…

– a về đi…

– cho a giải thích đi mà

– chẳng cần giải thích gì cả…có chuyện gì đâu đúng không?

– Đúng chẳng có chuyện gì cả..sao e cứ phải ntn?

– A về đi..nó cố gắng đứng dậy xua tay…

Hắn đỡ nó ngồi xuống nó không nói gì nữa…vì say quá mà..nó gật gù

– e phải để cho a nói chứ…sao e lại uống rượu thế hả? có chuyện gì đâu nào…

chẳng biết tại sao mà lần này nó chẳng nói gì nữa…nó cứ ngồi đó gật gù…

– thực ra là..a và chị hạnh chỉ là bạn thôi…a xl e…chuyện là chị hạnh chị ý đang buồn nên rủ anh đi biển cho thoải mái thui mà…bạn bè như thế thì có sao đâu mà e phải ntn cơ chứ?e ngốc lắm không chịu nghe a nói cơ…chị ấy đang gặp rắc rối trong chuyện tình yêu mà…ở lớp a có một thằng đang tán chị ấy nhưng ở lớp 12 lại cũng có người thích chị ấy chị ấy không biết phải làm thế nào nên hỏi a thôi..bạn bè nên hiểu nhau mà…e phải thông cảm chứ?

Hắn nói xong quay sang bên nó thì thấy nó gục vào lưng mình ngủ lúc nào ùi…nó gét hắn nhưng vẫn không gét cái bờ vai ấm áp mà chắc chắn đó đâu..hì hì..hắn bế nó vào giường ngủ nhìn nó:

– E ngốc lắm e biết không?rồi đặt lên môi nó một nụ hôn rồi bước ra ngoài…

– Cậu đưa quỳnh vào nhà đi…

– Chuyện xong ùi à?

– Ngủ mất ùi..

– Nản…ớ..

Rồi tuấn đưa bé vô nhà ngủ…và 2 tên lại rủ nhau đi uống rượu

– chuyện có thế mà e nó làm ra như thế đó…

– hic..là tớ còn hơn nữa kia…bảo là đi vs thằng bạn mà lại đi cùng đứa khác lại là đi biển nữa chứ….tủi thân lắm đấy…

– nhưng mà….

– thôi tóm lại là cậu sai ..

– kiểu gì thế? ko công bằng..

– con gái mà! không có công bằng đâu…họ chỉ biết mình nhìn thấy gì và họ đúng thui…

sáng hôm sau:

– ui da…ơ hôm qua a tuấn và a kiệt đến đây phải hok nhỉ?

Bé nhìn nó đang ôm gấu ngồi một góc giường…

– sao thế? vẫn đơ à? tưởng hôm qua giải quyết xong ùi chứ?

– Mình vẫn thấy tức…

– Thôi mà…chuyện nhỏ thôi..2 a chị ấy chỉ là bạn thui mà…

– Xì…ai biết được thôi đi học đi..

Rồi nó bật giậy và bắt đầu một ngày mới…

Đến trường…gặp hắn nó chẳng thèm nhìn mặt đi qua bình thường như người không quen biết vậy..hắn thấy thế thì vô cùng ngạc nhiên:

– rõ ràng là giải thích hết ùi mà…hay hôm qua ngủ nên không nghe được gì nhỉ..

đến lớp nó lại nghe được một tin nữa…

– chúng mày ơi hôm qua tao thấy a kiệt cầm tay chị Hạnh cùng lớp đây..hạnh phúc thế không biết ..nó vừa vào lớp cái đặt cặp xuống bàn rầm..tất cả im luôn.nó thì bực tức chẳng có cảm xúc học hành gì nữa..hết tiết 1 nó cầm cặp và bước ra khỏi lớp..

– bé chạy theo: đi đâu mà mang cả cặp đi vậy

– nó nói giọng lạnh lùng: về

– ơ..bé ngạc nhiên nhìn nó mà chẳng làm được gì…liên gọi cho a tuấn…

tuấn lắc lắc đầu nản chí..thế này thì lại phải …

– nè tối qua cậu làm cái gì mà bây h nó thế hả?

