Hãy nói em yêu anh » Trang 13

Chap 13: sự thật phơi bày

tối hôm ấy…

– bây h không có a kiệt ở đây có thể nói cho mình nghe được không?nó năn nỉ bé

– không được đâu..a kiệt mà biết tớ sẽ khó sử lắm …

– có mỗi 2 đứa mình ở đây thui à…không ai biết đâu..tớ không nói quỳnh không nói thì ai biét..nói đi…

– bé ngập ngừng…nhưng cũng từ chối…

– nó vênh mặt lên: thế thì chuyện quỳnh biết use phi tiêu sẽ lan hết cả trường vào ngày mai…

– sao cậu biết?

– sao lại ko chứ? thế có nói ko?

– ừ được ùi..chuyện là thế này/….

linh cũng biết a kiệt là một chàng trai phong độ rất được sự chú ý của các cô gái có rất nhiều cô gái đã tìm đến a ấy nhưng a ấy thực sự thì chẳng yêu ai cả dù có qua lại hay quan hệ với cô gái nào đi chăng nữa nhưng trong trái tim của a ấy cũng chỉ có một người mà thôi..

– và đó là MI OANH

– ừ..chính là chị MI OANH mình cũng không hiểu tại sao a ấy lại yêu chị ấy đến thế 2 người yêu nhau cũng được rất lâu ùi bây h thì mình cũng không biết là a ấy và chị ấy còn yêu nhau không nữa..chuyện tình cảm này ba mình cũng biết và cũng không có ý kiến gì cả..ty lãng mạn lắm…2 người không phải lúc nào cũng được gần nhau chỉ lâu lâu mới gặp nhau một lần…chị ấy không còn học nữa mà đi làm ùi chắc vì hoàn cảnh gia đình nên thế…phải công nhận là nhà chị ấy rất giàu nhưng do biến cố nào đó mà bị phá sản và chị ấy cũng rất xinh….người nhỏ nhắn đáng yêu lắm…dù gia đình chị ấy như thế nhưng ba mình lại rất ủng hộ mình cũng chưa biết vì sao nữa nhưng mình lại thấy bây h a kiệt hình như thích cậu thì phải..mình cũng chưa hiểu lí do gì cả…nhưng bạn đừng suy nghĩ gì nha…mình hiểu là bạn cũng thích a kiệt nhà mình mà..

– cái gì không có đâu

– thích thì cứ nói sao phải trối

– thật là

tại bar:

– mày với cái oanh thế nào ùi? bây h tao cũng không hiểu nổi mày nữa ùi…tú lên tiếng..

– tao cũng chả biết nữa…hôm nọ t vừa gặp lại nó…

– à vì thế mà mày không đến buổi tiệc phải hok?

– Hắn không nói gì ngoảng mặt đi uống rượu

– Vậy còn linh thì sao?tuấn tiếp lời?

– Tao cũng chưa biết ?hắn nheo mắt

– Thế tao hỏi thật mày có thích nó thật hok>?

– Tao…tao không chỉ thích mà là yêu…tao cảm thấy được nc với linh tao thấy rất thoải mái và dễ chịu..trong con người linh tao cảm nhận được sự yêu thương nhìn vào đôi mắt ấy tao như được nhìn thấy lại người phụ nữ mà tao kính trọng nhất..đôi mắt ấy thật tuyệt vời…nhưng cũng không hiểu tại sao khi gặp linh tao và nó lại cãi nhau suốt thế?

– Chắc là vì cả 2 chúng mày không dám đối mặt vs sự thật mà thôi

– Ù đúng vì cả tao và linh đều đã có ny rồi đúng không?

– Tao biết..tuấn thưa…

– Tú chen vô: thì cả hai cùng bỏ để đến vs nhau đi…

– Mày ngu lắm..như thế thì cả 4 người đều đau khổ..tuấn

– Hắn: thôi uống đi..tao không muốn nghĩ nữa.

Một chiếc xe lao rất nhanh lao vun vút đến trước một ngôi nhà xinh xắn và trong ngôi nhà đó cũng xuất hiện một cô gái bước ra…cô vào trong chiếc xe đó…

– trời..sao sặc mùi rượu thế này? a uống à?

