Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! - Trang 131

Chương 10.3: Lại xảy ra sự cố, đuổi Cố Minh Lý đi xa.

Editor: Táo đỏ phố núi

Bình thường cậu ta vẫn rất tùy hứng, mặc dù ông nội nhìn có vẻ rất nghiêm túc, nhưng mà cho tới bây giờ vẫn chưa từng lớn tiếng với cậu ta như vậy bao giờ. Thỉnh thoảng ba của cậu ta sẽ hung dữ với cậu ta, nhưng mà dù sao đi nữa thì cậu ta cũng biết là trong nhà có rất nhiều người cưng chiều cậu ta, cho nên sau lưng hay ở trước mặt của ba cậu ta thì cậu ta vẫn là người được yêu thương nhất.

Hôm nay bị ông nội quát lớn tiếng như vậy, cả người cũng ngây ra, giọng nói không rõ ràng, “Cháu không có . . .”

“Cháu hãy nói thật đi!”

“Cháu . . . Cháu không có!” Cố Minh Lý lêu to, một mực khẳng định, “Là Cố Minh Lộ tự mình ngã xuống, chính bản thân nó ngu ngốc, nên mới ngã từ trên lầu xuống.”

“Là em cướp cúp ở trên tay của anh nên anh mới bị ngã xuống.” Giọng nói của Cố Minh Lộ nhỏ hơn Cố Minh Lý rất nhiều, nhưng mà phản bác rất kiên quyết.

“Cố Minh Lộ, mày vu oan cho tao! Mày không muốn tao sống tốt.” Cố Minh Lý điên cuồng hét to lên.

Sắc mặt của Cố Diệu Kỳ thay đổi liên tục.

Trước kia vẫn không cảm thấy, hình như vẫn luôn dung túng cho cá tính của Cố Minh Lý, vẫn luôn cảm thấy Cố Minh Lý thông minh hơn so với Cố Minh Lộ, lại khiến cho người khác yêu thích hơn, cho nên vẫn luôn cưng chiều tột độ với thằng bé, bây giờ nhìn thấy như vậy, cảm thấy tính tình của Cố Minh Lý thật sự khiến cho người ta không chịu nổi, hoàn toàn trái ngược với Cố Minh Lộ rất trầm tĩnh, vào lúc mấu chốt lại có thể khiến cho người ta phải bất ngờ, quả thực là kém xa vạn dặm.

Nghĩ tới đây, sắc mặt của Cố Diệu Kỳ thoáng qua vẻ thất vọng.

Ngon Hân Động giỏi nhất là quan sát sắc mặt của hai người nhà họ Cố, vừa nhìn thấy sắc mặt của Cố Diệu Kỳ thay đổi, liền vội vàng mở miệng nói: “Có thể là có chút hiểu lầm, hơn nữa trẻ con cãi nhau gay gắt cũng là chuyện rất bình thường . . .”

“Đúng thật là bình thường.” Kiều Tịch Hoàn tiếp lời, mỉa mai cười một tiếng, “Khi con trai của cô nằm ở trên mặt đất giống như vậy thì cô còn cảm thấy đây là chuyện bình thường không? Thỉnh thoảng làm ơn xin cô đừng có ích kỷ như vậy, hãy đặt mình trong hoàn cảnh của người khác mà suy nghĩ.”

“Chị dâu, chị có ý gì!” Sắc mặt của Ngôn Hân Đồng cũng trở nên khó chịu, giọng điệu cũng nặng hơn, “Cũng không có chứng cứ nói rõ là Minh Lý nhà em đẩy Minh Lộ ngã xuống, bây giờ chị lại cứ vu khống như vậy? ! Chị có ý gì vậy!”

“Chứng cứ?” Kiều Tịch Hoàn nhìn Ngôn Hân Đồng, “Em dâu, tôi vẫn luôn cảm thấy, giáo dục con cái không phải là khiến cho đứa nhỏ trốn tránh trách nhiệm, mà nên dạy bọn chúng làm thế nào để đối mặt với khó khăn và lỗi lầm của mình. Nếu nói đến chứng cứ, điều tôi muốn làm bây giờ chính là muốn cô hãy hỏi đứa con của cô đến cùng có phải nó đã làm chuyện này hay không, nếu như nhất định muốn tìm ra chứng cứ . . . Vậy thì cô cảm thấy, cô có thể đối xử với đứa con của mình giống như phạm nhân hay không? !”

“Kiều Tịch Hoàn!” Ngôn Hân Đồng hét lên.

“Đứa nhỏ phạm sai lầm thì phải hướng dẫn nó nhận lỗi của mình, chứ không phải chờ tới khi nó không còn đường lui nữa thì mới bắt đầu chạy theo xin lỗi, cách dạy con của cô chỉ biết dung túng con để cho con học cách trốn tránh trách nhiệm! Em dâu, tôi thật sự không thể đồng ý với phương thức dạy con của cô.” Kiều Tịch Hoàn nhấn mạnh từng câu từng chữ.

Ngôn Hân Đồng tức tới mức nghiến răng nghiến lợi.

“Đến cùng thì đã xảy ra chuyện gì!” Hình như Cố Diệu Kỳ không có kiên nhẫn được nữa, “Trước tiên hãy đem mọi chuyện nói rõ, rồi mới nói tới vấn đề dạy con.”

Kiều Tịch Hoàn nhún vai, không nói thêm lời nào.

Tất cả tầm mắt của mọi người đều đặt ở trên người của Ngôn Hân

loading