– e nó sao? tớ chỉ nói sự thật thui..thế sao?

– Nó bỏ học về ùi…

– Cái gì..hắn há hốc mồm

– Trong cái trường này…nếu mà cúp học như nó chắc loạn mất…hắn chạy ra cổng trường. thì bị tuấn cản lại

– tớ chuẩn bị cả rùi …

Còn về phía nó vừa bước chân ra đến cổng thì bị chặn lại bởi 1 lũ người…

– cô chủ quay lại học ngay…

– nó xì mặt xuống quay vào trong và bấm điện thoại..một lúc thì có một đoàn người đi xe phân khối lớn phi ầm ầm vào trường…một người trong số họ nhường lại chiếc xe xì nhất cho nó..nó ngồi lên xe cùng đoàn quân này phi ầm ầm ra khỏi trường…bảo vệ thì khỏi phải để ý ai mà để ý chắc bị nó đâm chết chưa biết lí do…

– a tuấn…a làm gì mà để linh đi rồi…bé chạy đến chỗ tuấn

– hả..đi ùi à? sao đi được ?

– thì thấy phi xe cùng đoàn người nữa đi mất ùi..

– trời à con nhóc này….

– sao đi ùi à? hắn vồ vập hỏi han

– đi ò…

– cậu chẳng làm bên tích sự gì cả…thế mà đòi ngăn tớ…

– ơ..hình như a giải thích vs nó ùi phải hok? bé nhìn hắn

– ừ…hắn khó chịu và lo lắng..

– à. e biết ùi…hôm nay vào lớp cái có thấy mấy đứa trong lớp nói a cầm tau cầm chân gì đó vs chị hạnh bọn nó khen lắm thế là nó tức nhưng vẫn ngồi học tiết 1..

– à…tuấn cười

– hắn khó chịu : là sao?

– Nó còn học được tiết 1 là tốt ùi đấy..ko là đi từ lâu ùi..túân bô bô…

– Thế có đi tìm e nó không nào? hắn bực mình

– Đi chứ sao không? tuấn cười cười rồi tiến ra ngoài trường…

Thế đấy là cả bọn bỏ luôn mà…nhưng tìm mãi cũng có thấy nó đâu?mọi người nản lắm ùi…

– đi tìm nó thôi..tuấn lên tiiếng…

– tìm mãi ùi có thấy đâu? hắn

– tại tìm không đúng chỗ mà..tuấn cười

– thế cậu biết ở đâu không?

– Biết chứ sao ko?

– Thế sao ko nói từ đầu hả? hắn đấm tuấn

– Nó thích mua sắm lắm à…

– Nhưng là mua ở đâu

– Ngu..là khu thương mại và giải trí của ba tớ…

Về phần nó thì nó đến khu thương mại thật..nó đi dạo và mua rất nhiều vào khu vực quần áo thì thử hết bộ này đến bộ kia…mua toàn bộ kiểu style bụi bặm…mà nó thích nhất..nó lại là người biết kết hợp các phụ kiện nữa chứ nên mua quần áo đã một đống ùi…nó đi bộ và đem theo cả một đống quân để khuân vác đồ cho nó…nó muốn đổi điện thoại xem thế nào…vào mà chẳng biết lựa cái nào cả vì dùng iphone 4G tốt ùi mà. nó lựa luôn iphone 5G nghe nói là tốt hơn 4G mà nhỉ?tiếp là đồ nội thất…thay hết tất cả trong nhà nó luôn tủ lạnh mới các loại bếp máy sanh xạch của nó đều thay hết mà chỉ trả bằng một tấm thẻ bé xíu à…tiếp đến đến khu giải trí thì lại chơi trò chơi thu được bao nhiêu là gấu lại vs mang về thế này thì nhà nó chật mất…nó chẳng quan tâm mà…

*/*/*/*/*/

Trong một căn phòng tối và kín đang diễn ra một vụ làm ăn biệt..một ông già nhưng trông có vẻ vãn rất oai phong và một cậu thanh niên nhỏ tuổi nhưng cũng không dễ chơi đâu…cậu thanh niên tiến sát mặt đến chỗ ông già kia..