– ừ a hơi phê ùi…

– thế sao còn đến tìm tui chứ…

– đừng xưng tôi vs a a thấy khó chịu lắm được không>?hắn vẻ bực bội

nói vs người phê cũng bằng không mà..:

– ừ…

rồi nó nhìn ra ngòai cửa sổ..nhìn đi đâu đó và suy nghĩ cái gì đó

– a biết e đang nghĩ gì mà

– a giỏi thế ư/?

– Sao không? a biết e cũng thích a mà..đúng không

– A…không đúng…

– E nhìn vào mắt a nói thử coi..a biết e không biết nói dối…

Nó im lặng

– và e đang nghĩ về ny bên anh của e…e đang nghĩ cho cả 4 người chúng ta…

– sao a biết…

– a hiểu con gái mà..

– hehe có mà a cũng đang nghĩ như vậy nên…

– ừ a cũng đang nghĩ ..vậy e nghĩ thế nào ùi

– sao a không đoán luôn đi

– a muốn e nói…

– e chưa nghĩ ra…

– a biết trong đầu e đã có rất nhiều đáp án mà…e yêu a nha…

– nhưng….

– a sẽ nói với oanh a sẽ chia tay vs cô ấy a quyết định ùi..dù mọi người có nói là a ích kỉ…a hẹp hòi nhưng a không muốn dối lòng mình rằng a yêu e…

– nó im lặng sự im lặng thật sự khó chịu thật sự bây h nó cũng không biết phải nói gì cả…

– e nói đi..sao lại im lặng thế? a không thích thế đâu? e có yêu a không?

– E…e….

– E ngại à?

– Không làm gì có…

– Thôi đừng đánh trống lảng….a đợi e lâu ùi bây h hãy nói cho a biết đi..a không muốn chờ nữa…e yêu a không?

– E…ee…thật sự là khó nói mà…

– Nếu yêu mà cứ im lặng mà cứ ngại ngùng thì đến khi e mất đi đừng có hối hận đấy a hỏi lại lần nữa..e có yêu a không?

– E…e…thật sự là e không biết mà

– E biết nhưng e không dám nói…

– E không biết…

– Hắn quay sang giữ lấy nó…: e biết…lần cuối cùng: e có yêu a không?

– E…e…e….

– A thật sự rất….hắn chưa kịp nói thì nó cũng hiểu rằng hắn sẽ nói gì…nó cắt ngang..

– Có…

– Rất vui vì em…hắn ôm chầm lấy nó…

– E biết a sẽ nói gì mà…không để nó nói ra hắn ôm chặt nó…nhưng nó đẩy mạnh hắn ra…

– Yêu không có nghĩa là siết chặt

– ừ,hì hì a xl..

– thôi về đi mai còn đi học.nó nghiêm giọng 2 mắt tròn xoe nhìn hắn

– cho a hôn cái nha…hắn chớp chớp mắ

– không được…rồi nó đẩy mạnh cửa..và phóng ra ngoài,…

– hehe a về nha..pye…

– e thật là.hắn thất vọng

– rồi nó quay mặt đi bước vào trong…hình như đang rất vui…nó ngồi phịch lên giường. và suy nghĩ…

– chết ùi làm sao đây? sao lại yêu hắn ta kia chứ?ôi mình bị làm sao ùi hả?chết ùi còn chồng thì sao nhỉ?

– Linh à? chắc là mình phải nói vs chồng thôi…mình cảm thấy có lỗi quá…quyết đinh vậy đi…

Rồi nó cầm điện thoại lên…

[chồng ơi vợ thật sự xl…]

[sao thế? có chuyện gì à? ]

[vợ..chúng ta chia tay nha…]

[hì hì..vợ đang đùa phải không?]

[thật sự vợ xl…chồng đừng hận v nha…vợ không muốn chồng phải chờ đợi nữa…v không đùa đâu…]

[v nói cái gì vậy c không tin v đã từng nói là dù thế nào thì v c mình sẽ yêu nhau không bao h rời xa mà..có phải v đã hết yêu c không? có phải vợ đã có người khác không?]

