Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! - Trang 127

Chương 9.2: Phong thái của khỉ con (4) Thói quen nước miếng của cô

Editor: Puck – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Dưới sự dẫn đường của nhân viên làm việc ở hiện trường, tự động rời đi.

Cố Minh Lộ cầm cúp trên tay, trong lòng tự nhiên cũng hơi vui mừng, dọc theo đường đi vẫn cười cười nói nói với Kiều Tịch Hoàn.

Đoàn người đi tới cổng trường học.

Kiều Tịch Hoàn đột nhiên nói với Cố Diệu Kỳ và Tề Tuệ Phân, “Con mang Minh Lộ ra ngoài ăn cơm, khích lệ thằng bé một chút.”

Cố Diệu Kỳ gật gật đầu, “Ừ, được, nhớ trở về sớm một chút.”

“Đừng kéo dài quá lâu, Minh Lộ còn nhỏ, phải nghỉ ngơi sớm một chút.” Tề Tuệ Phân cũng nói.

Bây giờ Cố Minh Lộ cũng dần dần khiến cho bọn họ càng ngày càng để ý.

Kiều Tịch Hoàn mỉm cười, “Con biết rõ.”

“Vậy, Tử Thần thì sao?” Tề Tuệ Phân nhìn Cố Tử Thần trên xe lăn.

“Anh ấy đương nhiên cũng đi cùng.” Cố Tử Thần còn chưa kịp mở miệng, Kiều Tịch Hoàn đã cướp đáp lời.

Cố Tử Thần nhẫn nhịn, vốn định nói gì đó, nhưng vẫn không nói gì, ngầm cho phép.

“Vậy các con trở về sớm một chút, Tuệ Phân, chúng ta đi về trước.” Cố Diệu Kỳ vội vàng nói.

Là ảo giác của mình sao?

Cảm giác Cố Diệu Kỳ rất muốn để cho Cố Tử Thần tiếp xúc nhiều thế giới bên ngoài.

Chân mày Kiều Tịch Hoàn nhếch lên, không muốn nghĩ sâu.

Dù sao theo ý của cô, Cố Diệu Kỳ đối với Cố Tử Thần, tuyệt đối để ý hơn Cố Tử Hàn.

Là đạo lý “Hoàng thượng” yêu con cả điển hình?!

Cô mỉm cười, đẩy Cố Tử Thần, nói với khỉ con bên cạnh, “Chúng ta đi bên này.”

“Vâng.” Khỉ con khéo léo đi bên cạnh Kiều Tịch Hoàn.

Một nhà ba người ngồi trong xe do Vũ Đại lái.

Khỉ con vẫn bị vây trong trạng thái hưng phấn, cả người hình như hơi không bình tĩnh được.

Kiều Tịch Hoàn khó có được thấy khỉ con vui vẻ như vậy, khóe miệng không tự chủ nhếch ra nụ cười nhạt.

Khỉ con nhìn cúp đã lâu, thận trọng đặt trên chỗ ngồi, nói với Vũ Đại đang lái xe, “Dì Vũ Đại, hôm nay dì có nhìn con biểu diễn không, con vừa nhận được phần thưởng đó.”

Vũ Đại ngây ngốc, tròng mắt khẽ chuyển, “Thấy được, trên hành lang.”

“Có thật không?” Khỉ con kích động hỏi.

“Ừ, thật.” Vũ Đại gật đầu, “Con biểu diễn rất tốt.”

“Ha ha.” Khỉ con lại bắt đầu hơi xấu hổ.

Rõ ràng chính là đứa bé, rõ ràng chính là muốn được người lớn tán thành, sau khi lấy được khen ngợi, lại không tự chủ được mà xấu hổ.

Kiều Tịch Hoàn không nhịn được cười một tiếng, tròng mắt cũng khó hiểu nhìn Vũ Đại.

Vũ Đại để ý khỉ con khác thường.

Điều này khiến cho cô… Không hiểu sao hơi có vẻ không nói ra được.

Cô hơi đảo mắt, xuyên qua kính chiếu hậu nhìn Cố Tử Thần ngồi hàng ghế sau.

Khoảnh khắc kia, hình như tròng mắt Cố Tử Thần cũng đang nhìn cô.

Hai người bốn mắt nhìn nhau.

Một hồi lâu, Kiều Tịch Hoàn chợt hồi hồn.

Cảm giác Cố Tử Thần có thể nhìn thấy rõ đầy đủ mọi thứ trong mắt cô, bao gồm ý tưởng trong đáy lòng cô.

Khẽ siết chặt ngón tay.

Người đàn ông nảy, rốt cuộc là thần thánh phương nào?!

Xe một đường đến nơi, Kiều Tịch Hoàn nói với Vũ Đại, “Cùng nhau ăn cơm đi.”

Ánh mắt Vũ Đại rõ ràng liếc về phía Cố Tử Thần, sau đó lắc đầu một cái, “Hôm nay không được, tôi có chút chuyện, tối nay mọi người ăn xong rồi gọi điện thoại cho tôi, tôi tới đón mọi người.”

Kiều Tịch Hoàn cũng không gượng ép, “Được.”

Một nhà ba người xuống xe, Kiều Tịch Hoàn đẩy Cố Tử Thần đi vào nhà hàng nước Pháp xa hoa.

Khỉ con vẫn đi bên cạnh bọn họ.

Hễ ở một hoàn cảnh không quá quen thuộc, khỉ con cũng sẽ tỏ vẻ tương đối gò bó.

Điểm tính tình này, không phải chỉ trong chốc lát có thể thay đổi được.

Ba người chọn một vị trí gần cửa sổ, chọn món ăn xong.

Khỉ con quy củ ngồi trước bàn ăn, không nói một câu.

Kiều Tịch Hoàn sờ đầu khỉ con, hỏi, “Trước kia cha có dẫn con đến đây ăn cơm không?”

Khỉ con lắc đầu, “Không có.”

Kiều Tịch Hoàn ngẩng đầu liếc nhìn Cố Tử Thần.

Cố Tử Thần tỏ vẻ bình tĩnh.

“Cha con thật xấu đúng không?” Kiều Tịch Hoàn nói.

Khỉ con nhất thời không nói.

Kiều Tịch Hoàn nhịn cười, “Cha con thật xấu.”

Lần này dùng giọng nói khẳng định.

“Cha chỉ là…”

“Về sau cha sẽ cố gắng bớt chút thời gian cùng hai người.” Cố Tử Thần đột nhiên nói.

Cùng hai người.

Không phải cùng một người.

Không khỏi, trong lòng chảy xuôi một

loading