Hãy nói em yêu anh » Trang 12

Đọc truyện online hay nhất tại TRUYENHAY.COM

Chap 12: giải thoát đơn giản

Thế là nó và hắn cùng đi đến nhà nó…trên xe…nó giơ điện thoại ra nt cho ai đó..một lúc sau ở nhà nó.khi nó vừa xuống xe thì đã bị bâu kín bởi tuấn tú..

– sao có chuyện gì à? chuyện gì mà gọi khẩn cấp thế?

– Nó thản nhiên: có 2 chuyện…muốn nghe chuyện nào trước…

– Chuyện vui 2 người đồng thanh…

– Vậy thì mở cửa xe ra…

2 tên không hiểu nó đang nghĩ gì và định làm gì nhưng vẫn đi mở cửa xe….khi mở cửa ra…

– sỉu…

2 tên cùng ngiu tỉu xuống đất hồi lâu thì đứng dậy vẻ e ngại tiến tới chỗ nó:

– e kiếm đâu ra con bé xấu xí này đây?

– thì a cứ bỏ băng bịt mồm ra thì biết

2 tên vẫn chưa hiểu nhưng cũng làm theo khi vừa bỏ băng bịt mồm ra thì thật bất ngờ con bé đó hét lên

giọng con trai làm 2 thằng tí ngất

– trời ơi con bé nòa chứ tớ đây này…

Vậy là sự ngạc nhiên của 2 tên này không còn gì để nói nữa…2 tên ôm bụng lăn ra cười cười kinh khủng luôn

– hắn vẻ tức bực: 2 cậu cười cái gì chứ?

– Hahaha..cậu nhìn lại mình cũng sẽ buồn cười thôi…hahahahahahahahahahahahahahahahahaha

– Các cậu thiệt là…rồi hắn chạy vào nhà nó tẩy trang

Và gọi người mang quần áo đến thay nó cũng vào nhà thay quần áo..một bộ đen xì bước ra bó từ đầu đến chân..còn hắn thì vẫn bình thường như mọi ngày 2 tên kia cười từ nãy tới h cứ nhìn thấy hắn lại phì lên mà cười và bộ mặt của hắn thì khỏi phải nói nhìn nó méo xệch méo xạc..

– nó lên tiếng: còn chuyện thứ 2 là…

– chuyện gì? tuấn và tú hỏi vẻ hóm hỉnh

– quỳnh bị mất tích

vậy là cả 3 người không còn trạng thái nào nữa mà chuyển luôn qua trạng thái bất ngờ và lo lắng…hắn nổi khùng lên:

– mất tích lúc nào? h nào sao không nói cho a biết trước

– thì tôi bị thương đã kịp nói gì đâu? nó vẻ khó chịu…

– 2 tên kia cũng lo lắng không kém tú lên tiếng: để a cho người đi tìm thử xem

– Nó chen qua: không cần e biết ai làm và chúng cần gì..mấy a cứ bình tĩnh đi e sẽ đưa quỳnh chở về an toàn luôn

– E là con gái làm sao bọn a yên tâm được…

– Thì cũng chỉ là chuyện con gái thôi mà…e giải quyết được không có gì to tát đâu mà mấy a chỉ cần theo e và đưa quỳnh về thôi…

– Hắn tức giận: bọn con gái chết tiệt này nữa..

– Nó quay sang dí sát mặt vào mặt hắn : e nghĩ tất cả đều do anh mà ra đấy..rồi nó bước đi…3 tên kia không chần chừ gì nữa cũng đuổi theo luôn nó dừng lại ở chỗ mà nó đã bị phúc kích từ hôm trước…2 chân sạng to:

– Tao đến rồi ra đây đi…

– Một con bước ra: tao tưởng mày không đến..

– Tao hiểu mà…quỳnh đâu…

Rồi 2 con nữa đưa bé ra để không bị lừa như trước nữa nó yêu cầu tháo khăn bịt mặt ra:

– bỏ khắn bịt mặt ra tao xem…

con bé bên cạnh dật phăng cái khăn đi

– h thì tin chưa?

– Đổi người chứ?

– Được thôi

Thế là nó dang tay cho bọn kia trói để đổi lại bé./…lúc đó bé cũng đã tỉnh? 3 tên kia đến nơi thì đỡ lấy bé vì bé đã mệt và đưa bé về còn hắn thì vẫn đi theo lũ con gái để xem chúng đưa nó đi đâu…

Một căn nhà trông rất đẹp đến nơi nó mới được bỏ khắn che mặt ra…từ lúc nó bị bắt đã bị cái gì đó bắn vào tay nhưng nó đã kịp đỡ và dùng cái đó để cắt dây chói..nhưng nó không muốn thoát nó muốn xem người muốn chơi nó là ai? đến nơi nó thấy một cô gái và rất nhiều người…cô gái đó có thể xem là xinh nhưng có vẻ bất cần.cô gái đó lên tiếng:

– Mày là DIỆU LINH à?