[vợ thật sự xl..v chẳng có mặt mũi nào nhìn c nữa ùi..v không đáng để c yêu thương…c hãy quên v đi nha]

[c không tin…nhưng nếu như thế thật thì sao c sống nổi đây]

[c đừng như thế đừng vì một đứa con gái như v mà phải đau khổ..v không đáng để c như thế đâu..xin c hãy sống thật tốt và đừng nghĩ về v nữa..quên v đi nha]

[v ơi…đừng nói thế vs c mà…]

[v xl c nhiều nhiều lắm]

[thôi được ùi…nêu v nói thế thì c cũng chấp nhận…chắc đây cũng là lần cuối cùng c gọi v là v…chắc time này c sẽ làm phiền v nhiều vì chưa quen v hiểu cho c nha]

[vợ hiểu..nhưng chúng ta có thể làm bạn mà]

[nhưng a không thể]

[chồng ơi]

[lần cuối cùng được gọi một tiếng thân thương.VỢ ƠI]

[v xl….]

Sau hồi nhắn tin đó nó đã khóc khóc rất nhiều..nó khóc suốt đêm hôm đó..nó khóc trong yên lặng nó không muốn bé thức giấc…nó chỉ dám bịt mồm lại nó muốn gào lên thật to…nhưng cũng chỉ chạy trong nước mắt đâu thật…nhưng c nó còn đau hơn..nó biết điều đó nó thấy mình thật có lỗi…nó cảm thấy nó chỉ gieo giắc nỗi đau cho c nó mà thôi..ty chưa được bao lâu nó không muốn dối lừa c nó nó không muốn c nó sau này phải đau hơn nữa nên bây h thôi đi thì hơn..nó thật sự đau đớn đau trong nước mắt giọt nước mắt cá xấu..khóc để làm gì khi nó đã trở thành một người ích kỉ? người chỉ biết nghĩ cho cs và hạnh phúc của chính mình chứ? nhưng nếu nó lừa dối c nó và yêu 2 người thì nó còn tội lỗi hơn nhiều..vì thế nó phải làm như vậy thui..vì 2 người xa nhau tình cảm sẽ nhạt dần c sẽ dễ quên nó thôi…nhưng còn kiệt thì ngày nào cũng đụng mặt nhau thì nó không thể nó chẳng biết làm gì cả chỉ biết khóc khóc trong vô vọng…nó còn biết làm gì được đây? nó đã từ yêu trở thành hận đối vs c nó nó biết c nó hận nó nhiều lắm nó đã bảo là không bao h lìa xa mà bây h thật quá đáng mà nó không dám khóc to vì sợ bé tỉnh nó chỉ biết bịt mồm mình lại mặc nhưng giọt nước mắt vẫn rơi vẫn lăn dài trên má nó…nó ôm con gấu bông đó…nó nhìn con gấu đó…nó cảm thấy tội lỗi quá đi…

Sáng hôm sau: nó thu dọn tất cả..gấu bông, mô hình, hình trái tim kết bằng hoa ly, và rất nhiều món quà của c nó tặng nó nữa…cất tất cả vào một cái hộp và gửi về Anh…nó cho tất cả trở về vs chủ của nó nó thật sự không muốn nhìn thấy bởi vì nó sẽ lại khóc lại đau khổ lại cảm thấy tội lỗi đè nặng lên cánh vai nó…

Và cũng từ hôm đấy nó và hắn tuyên bố vs nhóm bạn rằng chúng nó yêu nhau và cả bọn cùng làm một trầu nhưng có vẻ nó không vui..trong vòng một tháng đó nó sống như người mất hồn..mặc dù nó và hắn đã nhận lời yêu nhau.nhìn thấy mà hắn cảm thấy đau lòng…

Tại bờ biển:

Nó đang ngồi đó nghịch cát:

– sao e lại ngồi đây nghịch vậy…trẻ con quá đi thôi…hắn lên tiếng…

– kệ e e thích thế đấy…

– e bướng bỉnh quá đấy rồi hắn cũng ngồi xuống phe phẩy cát trên đầu ngón tay trỏ

– nó cười tinh nghịch: a không trẻ con đâu đấy…

– hihi…không biết yêu ai nhiễm mất ùi…hắn trêu lại

– thôi mình lên kia ngồi đi..nó chỉ tay lên cái ghế đá gần đó..

nó ngồi cái bịch…

– trời ạ…không thấy đau à?hắn nhăn nhó nhìn nó

– có gì đâu thế mới thoải mái mà..a thử coi…nó ngửa mặt lên nhìn hắn

– hề hề..a không ngu…nát ***…

– thế a bảo e ngu à? nó nhảy lên ghế đá giơ tay ra định đấm hắn..