– thế có định trả tiền không? cho ông nợ thế đủ ùi đấy…

– cậu thanh niên à…tôi không trả thì sao?

– Cười nhẹ: không trả mà được à? ông nghĩ ăn được của cha con tôi dễ sao?không dễ đâu

– Cha cậu thì không ở đây..ăn của ông ấy thì không được nhưng ăn được của cậu…hahaha…

– Không dễ thế đâu…

– Cậu nghĩ sao? ông ta vỗ tay 2 tên vệ sĩ đứng 2 bên đều giơ súng ra hướng đến đầu cậu thanh niên…

– Cậu mỉm cười: ông tưởng tôi sợ à? ba tôi cho tôi đi đòi nợ là có chủ ý đấy

– cậu nghĩ sao khi cậu không đòi được nợ mà ba cậu lại còn phải trả nợ cho tôi???

– Tôi không tin

– Hahaha//điệu cười man rợ..nói cho cậu rõ để cậu biết vì dù sao tôi cũng đã chuẩn bị ổn cả ùi…tôi sẽ bắt cóc cậu và tống tiền ba cậu đến lúc đó ai sẽ phải trả ai đây?

– ông sẽ không có cơ hội đâu…

– Cậu nghĩ cậu làm được gì,..cậu sẽ biết mà..rồi cả gia tài của bố cậu sẽ là của tôi..hahaha…

Ông già có vẻ vẫn bình thường vừa khi dứt điệu cười thì có khói từ ngoài bốc vào…

– ông nghĩ sao khi cả tôi và ông cùng chết cháy..???

– cậu…ông già luống cuống thì cậu thanh niên nhảy lên đá bay súng của 2 tên kia và hạ gục rất nhanh 2 tên vs xác to mà vô dụng tiến đến tát cho ông già…chảy màu mồm:

– bây h ông hiểu chứ? ba tôi nuôi tôi có ích đấy chứ?

Ông già van xin cậu nhưng cậu vãn tiếp tục đánh…..và lửa bên ngoài cũng đã cháy rất to..người ta thấy một cậu thanh niên đạp đổ cửa và bước ra trông rất đỗi bình thường như chẳng có chuyện gì sảy ra….và trên tay có một tờ giấy…

– con làm tốt lắm…con trai ba…

ông ta cầm tờ giấy lên nhìn và cười nói vs thằng con…

– bây h công ti của hắn đã là của ba..rồi đó…

hắn bước ra khỏi ngôi nhà đó

vs nụ cười tự hào…đó là bùi a tú…đang đi thì thấy một cô gái đang bị một lũ con trai vây lấy

Đọc FULL truyện tại đây

– e xinh thế đi vs bọn a đi..

– ui trời sao lại đi giữa trời tối vậy chứ? đi vs anh đi e…

tú trông cô gái này quen quen lại còn đang say ngất ngưởng ko thể đứng nổi lên nữa rồi…tú chạy lại dọn dẹp xong xuôi thì định đỡ cô gái dậy thì cô đã bước đi mất ùi….tú chạy lại chỗ cô gái…

– để tôi đưa cô về

– bỏ ra….cô gái gắt lên

– ơ linh..sao lại là e?

– nó ngạc nhien ngẩng mặt lên: à thì ra là a…tú ú ú ú ú sú ú ú su sú ú ú sú…hihi..chào a..

– e say quá ùi..sao lại ra nông nỗi này chứ? tí thì chết dở..

– e không say..e bt mà…

– k\lại còn không say nữa…nói linhtinh thế kiệt đâu>?