– Tao đây? mày là ai?

– Tao à? tao là phương uyên

Còn về phía hắn khi vừa đến nơi hắn không dám vào vì sợ nó nhìn thấy nên chỉ đứng sau cánh cửa ngó vào xem tình hình ntn thôi…khi nhìn thấy cô bé đó hắn như người mất hồn người bắt đầu chảy mồ hôi…không biết là vì vẻ đẹp của cô bé hay là vì gì nữa

– mày biết a kiệt chứ?

– Nó ngao ngán: lại là chuyện của tên chết tiệt ấy…

– Thế tức là mày biết a kiệt chứ gì?

– ừ

– vậy thì tao nói thẳng luôn…tao muốn mày tránh xa a kiệt ra

– tại sao tao phải nghe mày?

– Vì tao là ny a kiệt>

– Thế à? sao tao chưa nghe a ấy nói đến mày

– mày muốn biết về tao thì hỏi a kiệt ấy…

– Được thôi nhưng nếu tao không làm được thì sao?

– Thì mày sẽ phải lãnh hậu quả thôi

– Hậu quả? nó cười lạnh nhạt

– Sao mày lại cười

– Những ai bắt tao đều rất ngốc…vì tao không dễ bị khuất phục như thế đâu…

– Vậy mày làm được gì khi mà đã bị trói..

– Nó giơ 2 tay của mình lên và cười: trói thế này à?

Đọc FULL truyện tại đây

Phương uyên cười ha hả: vậy mày định thoát thế nào vs hơn 50 người ở đây?

– Toàn con trai à? mày là con gái mà đứng đầu toàn bộ thằng con trai ở đây? cũng không tầm thường đâu..

– mày cứ chơi đi…

– Hay đấy đánh con trai dễ hơn đánh con gái nhiều

Vậy là cả bọn con trai đó xông lên đánh nó..nó bật lên cao và thả mình xuống đánh vs lũ con trai đó khác hắn vs con gái lần này nó đánh mạnh hơn…

Hắn thì đang lo lắng định vào giúp nó nhưng không biết là lo lắng điều gì đó nên chưa vào tự nhiên có ai đó vỗ vai hắn: hắn giật mình quay lại thì ra là bé:

– sao a không vào giúp linh một tay

– bé nhìn vào bên trong thì bất ngờ không kém hắn thôi để e giúp vậy…

trong khi nó đang đánh hăng đang chuẩn bị hạ gục mục tiêu thì tự nhiên tên đó tự ngục xuống nó đang đánh thì bị một tên đánh lén đằng sau tên đó vừa định đập vào đầu nó nó quay lại thì tên đó đã bị ngã ngục rùi nó nhìn vào lưng tên đó thì thấy có ám khí nó nheo mắt nhìn ám khí trông có vẻ quen quen nhìn lên chỗ cô bé đó thì thấy cô ta đang gặm quả táo nhìn nó cười nó như chợt nhận ra cái ám khí đó giống cái mà mình đã gọt táo ăn…là của bé vậy ai đã làm chuyện này chẳng nhẽ là bé sao? và cái vật giúp mình cởi trói khi nãy cũng là cái này chẳng phải là như thế sao..nó mỉm cười và đánh tiếp cô bé thấy nó chưa kịp hạ thì tên con trai đó đã ngục xuống ngạc nhiên nhưng cuối cùng cô ta đã nhận ra có người giúp đỡ cô bé liền cầm quả táo đáp thẳng đến cánh cửa mà bé và hắn đang đứng…hắn thấy thế liền kêu lên:

– cẩn thận e..

và để tránh quả táo có sức mạnh đó bé bắt buộc phải nhảy vào trong nhà..và cả hắn nữa…cô bé đó cười to:

– chào a? chào bé quỳnh….

– bé lúng túng: chào chị uyên

– hắn nói cóa vẻ khó chịu: phương uyên sao e lại làm thế?

– Vì a thôi..

Cuộc chiến vẫn tiếp tục diễn ra của nó..nó nhìn thấy bé và hắn thì cũng hơi lo nhưng vẫn nở nụ cười tren môi.nó ra đòn mạnh nhưng không đến nỗi phải giết chết ai cả cả phi tiêu của bé nữa không có độc chỉ là để tự vệ để tên đó không thể giao chiến nữa thôi…khi mà tên cuối cùng cũng đã bị hạ gục nó tiến đến chỗ của bé và hắn…

– sao 2 người lại đến đây?

– 2 người quay lại hỏi thăm : không sao chứ?

– ổn cả? thế con bé này là ai vậy?

– về tớ nói cho cậu biết sau…bây h tính cách thoát đã..