– nè nè..con gái không được bạo lực thế đâu nha…bẩn ghế kìa…

– sao không? bẩn thì đi ghế khác…hì hì

– e không có ý thức bảo vệ môi trường gì cả…nhân tố xấu trong xã hội…

– a thích nói e thế không? rồi nó nhảy lên lưng hắn…

– ui da…nặng lắm e xuống đi…

– không đâu a cõng em đi dạo đi…

– heo con chết tiệt

Đọc FULL truyện tại đây

– a nói cái gì?

– À không có gì…

Vậy là hắn phải cõng nó đi dạo khắp bãi biển vừa đi chúng nó lại tâm sự…

– sao dạo này a thấy e buồn thế?

– Buồn gì đâu…e vẫn thế mà?mặt nó khác hắn khi nghe hắn nói thế…

– E đừng dấu a….

Nó không nói gì chỉ im lặng.

– mỗi khi e im lặng đều làm a thấy khó chịu nhưng a biết lúc đó a nói đúng…

hắn nói tiếp: hay chúng ta chia tay đi…

– nó nhảy xuống…: a nói cái gì?

– Hắn quay mặt đi: a nói chúng ta ct đi…

– Nó bắt đầu cảm thấy buồn hơn nét mặt buồn hẳn đi: tại sao?

– A cũng không biết…

– A không còn yêu e nữa à?

– Không phải không phải thế đâu…e đừng nghĩ thế oan cho a mà…hắn quay sang nói kiểu oan ức

– Thế thì tại sao?không phải thế thì tại gì đây?

– A…a không muốn e buồn vì tất cả đều do a…e hãy quay về bên ny e a không muốn làm người thứ 3

– Lí do đấy à? e không tin vì đã có lúc a từng nói a sẽ chiến đấu vs kiên mà(chồng nó)

– Chỉ có thế thôi a không muốn nói nhiều…

– Vậy có nghĩa là a cũng sẽ quay lại…

Nó chưa kịp nói hết câu thì hắn đã quát lên:

– e đừng nghĩ a như thế..a nói rồi chỉ có thế thôi..không có lí do gì khác nữa…

vậy là hắn bỏ đi…nó nhìn theo khó hiểu sao lại lớn tiếng vậy nhỉ?…nó cúng rất buồn nhưng có vẻ nó bất cần vì nó đang buồn vì ty cũ mà…nó vẫn ngồi trên bãi biển..và ngắm hoàng hôn :

– vậy là mình đã nghĩ đến trường hợp này…mình sẽ bỏ tất cả không yêu ai cả..nếu yêu người này thì mình sẽ có lỗi vs người kia ..vì vậy đường thoát duy nhất là bỏ tất cả…nhưng nếu thế thì cả 3 người cùng buồn..không nếu mình ct kiệt thì a ấy sẽ quay lại vs mi oanh..con kiên thui c sẽ tìm được ny mới ngay thôi mà…mình mình chịu còn hơn…cách tốt,….

thấy e gái mình sống không ra hồn người lại cả thằng bạn thân nữa tuấn không chịu nổi…đang trong h học..không biết nghĩ thế nào nữa..tuấn chạy ra khỏi lớp…mặc kệ cô giáo…hiên ngang đi ra… đến lớp nó…xông thẳng vào lớp…và dắt nó đi ra..nó thì đang ngái ngủ…

– có chuyện gì vậy a? đang trong h học mà…

– e vs kiệt có chuyện gì vậy?

– có chuyện gì đâu..bọn e chia tay ùi

– thảo nào…e nói trước à?

– Không là a kiệt nói trước…

– Tại sao e lại đồng ý…e sai rồi

– Nó ngớ ngác: e sai?

– ừ…a thấy dạo này kiệt nó hay khóc lắm..cứ mỗi khi đi bar nó uống say vào là lại ngồi đó khóc….