– Kiệt ư? kiệt nòa? e ko quen

– E lại nói đua ùi…

– Ko đùa e ko biết ai là kiệt kả..mà kiệt hả..kái tên này e gét lắm nhá..e gét người tên kiệt lắm…hì hì

– Trời ơi…say thật ùi…

– Đã bảo ko say mà…

– À ko say…

Rồi tú đưa nó về..mà chẳng biết nên đưa đi đâu…liền đưa về nhà hắn nhưng hắn không có ở nhà nên phải đưa về nhà nó nhưg cũng chẳng có ai nên định đưa về nhà tuấn thì cũng ko có ai gọi điện thì ko ai nghe máy đành đưa về nhà mình,…..bọn kia là đi tìm nó nên chẳng ai ở nhà cả…đặt nó lên giường thì nó đã ngủ mất ùi…

Thấy cuộc gọi nhỡ hắn gọi lại cho tú xem có chuyện gì sau khi biết tin liền hùng hổ đến nhà tú ngay

– đâu? linh đâu? e nó có sao không?hắn lo lắng…

còn nó thì nằm ngủ ngon lành…

– cậu thấy linh đâu mà lại đưa về đây>?

– Tớ vừa đi làm về thì thấy linh say mèm à..bị mấy thằng trêu trọc nên tớ đưa về đây thui…

– Cái gì thằng nào mà dám lẳng lơ e nó hả để tớ cho bọn nó một trận ..hắn hăng hổ…

– Thôi tớ xử lí xong ùi…nhưng có vẻ linh không ưa cậu cho lắm…tú e ngại

– Cậu nói thế là sao?

– Thì tớ hỏi về cậu thì linh chối và không muốn nhắc đến…có chuyện gì à?

– Bé chen vô: a bạn bè kiểu gì thế? chuyện gì mà cũng không biết

– E cũng phải hiểu cho a chứ..dạo này hộ ba làm một số chuyện nên…

– A thì làm được gì nào? bé vênh mặt

– E….

– Tuấn ngắt lời…thôi…để linh nghỉ ngơi chúng ta ra ngòai nc…

– Tớ ở lại..hắn giơ tay lên

– Tuấn: tùy cậu…

– Bé và tú đồng thanh : e cũng muốn ở lại mà…

– Tuấn nhăn chán nhìn 2 đứa rồi lôi xồng xộc ra ngoài…

– Ơ ơ ơ ơ …sao a kiệt được ở lại trong khi e phải ra ngoài và người linh muốn gặp khong phải a ý…bé gào lên thì bị tuấn bịt mồm lại…

Trong căn phòng đó im lặng chỉ là một khôn gian im lặng…chỉ có hắn ngồi ngắm nhìn nó…nhìn nó ngủ trông thật xinh đẹp và thánh thiện không như vẻ đẹp cá tính hằng ngày của nó…

– sao e lại như vậy? a đã giải thích hết ùi mà…sao e toàn làm a lo lắng vậy? e thật là một con ngốc hok hiểu chuyện mà…hắn vuốt ve khuôn mặt baby của nó…

– e có biết là người a yêu nhất trên đời này là e không chứ? mà sao e phải làm vậy hay là để cho a tức e mới vui hả…a cũng không hiểu nổi e nữa…a không biết rằng e có yêu a thật ko nữa..vì đôi lúc a thấy như e rất y a nhưng cũng có lúc cảm thấy e xa rời a vậy…a sợ lắm..a sợ mất e lắm…a yêu e mà…

rồi lại một lần nữa hắn gửi tặng nó một nụ hôn nhưng là hôn lên trán thui…vừa nhấc môi ra khỏi chán nó thì mắt nó mở to ra…

– nó nói nhỏ nhẹ: a làm gì thế>?

Làm hắn giật cả mình…và luống cuống đứng dậy? nó nhẹ nhàng ngồi dậy nở nụ cười và nói:

– a hôn chộm e à?có cần thiết hok?

