Truyện ngắn

Truyện / Hạt dẻ ấm

Hạt dẻ ấm

Hạt dẻ ấm

Một buổi sáng thức dậy sớm, nhảy xuống giường, tớ lảo đảo suýt ngã. Mùa đông mới bắt đầu mà đã buốt cóng. Mẹ đã phải mua cho tớ một lố quần áo ấm mới. Quần áo cũ năm ngoái vẫn còn tốt, nhưng vấn đề là chỉ trong một năm, tớ cao thêm 12 phân, loẻo khoẻo, xanh rớt. Bác sĩ bảo tớ lớn nhanh quá, ăn uống lại không đủ chất nên một lá phổi có vấn đề. Nhưng tớ thì chẳng thấy vấn đề gì cả, hoàn toàn vô lo. Tuy nhiên, đợt thu vừa rồi, thỉnh thoảng buổi chiều tớ lại ho húng hắng, mặt đỏ rực lên, sốt li bì.

Ghé qua mượn mấy đĩa chép phần mềm, Bảo nhìn tớ lo ngại: “Này, có sao không đấy?” Tớ vững tin: “Ly chỉ ho một tí thôi!” Cậu ấy cau mày, hỏi như doạ: “Bệnh không lây lan đấy chứ?” Hôm rồi, Bảo tặng tớ một cái mũ skin-head ôm sát đầu, cực đẹp! Dù lắm hôm mệt lử, bác sĩ khuyến cáo nghỉ, tớ vẫn khăng khăng đến lớp. Tớ thích được nhìn thấy Bảo. Chỉ bằng mắt thôi, hai đứa vẫn có thể mỉm cười với nhau, từ xa.

Đọc FULL truyện tại đây

Tớ phải kể thêm về một cậu bạn ít thân hơn ngồi cạnh tớ, Hà Hùng. Tên cậu ta là Hùng thôi. Nhưng vì mẹ cậu là cô Hà, bán hạt dẻ rang, nướng, luộc ở góc phố gần cổng trường nên mọi người gọi ghép. Hồi đầu rét, Hà Hùng vẫn chỉ đánh cái áo sơ-mi mỏng. Mỏng đến độ có thể nhìn thấy làn da ngăm đen tái nhợt dưới lần vải mỏng. Hôm sau, tớ mang vô lớp cái áo khoác thể thao cũ của mình. Tớ rất run. Nếu cậu ta tỏ ý tủi hổ, phải chăng hành động của tớ ngớ ngẩn kinh khủng? Thế nhưng lúc thấy món quà, Hùng nhìn tớ, cảm động: “Cảm ơn Ly nhé. Tớ thèm có cái áo nhiều túi thế này lâu rồi. Nhưng mẹ tớ chưa có điều kiện!” Rồi cậu ta khoác áo vào luôn, chống tay ngang hông, cười rạng rỡ cho tớ ngắm.

Tớ diện bộ cánh mùa đông vào lớp. Mọi người trầm trồ cái mũ skin-head ấn tượng. Trang phục của Bảo sành điệu không kém. Giờ ra chơi, tớ với cậu bạn thân tán dóc không biết chán về Eminem, về Usher… Đột nhiên, cơn ngứa rát ập đến khiến tớ ôm ngực ho rũ rượi. Khi tớ ngẩng lên, chợt thấy Bảo lùi xa, kinh hoàng. Nỗi sợ hãi lan sang chính tớ: “Có gì vậy?”  Cậu bạn đột ngột bỏ chạy. Tớ chùi tay. Lòng tay tớ dính đầy máu. Tớ ngất đi trước khi kịp hiểu ra mọi chuyện.

Tớ nằm viện hơn một tháng. Lác đác các bạn vào thăm. Tớ chờ mãi, chẳng thấy bóng dáng Bảo. Cho đến ngày kia, có một bóng người đội mũ skin-head ngoài vườn bệnh viện. Tớ nhỏm dậy. Hà Hùng. Cậu bạn vào phòng, tháo cái mũ đội đầu, hồ hởi: “Của Bảo gửi Ly. Mình mượn, đội thử một tí!” “Thế Bảo đâu?”  Hùng nhìn tớ e dè: “Bạn ấy bảo sợ lây bệnh lao…”  Tớ quay mặt vào tường. Hà Hùng nhét vào tay tớ gói giấy báo. Hạt dẻ nướng, ấm sực. Vẫn giọng rụt rè, cậu ta bảo: “Hạt dẻ lành lắm. Mình vừa hỏi rồi, Ly bị tràn dịch phổi vẫn ăn được, không sao đâu!” Rồi chẳng nói gì, cậu ta ngồi hí húi ghè vỏ hạt dẻ, bóc sẵn vào cốc. Suốt những ngày nằm viện, chiều nào tớ cũng có hạt dẻ mới. Hùng ngồi bên bàn chép bài hộ tớ, thỉnh thoảng nói chuyện.

Những đau ốm muộn phiền rồi cũng qua. Mùa lạnh về, ủ những hạt dẻ ấm trong tay, tớ bỗng nghĩ về tình bạn. ừ, có những người bạn bỗng dưng thân nhất với ta, chỉ bằng hành động giản dị. Giản dị như hạt dẻ nâu, mà giấu đầy tình cảm chân thành, ấm áp.