– a ấy khóc à? người phải khóc là e đây này…

– e không biết đâu..nó còn khổ hơn e nhiều nó bây h rơi vào tình thế khó xử lắm…e biết mi oanh không?

– E biết a ấy ct vs e và quay lại vs mi oanh đúng không?

– Vậy thì e không hiểu kiệt ùi…nó không phải là người như vậy đâu..e còn nhơ cái vụ e bị kiệt bỏ ở buổi tiệc sweet hotel chứ?

– Sao không? chắc cả đời không quên mất

– ừ vậy thì nghe nè…hôm đó mi oanh từ mĩ về việt nam và tìm đến nó nó thấy bối rối quá nên đi uống rượu và chốn tự nhốt mình trong khách sạn nhà nó..a và tú tìm đến thấy nó thật thảm hại lúc đó nó cũng đã không biết làm như thế nào nhưng nó vẫn chọn e…nhưng lần này nó không thể chọn e được nữa…

– lần này lại liên quan đến mi oanh nữa à?

– ừ…hôm ở nhà e về nó rất vui nhưng sau đó nó quyết định nói cho mi oanh biết và nói chia tay vs mi oanh nhưng mi oanh không chịu nghe..vì quá yêu kiệt nên mi oanh không đồng ý..mi oanh cúng biết e và tình yêu giữa e và kiệt nên mi oanh mới về VN…

– chỉ vì thế thôi à?

– Không! có thế thì có chuyện gì chứ…mi oanh hằng ngày vẫn gọi điện nt cho kiệt nhưng cậu ấy không liên lạc lại đến hôm nọ kiệt không chịu được nữa mới nt lại cho mi oanh…và nói kiệt không còn yêu mi oanh nữa nhưng mi oanh nhất quyết nói và bảo sẽ chờ kiệt…chờ cho đến khi nào kiệt quay lại vs cô ấy..và cô ấy còn nói là thà tự tử còn hơn là phải chia tay vs kiệt..chuyện là thế đây..kiệt không thể bỏ mặc mi oanh được..nên đành chia tay vs e thôi..e nên hiểu cho nó

– Nghe đến đây nó thấy mình thật sự đã sai..đã trách kiệt…nó tưởng kiệt định trêu đùa vs nó và sau khi nó đổ rồi thì lại quay lại vs mi oanh người mà kiệt yêu nhất..nhưng bây h nó có thể làm được gì?nó đã hiểu ra nhưng cũng chưa biết phải làm gì bây h:

– Tức là a ấy vẫn yêu mi oanh mà

– Tình cảm thì sao có thể xóa nhòa ngày 1 ngày 2 được huống chi họ đã yêu nhau mấy năm ùi…bây h kiệt còn thảm hại hơn e nhiều ngày thì đi học cho có lệ có lúc thì bỏ học..tối đến thì đi bar uống say bét nhè..nó bây h chẳng khác gì ma..

Trời ơi sao nghe đến đây mà lòng nó cảm thấy đau nhói…vậy? nước mắt nó rơi rơi nó thật sự là bây h nó chẳng biết làm gì cả…nó phải làm sao đây trái tim nó mách bảo rằng kiệt rất cần nó bây h..vậy là nó chạy chạy thật nhanh đi tim kiệt đã hết h rồi biết tìm ở đâu đây? trời bắt đầu chuyển mây mưa bắt đầu trút người nó ướt nhẹp nhưng nó vẫn lang thang ngoài đường vào bar tìm hắn nhưng sao nó chẳng thấy thế này?nó thất vọng vì nó không thể ở bên \hắn lúc này…nó lê về nhà vs bộ dạng như chuột lùi…đến trước cửa nhà.. nó nhìn thấy một con người một hình dạng trông thật thân quên nhưng người này cũng đang dầm mưa như nó…nó có thể biết đây là ai..nó chạy đến thì người đó lại bước đi bước đi…nó hét lớn theo như để không để người đó đi mất…nhưng nó đã thấm mệt no không thể bước đi nữa nó chỉ biết đứng đó gọi theo…

– ANH KIỆT..một tiếng thét lên và nó ngã gục xuống giữa trời mưa đó…mừa dù lớn nhưng có vẻ như hắn vẫn nghe thấy hắn quay đầu lại nhìn khắp thì thấy ở chỗ xa xa có một người bị ngã và ngất ở đó hắn nheo mắt..và tiến lại ngần…

