Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! » Trang 258

Chương 44.1: Thử chọc người phụ nữ của tôi một chút (một)

Editor: Puck

Trong phòng bao ở Đỉnh Hạo Hãn.

Kiều Tịch Hoàn cầm điện thoại di động, từng chữ từng câu hung hăng nói với Tiêu Dạ, “Nhưng tôi đã gửi, làm thế nào?”

Sắc mặt Tiêu Dạ thay đổi lớn.

Anh chợt một phát đẩy Lôi Lôi đang dính vào trên người anh giống như bạch tuộc ra, cướp lấy điện thoại của Kiều Tịch Hoàn, động tác làm liền một mạch.

Lôi Lôi bị sức mạnh bất ngờ ném tới trên ghế sa lon, bản thân vốn bởi vì uống rượu say đã cảm thấy trời đất quay cuồng, giờ phút này càng thêm cảm thấy chung quanh đều đang lắc lư, một cảm giác vốn không có cách nào dừng lại, trong dạ dày vẫn mãnh liệt, ọc ọc liền ói ra ngoài, ói đầy đất.

Giờ phút này ánh mắt Tiêu Dạ ngay cả đuôi khóe mắt mắt cũng không có đặt ở trên người Lôi Lôi, anh hung hăng nhìn điện thoại của Kiều Tịch Hoàn, mở xem nhật ký tin nhắn.

Kiều Tịch Hoàn giống như người bàng quan nhìn một màn như vậy, khóe môi nhếch lên nở nụ cười xem kịch vui, cứ bình tĩnh như vậy nhìn dáng vẻ Tiêu Dạ cau mày bị trêu đùa đến xoay quanh, lại nhìn Lôi Lôi giờ phút này đang tê tâm liệt phế nôn mửa.

Tiêu Dạ giống như tìm một lát, vẫn không phát hiện trên điện thoại di động có bất cứ dấu vết gửi tin nhắn gì, sắc mặt tối sầm lại, “Kiều Tịch Hoàn, lá gan của cô thật sự không nhỏ!”

Kiều Tịch Hoàn không chút để ý cầm lấy điện thoại di động trên tay `Tiêu Dạ, nhẹ nhàng nói, “Hôm nay mới biết?”

Tiêu Dạ hung hăng nhìn chằm chằm Kiều Tịch Hoàn, vẻ mặt cắn răng nghiến lợi.

Anh cũng không hiểu, Diêu Bối Địch làm sao có thể có người bạn kiểu như thế này, tính tình Kiều Tịch Hoàn và Diêu Bối Địch hoàn toàn một trời một vực, hai người làm sao có thể trở thành bạn bè?!

“Lại nói, anh không cảm thấy bên cạnh có người mắc ói như vậy, sẽ khiến cho anh không chịu nổi sao?” Tròng mắt Kiều Tịch Hoàn hơi đổi, ý bảo Tiêu Dạ.

Đọc FULL truyện tại đây

Tiêu Dạ mím chặt môi, nhìn Lôi Lôi vừa ói khó chịu, nhìn về phía tiểu đệ ở trong phòng, “Đưa cô ta về trước, mua chút thuốc giải rượu.”

“Dạ, em không muốn về, em không muốn… Ọe…” Lại một loạt tiếng nôn mửa.

Kiều Tịch Hoàn hơi ghét bỏ cau mũi lại, thêm mắm thêm muối nói, “Ghê tởm chết đi được.”

“Cô mới ghê tởm, cô mới ghê tởm…” Lôi Lôi gào lên một trận.

Kiều Tịch Hoàn nhìn thân thể bởi vì nôn mà cong lên, cùng với hốc mắt đỏ bừng đến rỉ ra nước mắt của cô ta, tâm tình rất tốt nói, “Đàn ông đều không thích phụ nữ thích rượu, sẽ cảm thấy, bẩn.”

Lôi Lôi thét chói tai, “Cô nói lung tung!”

“Không tin cô hỏi Tiêu Dạ.” Kiều Tịch Hoàn chỉ mũi nhọn về phía người đàn ông đứng bên cạnh.

“Dạ, không phải vậy, có đúng không, không phải vậy…” Hai mắt Lôi Lôi đẫm lệ.

Tiêu Dạ có phần không nhịn được cau chân mày lại, “Đưa em trở về trước, có chuyện gì chờ sau khi em tỉnh rượu lại nói.”

Nói xong, dùng ánh mắt ý bảo tiểu đệ ở bên cạnh, mạnh mẽ lôi kéo Lôi Lôi rời đi.

Lôi Lôi lại chống lại.

Nhưng bởi vì say rượu, cả người nhũn như con chi chi, một chút sức chống lại cũng không có, chỉ có điều trong miệng vẫn lẩm bẩm, “Dạ, đừng xa cách em, đừng xa cách em…”

Âm thanh bên tai dần nhỏ xuống.

Kiều Tịch Hoàn nhìn bóng lưng Lôi Lôi rời đi, đảo mắt nhìn về phía Tiêu Dạ, “Đổi phòng đi, tôi thật sự không chịu nổi ghê tởm trong căn phòng này, cho dù như thế nào rõ ràng cảm thấy một vị, bẩn *.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

(*) Nguyên gốc 骚味: chỉ mùi nước tiểu hay mùi chồn cáo, cũng chỉ mùi vị sau ân ái.

Cả người Tiêu Dạ lạnh đến không xong, nắm chặt ngón tay nhìn cô, giống như lúc nào cũng có kích động muốn bóp chết cô.

“Đi thôi.” Kiều Tịch Hoàn tự nhiên rời khỏi phòng bao trước.

Tiêu Dạ đảo mắt nhìn vật bẩn trên đất, sắc mặt dường như khẽ thay đổi, anh chống gậy, “Nhìn dọn dẹp sạch sẽ nơi này.”

“Dạ, lão đại.” Tiểu đệ vội vàng đồng ý.

Tiêu Dạ đi ra khỏi phòng bao, mở phòng bên cạnh ra.

Kiều Tịch Hoàn ngồi đối diện Tiêu Dạ.

Tiêu Dạ ngồi vào chỗ của mình, kêu a Bưu rót cho anh một ly rượu.

Từ khi xảy ra tai nạn xe cộ cho tới nay, vẫn không uống rượu, cảm giác cuộc sống cũng thiếu đi một chút gì đó.

Anh uống một ngụm lớn, hóa giải đói khát mấy ngày nay, mới chậm rãi thả chậm tốc độ.

Kiều Tịch Hoàn ngược lại cũng uống một ly, uống đến rất chậm, cô

loading