Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! - Trang 204

Chương 29.4: Đúng, tôi là Hoắc Tiểu Khê!

Editor: Puck – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Không biết đi được bao lâu, Kiều Tịch Hoàn đột nhiên mở miệng, hỏi, “Cô đã từng khóc vì ai chưa?”

“Ừ.” Vũ Đại gật đầu.

“Người đàn ông cô thích nhất kia?”

“Ừ.” Vũ Đại tiếp tục gật đầu.

“Đưa tôi về đại viện nhà họ Cố đi.” Kiều Tịch Hoàn nói.

“Được.”

Xe bắt đầu chạy có mục đích.

Kiều Tịch Hoàn đang dần dần khống chế cảm xúc, đang cố gắng để cho cảm xúc bi thương của mình lấy được hóa giải, cô vẫn tự nói với mình, cô không phải người phụ nữ đa sầu đa cảm, cho dù cô không muốn nhìn thấy Cổ Nguyên bị tổn thương, cô cũng không cần phải khiến cho tim của mình khổ sở như vậy.

Xe nhanh chóng chạy tới đại viện nhà họ Cố.

Kiều Tịch Hoàn ngồi trên xe, vẫn không xuống xe.

Vũ Đại cũng không nhiều lời, cứ như vậy vẫn cùng với cô.

Hình như Kiều Tịch Hoàn thả lỏng đủ rồi, cô đột nhiên mở cửa xe, đi vào đại viện nhà họ Cố.

Vũ Đại nhìn bóng lưng Kiều Tịch Hoàn.

Người phụ nữ này nhìn qua không tim không phổi, trên thực tế cuộc sống hẳn rất mệt mỏi đi.

Quá mức quật cường theo đuổi một chuyện, có lẽ cũng sẽ mệt chết đi.

Cô lái xe rời đi.

Là bị cảm xúc của Kiều Tịch Hoàn lây tới sao? Giờ phút này cô cảm giác mình hơi khó chịu, không khỏi nhớ lại rất nhiều chuyện cũ đã qua.

Cô lái xe đến một nghĩa trang công cộng hoàn toàn yên tĩnh.

Giờ phút này sắc trời đã tối, nghĩa địa công cộng chỉ có đèn đường huy hoàng, có vẻ có cảm giác hơi âm u rờn rợn.

Bước chân của cô đột nhiên dừng lại một chỗ, ảnh trắng đen trên mộ bia, người trong hình trẻ tuổi đẹp trai.

Cô đặt mông ngồi xuống dưới đất.

Cứ như vậy lẳng lặng nhìn dáng vẻ người kia.

Cô nói, trong gió đêm ngày hè, khẽ mở miệng nói, “Anh biết không? Thật ra chúng ta thay đổi rất nhiều, bắt đầu kể từ khi anh rời khỏi thế giới này, chúng ta cũng thay đổi, thay đổi cuộc sống, thay đổi tâm tình.”

Hình trên mộ bia, sẽ không nói chuyện, không biết cười.

Đọc FULL truyện tại đây

Vũ Đại di chuyển thân thể của mình dựa vào trên mộ bia, vùi đầu vào giữa hai đầu gối mình, sâu kín nhàn nhạt nói, “Nhưng mà dường như lão đại, thay lòng đổi dạ.”

— ——Puck—- —–

Kiều Tịch Hoàn trở lại đại viện nhà họ Cố.

Trong khoảng thời gian này thời gian Cố Tử Nhan ở nhà rõ ràng nhiều hơn bình thường rất nhiều.

Cô ấy cười hì hì ngồi trên ghế sa lon cùng Tề Tuệ Phân nói chuyện phiếm, bởi vì Cổ Nguyên, quan hệ giữa Cố Tử Nhan và Tề Tuệ Phân thân mật nhiều hơn.

Hai người nhìn Kiều Tịch Hoàn trở lại, Cố Tử Nhan vội vàng kêu lên, “Chị dâu cả, chị qua đây một chút.”

Tâm tình của Kiều Tịch Hoàn cũng không quá tốt.

Nhưng con người chính là như thế, ở trong rất nhiều hoàn cảnh, luôn sẽ nhân nhượng cảm xúc của người khác.

“Chị biết Cổ Nguyên sao?” Cố Tử Nhan hỏi.

Kiều Tịch Hoàn miễn cưỡng kéo ra nụ cười nhạt, “Ừ, biết.”

“Không trách được, ngày đó khi xem mắt với Cổ Nguyên, anh ấy đã nhắc tới chị. Em đoán hai người phải là bạn bè thân thiết.” Cố Tử Nhan nói.

“Thật ra thì, tàm tạm.” Kiều Tịch Hoàn giải thích, “Cũng bởi vì lần trước kiểm nghiệm đồ cổ cho cha nên từng có một chút tiếp xúc mà thôi.”

“Như vậy sao?” Dường như Cố Tử Nhan cảm thấy không quá đúng, nhưng không nghĩ nhiều, cười hì hì nói, “Em còn định hỏi chị, sở thích của Cổ Nguyên là gì, xem ra chị không thể giúp em rồi.”

Kiều Tịch Hoàn chỉ cười một tiếng ngượng ngùng.

“Thôi, nếu là người đàn ông mình thích, thì bản thân cố gắng một chút là được.” Cố Tử Nhan ngừng cười nói.

Kiều Tịch Hoàn gật đầu một cái, “Chị về phòng trước.”

“A.”

Kiều Tịch Hoàn xoay người, rời đi.

Nếu như Cố Tử Nhan không phải người nhà họ Cố, có lẽ cũng rất thích hợp với Cổ Nguyên.

Nhưng cố tình, Cố Tử Nhan là người nhà họ Cố.

Ông trời rất thích chơi đùa giỡn như vậy.

Cô đi lên lầu, đẩy cửa phòng Cố Tử Thần ra.

Cố Tử Thần mới vừa tắm xong

loading