Hắn thì vô cùng ngạc nhiên khi thấy nó ăn nói nhẹ nhàng đến vậy?hắn ngại ngùng:

– a…a…và gãi đầu…

– nó xịch gần về phía hắn 2 tay đặt lên má hắn: có cần thiết ko nhỉ? và kéo hắn về phía mình đặt lên môi hắn một nụ hôn nhẹ nhàng và ngọt ngào…chụt…hihi(1 phát thôi nhá)

còn hắn thì sao? mặt tự nhiên đỏ bừng lên chân tay luống cuống chẳng biết làm gì nữa…chỉ biết nhìn nó đắm đuối thôi…: ko…

nó lại mỉm cười thật sự hắn chưa bao h thấy nó nhẹ nhàng ngọt ngào đến vậy…chỉ đến khi

– đây là lần đầu tiên e chủ động hôn a sau bao nhiêu lần a đè e ra hôn…và cũng là lần cuối cùng…cảm ơn a đã cho e một tình yêu đẹp và những kỉ niệm vui vẻ…

– mặt hắn đang vui tự nhiên khi nghe nó nói thì nghiêm lại hẳn vẻ mặt khó hiểu..mà như trong tim đang đau nhói…: e nói thế là sao?

– Nó cười…: a hiểu ý e mà…phải không?

– Hắn lắc đầu nhanh và quyết đoán: a không hiểu ..e nói rõ ra đi..

– A đừng bắt e nói..chỉ khiến a buồn hơn thôi…chúng ta có thể trở thành những người bạn tốt mà đúng ko? bạn bè sẽ vui vẻ và tự nhiên hơn nhiều khi trong vai ny…

Mắt hắn sâu hơn..đượm buồn…ánh mắt thất vọng từ thiên đàng cho nta rơi bụp cái xuống dưới đất ui da đau mông ê ẩm mà..đúng hem?

– e sao vậy chứ? sao e phải làm như thế? a làm gì sai nào?sao e lại đối xử vs a như vậy hả?

– thế a đối xử vs e thế? nào?

– Thôi được rồi không muốn cãi nhau nữa…

– Vậy thì ct nhé…

– Nếu điều đó làm e vui

– A nói thế mà nghe được à?e cần sự đồng ý của a

– E thích làm gì thì tùy…

Rồi hắn bước ra khỏi phòng vs một trạng thái ko tốt lắm..bỏ ra ngoài hắn chạy chạy thật nhanh…hắn cũng chẳng biết sao lại như thế nữa…rõ ràng là hắn có làm sai điều gì đâu chứ?sao nó phải làm như vậy? chỉ là chuyện nhỏ thôi mà? nhưng còn nó thì sao? trong khi nó chưa hiểu chuyện trong khi cái máu ghen của nó nổi lên thì tất cả chỉ là hư không mà thôi..nó cũng đã từng nói vs hắn rằng nó là người ích kỉ là người hay ghen mà…đừng để nó nhìn thấy bất kì điều gì mà nó không muốn thấy cả..vì điều đó sẽ làm mất tất cả tình cảm mà nó đã trao cho hắn và mất công gây đắp bấy lâu..nhưng hắn đã không để ý cho lắm hắn đã làm máu trong người nó nóng lên..đó chính là máu ghen của con gái…rất nguy hiểm mà..và tất nhiên hắn lại mò đến bar và uống rượu suốt ngày chỉ có rượu là rượu ko để ý đến gì hết và sau khi say thì la hét điên đảo..quậy phá tưng bừng…như người điên vậy chẳng nhẽ hắn lại yêu nó đến mức như vậy nhưng lòng tự trọng của hắn cũng khá là cao đấy. ko thèm tìm đến nó nữa..nó cũng chẳng kém cũng chơi bời lêu lổng…đến khi nó hiểu ra mọi chuyện:

Tuấn: e biết những gì về kiệt mà e đối xử vs nó như thế chứ? e ko biết rằng nó đã từng bỏ đi người nó yêu nhất bởi vì ở đây còn có người nó yêu hơn gấp trăm lần sao?

– a đừng nhắc đến hắn nữa..bây h e không muốn quan tâm đến chuyện của hắn nữa đâu? e không muốn nghe..e muốn sống yên ổn..