– dể thôi để tên kiệt này lại là được..nó

– bé và hắn cùng đồng thanh: không được

– hợp nhỉ? vậy để tôi lo cho..rồi nó lộn vài vòng lên trước mặt uyên

– nếu muốn ra khỏi đây thì cô phải qua bằng này người nữa…lại hơn 100 người đàn ông to khỏe đứng dưới sảnh…nó nuốt nược bọt vậy thì dể thôi hạ cô rồi tính sau..thế là nó ra tay

– hắn lo lắng cho nó: cô ta không vừa đâu đấy…

2 bên đánh nhau:

– linh cô ngĩ cô đánh lại được tôi sao?

– sao không ? cô cúng là người thôi mà không phải thần tiên thì tôi có thể

– thế thì cô lầm ùi..

rồi cô ta ra nhưng chiêu thật sự nó chưa thấy bao h…thật khó hiểu nó chưa tấn công chỉ nhìn đường đi cơ bản của uyên thì cũng hiểu cô chưa học đến nơi đến chốn chỉ có con trai mới nhừơng cô thôi vì cô là tiểu thư nên khi luyện võ toàn được nhường nên kiệt cũng không hiểu được uyên chỉ nghe nói là hạ gục được rất nhiều con trai một lúc thôi…nó cười thầm rối quyết định ra chieu chỉ 3 chiêu thôi là nó dã khóa được tay của uyên ,,uyên tức giận lấy hết dức để thoát ra nhưng nó thì không dễ thả mồi được nên bắt buộc phải nằm yên không càng cựa càng đau…

– nó nhìn xuống cười: không tệ chứ? về thôi…

Truyện được đăng tại đây

rồi quay sang phía bọn con trai cao to kia:

– nếu cho chúng tôi qua thì tôi sẽ trả lại cô chủ các người nguyên vẹn bằng không thì đừng trách…

vậy là chúng nó được ra về một cách thoải mái chỉ có tiếng kêu của uyên làm cả bọn điếc hết cả tai:

– cô im đi hắn hét lên…

hắn càng nói uyên lại càng kêu to hơn…nó quay lại bảo bé giữ tay lái rối nó quay xuống phía uyên vì hắn ngồi cùng hàng vs uyên nên

– a muốn nhìn hay quay mặt đi…

hắn không hiểu nó nói gì nhưng cũng quay mặt đi..nó xé toạc một cái cái váy uyên mặc đã bị rách uyên hét lên…

– cô làm cái gì vậy?.

– cô còn kêu nữa là không chỉ rách chỗ này đâu cho cô nude ra đường đấy…

– cô….uyên không nói được gì đành phải im..đến giữa trung tâm nó dừng xe lại và đẩy uyên ra đường..rồi phóng xe đi vun vút chỉ còn lại cô gái trông có vẻ rất xinh mà đanh đá lại bị bỏ rơi haha..trông thật là thảm hại

– tôi sẽ trả thù…hừ..uyên tức ói máu…

trên xe nó không còn không khí ngột ngạt khi nãy nữa mà đổi lại là bao nhiêu tiếng cười nói vui vẻ…

– haha thoải mái quá zai nhỉ? bé quay xuống hắn…

– cô ta sẽ không để yên cho em đâu . hắn nhìn nó

– tôi không sợ…tôi làm thế này còn thua nhiều so với những gì cô ấy đã làm cho tôi…nào bây h 2 người có thể cho tôi biết chút ít về cô gái này chưa?

– Bé thở dài…chị ấy là con gái đệ nhất của tập đoàn kim cương đối đầu vs gia đình e. vì là con duy nhất nên rất được chiều chuộng..nên tính tình mới vô cùng ngang tàng..tên là: nguyễn ngọc phương uyên..chị ấy từ khi thấy zai mình ở buổi tiệc doanh nhân khi đi cùng bố chị ta thì thích zai mình và từ đó cũng luôn tranh dành với tất cả những đứa con gái bên cạnh…nhưng lại thua 1 người nói đến đây hắn ngắt quãng bé..

– Quỳnh…nói ít thôi..

– A sao vậy? người đó là ai vậy nó tò mò quay sang bé…

– Bé thì tất nhiên không dám nói nên : à không ..khong có ai cả..

– Chán quỳnh quá..nhưng tôi biết ai ùi…

– Bé ngạc nhiên: ai>?

– Ny của tên kia kìa…mình có nghe nhắc đến nhưng chưa biết tên và cũng chưa biết mặt luôn…

– À đó đó..chính là chị MI OANH..

– Hắn thì quay mặt ra cửa nhìn đi đâu đó…

– Tên hay nhỉ? chắc người cũng đẹp lắm nhí?nó có vẻ hơi buồn

– ừ..chị ấy xinh lắm…ơ..tớ tớ…cũng chỉ mới được gặp có vài lần thui…tớ cũng không biết..bé như nhận ra là hình như 2 người này cũng có tình cảm vs nhau nên vô ý quá toẹt ra mất ùi…

– về nhanh lên..a có việc bận…hắn nói giọng lạnh lùng…

vậy là nó phi ầm ầm như điên về nhà…