– Linh…linh…tỉnh lại đi e…linh…tiếng gọi hòa với tiếng mưa nó dần mở mắt nó nhìn thấy hắn…chỉ kịp nhoẻn miệng cười một cái rồi lại ngất đi..hắn nhanh chóng bế nó vào nhà…khi nó tỉnh lại thì đã thấy mình trên giường rồi…nó định dậy thì thấy đầu mình đau nhói nó thấy tay nó bị cái gì đó giữ rất chặt khi nhìn sang thì hóa ra là hắn đang nằm bên cạnh nó và cầm tay nó rất chắc…hắn cũng dầm mưa mà…nên cũng bị cảm không còn cách nào khác bé phải để 2 đứa nó nằm cạnh nhau thôi….nó quay sang phía hắn ngắm ngia khuôn mặt bảnh trai của hắn rồi mỉm cười:

– A đẹp trai thật đấy..

Nó lấy tay vuốt nhẹ trên khuôn mặt hắn

– e xl…e thật sự xl a…

nó như chợt nhận ra…nó tiến sát mặt nó vào mặt hắn và :

– SAO A LẠI NẰM TRÊN GIƯỜNG TÔI THẾ NÀY?

Hắn giật mình tỉnh giấc: a mệt mà…a đau đầu lắm…mà e vừa nói gì thế?

– Nó nhắc lại SAO A LẠI NẰM TRÊN GIƯỜNG TÔI THẾ NÀY?

– Lại xưng tôi rồi…hắn chẳng thèm để ý đến nó quay sang một bên và kéo chăn để đắp; rét thế nhỉ?

Nó tức vì thái độ đó của hắn liền tiện chân đạp một cái vào mông hắn và hắn bay luôn xuống đất….

RẦM…

– e làm gì vậy? a đang ốm đấy…

– nhưng đây là giường của tôi à nhầm e..được chưa?

– Không có a e không phải nằm ở đây đâu mà là ngoài trời mưa kia kìa….à mà e đi tìm a à?

Truyện được đăng tại đây

– A nằm mơ à? sao e phải tìm a làm gì?

– Thế sao lại đội mưa như thế? sao thấy a lại gọi to thế?

– Nó ấp úng..liền nói lại: thế sao a lại đứng trước cửa nhà e? a chờ e phải hok?

– Hắn không chần chứ nói toẹt ra: nói trắng ra là cả a và e đều đang đi tìm nhau..hết..h thì để a ngủ đi..a mệt..hắn leo lên giường…

– Nó bật xuống đất..đi ra ngoài…: bé đâu ùi nhỉ? bé từ trong bếp bước ra..

– Tớ đây..trên tay cầm một bát cháo nóng hổi…

Nó tiến lại ngay chỗ bé: ôi thơm quá..lại đang đói nữa chứ…

Bé quay người đi: cái này là của zai tớ mà….

Không biết từ đâu ra mà hắn nhảy đến chỗ bé cầm lấy bát cháo và ăn một cách ngon lành…

Nó nhìn mà thấy tức:

– chẳng phải a đang ngủ sao?

– Nhưng a đói hơn..

– Nó xệ mặt ra: thế tớ không có phần à?

– Bé cười: của cậu trong bếp ấy…

Nó cười tớn ta tớn tở chạy vào bếp một lúc sau bê ra cả một cái nồi cháo to đùng..

Hắn ngước mặt lên xem thì nó tiến lại phía hắn đặt nồi cháo xuống và ăn ngon lành…

Hắn nhìn sang bé : a ăn hết ùi…còn không?

Bé lắc lắc đầu và chỉ tay vào cái nồi cháo nó đang ăn ngon lành…hắn bắt đầu quay sang phía nó thì nó đã bê cả nồi chạy đi chỗ khác hắn đứng bật dậy chạy lại chỗ nó và tranh dành vs nó…2 người cứ tranh qua tranh lại thì bốp….