– vậy e hãy sống bt như lúc mới về nước có được ko?

– Ko được

– Vậy đó vậy thì hãy nghe a nói đây.. một lần cuối cùng thôi: e có biết rằng lớp a rất bình thường về chuyện nắm tay không? chẳng nhẽ bạn bè thì ko được như thế? à?e sống bên anh lâu ùi mà sao cổ hủ thế? bên anh người ta còn ôm hôn cơ mà?

– E là thế đó..khi yêu ai e chỉ muốn người đó là của e không được ai động đến..nhưng e không cấm đoán dù a ấy có làm gì đi chăng nữa.nhưng xin đừng làm như thế trước mặt e là e có thể bỏ qua hết….thế đã là tôn trọng e ùi…

– E ngốc lắm vậy thì nó đi vs đứa khác vào khách sạn thì chắc e cũng bỏ qua nhỉ?

– E…

– Thấy chưa? a biết e nhưng chuyện này thực ra chỉ là hiểu lầm thui..hôm ấy kiệt nó vẫn đi gặp bạn mà…chỉ là trước khi đi nó dành ít time cho bạn bè thui…chứ ko phải nó từ chối e để đi vs người khác..

– E ko muốn nghe nữa(nhưng rõ ràng là nghe hết ùi mà…)nó bịt tai lại

– Tùy e vây…a chỉ nói thế thui..e nghe hay ko là tùy..

Vậy là nó lại suy nghĩ suy nghĩ nó vừa ngồi vừa suy nghĩ vừa xem đoạn video của tuấn quay được cảnh tượng thảm hại của hắn thì lòng thấy bứt dứt đau nhói,,

– liệu mình có quá đáng lắm ko?liệu mình có khiến a ấy đau lòng ko? mình thấy hõi hận quá đi…huhu

Truyện được đăng tại đây

– nhưng đâm lao phải theo lao? sự đã đành ùi thì phải làm sao đây? tốt nhất là kệ đi…mặc sự tại thiên.

Còn về phần hắn thì lại là bé đến an ủi…

– a trông a có thảm hại ko?

– Tất cả là do bạn thân của e gây ra đấy..

– A đừng trách nó nữa nó cũng chẳng kém a đâu bé đưa cái băng ghi hình của nó lên cho hắn.

– Cái gì đây?

– Băng ghi hình của linh

– E mang về đi..a ko lấy,….a ko muốn nhìn thấy khuôn mặt đó nữa..nó chỉ khiến a đau long thôi à…

– A cầm lấy đi…nếu a nhìn thấy thì a ko gét nữa đâu mà thương nó nữa đó…

– E nghĩ a còn thương nó nữa sao?

– Thương chứ? thương nhiều là khác

– Hắn giật phăng cái băng đi và ném ra xa…bé hét lên: a làm cái trò gì thế>? ko xem thì thôi sao lại vứt đi kia chứ? a vô duyên

– E về đi…

– E chưa nói hết…

– A ko muốn nghe mà…

– Ko muốn cũng phải nghe dù có chết thì e cũng phải nói hết nhưng gì trong lòng thì e mới chịu về..

Hắn thở dài…: ý như để cho bé nói:

– a có biết linh đang rất bùn ko>?

– Là người nói ct thì phải vui chứ? bùn nỗi gì?

– A sao biết được..nó bỏ a cũng vì ghen thôi à..

– Thì sao nào?

– Thế a chưa nghe câu này à? con gái ghen điều đó chứng minh là linh rất yêu a đó./..

– Yêu sao lại còn đòi ct?

– Thì linh ko thể chấp nhận được chuyện đó thôi…

– Chuyện đấy thì sao nào? tóm lại là cũng chẳng có gì cả….

– A là con trai thì cảm thấy gì con gái người ta có cảm giác như bị phản bội vậy..trái tim sót lắm a biết ko?nhưng a cũng biết tính linh mà…nó làm vậy là hợp lẽ thôi..đáng nhẽ a phải níu kéo mới đúng chứ? lại còn đồng tình theo nó nữa..

