Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! - Trang 195

Chương 27.3: Mượn đao giết người (3) Những chuyện quá khứ

Editor: Puck – Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Được rồi, đừng đau lòng, yên tâm ở nhà chờ anh, trong khoảng thời gian này đừng lên mạng, nếu không muốn nhìn chút chuyện khiến cho mình phiền lòng, anh sẽ lo lắng cho em.” Tề Lăng Phong ôn hòa dặn dò.

“Ừ.”

“Vậy anh cúp trước, em tốt nhất ở nhà nghỉ ngơi, thật sự nhàm chán thì để cho Lôi Lôi ở cùng với em.”

“Được.”

“Bye bye.”

“Bye bye.”

Tề Lăng Phong cúp điện thoại, cả khuôn mặt lập tức thay đổi.

Biểu hiện của Sở Dĩ Huân khiến cho anh rất thất vọng.

Tròng mắt anh hơi căng, tốt nhất đừng làm ra chút chuyện cực đoan, nếu không…

Anh cũng không bảo đảm, người phụ nữ cần cù chăm chỉ vô tư dâng hiến cho anh sẽ có một ngày bước theo gót chân Hoắc Tiểu Khê hay không!

Tròng mắt hơi đổi.

Anh cúi mắt nhìn phóng viên dưới lầu, điều chỉnh nhịp thở của mình, không kéo dài quá lâu, xoay người nhanh chân đi ra khỏi phòng làm việc, trực tiếp đi xuống lầu.

Tròng mắt nhìn về phía an ninh dưới lầu, mấy người vội vàng lĩnh ý đi theo Tề Lăng Phong ra cửa chính, chừa một không gian an toàn cho anh, Tề Lăng Phong đứng giữa trung tâm phóng viên, nhìn bọn họ, “Cực khổ rồi, mọi người từ xa xôi tới đây chầu chực chờ tin tức của tôi.”

Vừa mở miệng, trầm ổn bình tĩnh, giống như không bởi vì bê bối lúc này của mình mà có vẻ bồn chồn không yên.

Các phóng viên trầm mặc nửa giây, lập tức kịp phản ứng, các vấn đề ùn ùn kéo tới.

“Tề tổng, xin hỏi ảnh chụp lộ ra trên tin tức có phải là thật không? Có phải là kỹ thuật photoshop cao siêu gì không.”

“Tề tổng, ngài đã từng thề non hẹn biển với Hoắc Tiểu Khê, có phải khi ngài vừa chuyển người thời gian nửa năm liền tin tức không còn thấy bóng dáng tăm hơi không?”

Đọc FULL truyện tại đây

“Tề tổng, về tình yêu của ngài và Sở Dĩ Huân, là truyền thông bịa đặt, hay là xác thực? Nếu như là thật, ngài cảm thấy làm như vậy có thể khiến Hoắc Tiểu Khê chết không nhắm mắt không?”

“Tề tổng, ngài và Sở Dĩ Huân là ngài chủ động hay cô ta chủ động? Bây giờ mọi người đều nói Sở Dĩ Huân cố ý quyến rũ ngài, đại đa số mọi người đều không tin tưởng ngài sẽ là người không tim không phổi như vậy! Ngài nói như thế nào?”

Vấn đề của phóng viên, người sau còn bén nhọn hơn người trước.

Tề Lăng Phong cũng tỏ vẻ vô cùng bình tĩnh, khóe miệng anh nhếch lên cười, từng câu từng chữ không nhanh không chậm nói: “Tôi đầu tiên xác nhận, tấm hình kia là thật, không phải cái gọi là photoshop kỹ thuật cao siêu gì, tôi vô cùng xác nhận đang hôn môi với Dĩ Huân, ở bên trong phòng làm việc đã từng của tiểu Khê. Nhưng mọi người có chú ý đến hay không, ngày hôm qua, chính là thời gian tiểu Khê ra đi nửa năm, tôi thừa nhận tâm tình của tôi hơi xuống thấp. Dĩ Huân cũng giống như tôi, ở trong phòng làm việc rộng rãi đó nhớ lại đủ loại ký ức về tiểu Khê, thứ cho tôi biểu đạt có hạn, thật ra thì chính bản thân tôi cũng không hiểu, tại sao lại cùng một chỗ hôn môi với Dĩ Huân, không biết do nhớ nhung quá mức, hay là an ủi cô đơn lẫn nhau, khi chúng tôi ý thức được thì thật sự không biết xảy ra như thế nào. Hơn nữa quả thật như truyền thông từng nói, tôi thật sự vô cùng hối hận, tôi vẫn cảm thấy, đời này tôi trừ tiểu Khê ra, sẽ không hôn người phụ nữ nào khác nữa. Dĩ Huân cũng rất khổ sở, cô ấy nói cô ấy cảm thấy thật có lỗi với tiểu Khê, cảm giác như đoạt lấy đồ của tiểu Khê…”

Tề Lăng Phong dường như dừng lại một giây, khuôn

loading