– a làm đổ hết ùi..e không biết đâu..đi nấu lại ngay

– ai bảo e chạy không chạy thì cả 2 đứa đã được ăn ngon lành ùi..tại e đấy…

– tại a đấy không biết đâu..nó ngồi thụp xuống khóc huhu…

– hắn chẳng biết làm gì nữa: cháo đổ mà cũng khóc đúng là con nít mà…

hắn nói thế làm nó càng khóc to hơn….

– thôi được ùi a xl mà được chưa?

– chưa được xl mà xong à?nó xị mặt ra sau khi nói xong lại khóc to hơn

– thế e muốn a làm gì đây?

– Hè hè..chờ mãi mới nghe được câu này: a dọn chỗ này đi và đi nấu nồi cháo khác cho e..vậy nha…e vào phòng ngủ dậy mà chưa có cháo là chết vs em..

Nó nín hẳn và đi vào phòng leo lên giường đánh một giấc để lại cái bản mặt ******** và đang ngu ngơ kia của hắn..

– Trời ơi a làm sao mà biết nấu chứ?

Rồi hắn cũng phải làm cặm cụi chùi chùi lau lau sàn nhà rồi bước vào bếp bắt đầu…một lúc sau bước ra vs cái mặt đen xì vì nhọ nồi…hehe ^o^

Nó nhìn thấy hắn đeo tạp dề nè…chân tay mặt mũi lấm lem nhọ nồi thì sặc lên cười..cả bé cũng không kém..

– khổ thân cho a quá nhỉ? để xem cháo a nấu thế nào nào

nó vừa nuốt được miếng đầu tiên thì phụt hết cả ra…làm cháo bay tứ tung…

– đây mà gọi là cháo à?hay a định sản xuất súp vậy hả? chắc a cho hết cả gói súp nhà e mất…

– hì hì…a bỏ lỡ tay cái mà..ai bảo e cắt lỗ to quá a đổ một tí mà nó dồn hết cả xuống thì a biết làm thế nào?

– Chịu thua a thôi….

Vậy đấy ạ bảo thiếu gia như hắn đi nấu cháo thì thà tự đi còn hơn…tốn sups nè…lại còn bẩn cả nhà khi ăn bị phụt ra nữa chứ…ô hình như hắn trở thành osin cho nhà nó rồi thì phải,…nghe nói hắn chưa bao h nghe lời ai mà tự nhiên lại đi nghe lời nó một con bé ngang ngược thế kia chứ,….

– mình đi dạo chút nha…hắn nhìn nó có vẻ buồn…

thế là nó và hắn cùng đi dạo…

– e biết hết chuyện ùi…nó ngập ngừng…

– chuyện gì?

– Chuyện của a và MI OANH…

– Thôi e đừng nhắc nữa a đau đầu lắm…

– E phải nói: thực sự e không muốn a buồn như vậy có phải lỗi là ở e không? e sẽ ra đi để a không buồn nữa..

– E muốn đi…đi đâu?

– E sẽ quay lại Anh

– Không được…e có biết a buồn vì gì không?

– Vì chị mi oanh?nó nói vẻ hơi buồn…

– Không phải đâu. là vì e đấy…a yêu e nhưng không muốn cả 3 người khó xử..nhưng a không thể làm được a lại tìm đến e a thật vô dụng…

– A đừng nói thế…a cũng không muốn như vậy mà…e..e đã ct vs kiên ùi…

– Sao e làm vậy?

– A đừng nghĩ gì cả e ct kiên trước khi ai nói ct vs e mà…vậy là bây h chúng ta không còn gì nữa đúng không?

– Không phải như vậy..chúng ta vẫn yêu nhau mà đúng không a biết điều đó mà…hắn quay sang nhìn nó với đôi mắt thiết tha…

– E…e..

– Quyết định vậy nha…hắn hét to..A YÊU E.

Và quay sang bế nó lên xoay vòng tròn..nó cười rộn rã…

– a bỏ e xuống đi…

– ừ…lợn ạ..nặng quá..hắn bỏ nó xuống…

– tên chết tiệt này..rồi nó đuổi đánh hắn…tiếng cười rộn rã khắp con đường đó

vậy đó ạ một tình yêu đẹp phải không các bạn..nhưng không phải như thế đâu ạ…còn rất nhiều chuyện sảy ra nữa mà có lẽ chúng ta vẫn chưa được biết…