– Bị khước từ như thế là thằng khác á..nó chạy lâu ùi cơ..a còn nói vài câu đấy..nhưng nó ko nghe mà…

– Thì a phải kiên nhẫn chút nữa chứ?

– A ko làm được..

– E tin vì ty a sẽ làm được thui à…

– E thôi đi..e đến đây để thuyết phục a à?

– Nếu a ko nghe a sẽ phải đau đớn suốt quãng đời còn lại thì lúc đấy đừng trách e ko can bảo nha..

Rồi bé ra về để lại ko gian yêu tĩnh cho hắn suy nghĩ…

– yêu là phải ghen ư? càng ghen ác lại chứng tỏ càng yêu đúng ko?thế tại sao e lại phải làm như vậy nhỉ?khó hiểu quá đi thôi…

– nhưng mình là con trai cái gì mình cũng phải chủ động trước chứ…lần này thôi nhé không có lần sau đâu đấy….(xì…2 lần ùi mà..)

nó đang giam mình trong phòng bé về nhà muốn vào trong cũng không được gọi tuấn và tú đến nhưng nó cũng chẳng mở cửa cho ai cả,,đột nhiên có tiếng chuông cửa…

– sao a lại đến đây? bé ra mở cửa thì lên tiếng và vô cùng ngạc nhiên

– a vẫn đến đây thường xuyên mà có gì lạ đâu? hắn thờ

– nhưng thời thế bây h thay đổi ùi e nghĩ a không nên đến/….bé vênh mặt và ngăn đường

– hắn hất tay bé ra và đi vào trong: thế e ko cho a vào giải quyết chuyện à?

Bé hí hửng: mời a vào…

Cậu đến đây làm gì? linh không muốn gặp câu đâu…tuấn nói to hơn để nó nghe thấy…nó đang suy nghĩ cũng bị kéo về và chú ý ra không khí bên ngoài…nó nghe thấy hình như tuấn đang đánh hắn đang đánh rất ác chiến bé thì khóc rất to còn tú thì **** và hình như đang cố gằng để lôi tuấn ra còn hắn thì không chỉ nghe thấy tiếng ựa ựa của hắn mà thôi nó không thể để chuyện này sảy ra được nó quyết định ra ngoài…nó mở cửa bùng một cái và hét lên:

– dừng tay lại…

– tất cả giật thảy mình và quay qua nhìn nó..há hốc mồm…

– nó thì bắt đầu ức lên đến cổ : mọi người..mọi người thật là

và chạy lên giường ngồi…

biết gì không ạ..là thế này nó mở cửa ra thì thấy một cảnh tượng hãi hùng một gương mặt điển trai đang đứng trước mặt nó cười sung sướng…tuấn thì ngồi trên ghế salon đang đấm huỳnh huỵnh vào mấy cái gồi và lưng ghế..bé thì đang cười hề hề và bật băng thu âm có tiếng khóc của bé mà ngày trước đấy thu lại còn tú thì đứng một chỗ kêu như thằng bị dở…

khi nó quay vào trong thì hắn định vào theo nhưng nó quay mặt ra lườm:

– a ko được vào đây…

sau đó hắn được raap:

– anh xin e mà e đừng có như vậy nữa được ko? a biết là a sai ùi

– hơ. e ko tin bất cứ lời nào của a nữa..a đừng làm e mệt thêm.nó trả lời cũng đọc rap

– e cứ như vậy làm sao a sống nổi đây? a ko thể sống thiếu e được mà..

– nếu như a còn yêu e thì hãy tránh xa e ra đi làm ơn đi

– tại sao hả? e đang cố tìm cách để rời xa a mà a biết mà

– đừng giải thích nữa, e đóng cửa đây a đi về đi..và nó chạt ra đóng cửa phòng lại…

– hắn ngoài hát lên:

– lầm đường lạc lối a ko muốn phải mất tất cả tin a đi a xin e a ko muốn vậy mà a đã quá ko để ý trong tykhi chính a đã gây ra chuyện quấy phá a cũng biết và a cũng đang rất đau..xl vì a mà bây h phải mất nhau. a ko muốn vì chuyện này mà ta hối hận thật lâu biết e thật đau..nhưng a phải làm gì? để e tin a thêm 1 lần nữa thôi hãy cho a 1 cơ hội và e đừng làm ngơ vội hãy cứ xem là a sai.a cũng biết là a vô tâm làm niềm tin e bị vỡ đôi…khóc trong từng đêm vì hành động làm tan vỡ sock trong niềm đau khi ty còn dang dở. thằng ngốc chính là a biết làm gì ngoài than thở hối hận thì đã muộn rồi. a như người chết dù là đang thở..year

– ko lẽ vì một chuyện nhỏ như vậy mà e rời xa a sao? hiểu lầm thôi mà

– chuyện nhỏ à? vậy chị ấy ngủ vs a mới là chuyện lớn đúng ko? e đã quá tin a rùi e đã tin lầm ùi

– e đừng suy nghĩ như vậy chứ? chị ấy chỉ là bạn a thôi mà chẳng lẽ bạn bè thì ko có quyền tâm sự vs nhau sao?

– Vậy bạn bè thì thì có quyền nắm tay nhau chứ gì?

– A sai rùi mà a có lỗi vs e nhiều lắm nhưng a chỉ yêu mình e thôi mà

– Tình đến tình đi tình sẽ ko còn chi bởi lời y vỡ tan khi mà a ấm êm bên ai? h e nói chúng ta cách xa a đi về nhé sẽ ko cần đâu…quên rồi a e ko muốn mãi là đồ ngốc trong ty.a đừng noisc hi nữa những câu nói trên đầu môi a đừng nói chi nữa vì chỉ toàn là giả dối a sẽ hứa a sẽ chờ a sẽ cố làm tất cả nhưng muộn rồi a à vì tình cảm đã phôi pha.chấm dứt mọi đau khổ mà tôi sẽ bước tiếp khoảng time chuốc nhục nhã mà tôi đã yêu trong mù lòa bao nhiêu lần tha thức là bao nhiêu lần tan dã và bây h chỉ xin 1 điều là a hãy biến đi thật xa.

– A xl mà..e hãy tha thức cho a đi…a chỉ yêu mình e thôi mà…mở cửa choi a vào đi tim a đau lắm ùi…

– A có chết ngoài ấy thì e cũng ko mở cửa cho a vô đâu…a đi về đi../..

Kết thúc bài hát nhưng cuối cùng thì nó cũng ko nói rằng trong tim nó ko còn hắn nhưng nó vẫn đuổi hắn về…đó là bài ráp của kuppi và urib0o…kết thúc hãy buông tay…

– linh à a ko muốn kết thúc hãy buông tay mà a muốn kết thúc và làm lại. e cho anh cơ hội chứ?

Rồi hắn tiến đến sát cánh cửa

– e mở cửa cho a vào đi./..mấy ngày qua a mới biết trong trái tim a chỉ có mình e thôi…a sai ùi mà..e tha lỗi cho a đi…e bảo a làm g ì a cũng đồng ý hết á…e mở cửa ra đi…

chợt cánh cửa rung chuyển…trong căn phòng tối ấy một dánh người nhỏ bé bước ra..vs khuôn mặt buồn và xanh sao…trông có vẻ rất khổ tâm…hình như đã ko ăn gì mấy ngày qua ùi…nó bước nhẹ nhàng ra đến chỗ gần hắn:

– có thật là e bảo gì a cũng nghe ko?

– Hắn cười tươi và gật đầu…nhưng nó thì ko thể nói thêm gì nữa ngã luôn vào người hắn..ngất xỉu đi…: linh sao thế này? sao lại thế này…

– Bé lên tiếng nó tự nhốt mình trong phòng mấy ngày qua ùi chẳng buồn ăn uống gì cả mà hình như cũng chẳng ngu ghe gì nữa..