Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! - Trang 117

Chương 6.3: Trừ phi yêu em, nếu không không thể yêu người khác!

Editor: Puck – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Cố Từ Thần nhìn bóng lưng Kiều Tịch Hoàn.

Anh đã rất lâu chưa từng xuất hiện ở trường hợp công cộng rồi.

Thậm chí có thời điểm cố ý không muốn xuất hiện.

Lần trước là đi ăn cơm, lần này là đi khu vui chơi.

Kiều Tịch Hoàn chuẩn bị phá vỡ kế hoạch và bố trí của anh?!

Đến buổi trưa.

Người một nhà ngồi chung một chỗ ăn cơm.

Cố Minh Lý và Cố Minh Nguyệt bị đưa đến trường học, cho nên ít đi hai quỷ nhỏ.

Trong không khí hoàn toàn yên tĩnh, Kiều Tịch Hoàn đột nhiên nói, “Mẹ, buổi chiều con mang Minh Lộ đến công viên hải dương chơi.”

“Một mình con?” Tề Tuệ Phân hỏi.

“Không phải, con và Tử Thần cùng đi.”

Vừa nói, kinh ngạc đến ngây người bốn ghế.

Có cần mỗi lần đều lộ ra vẻ mặt này không?!

Kiều Tịch Hoàn cảm nhận ánh mắt mọi người chung quanh quăng tới.

“Tử Thần, muốn ra cửa?” Tề Tuệ Phân thận trọng hỏi.

Cố Tử Thần không nói gì, chỉ khẽ gật đầu một cái.

“Kể từ khi chân con…”

“Khụ, khụ…” Cố Diệu Kỳ liền vội vàng cắt đứt lời Tề Tuệ Phân nói, “Mang Minh Lộ ra ngoài chơi một chút cũng vô cùng tốt, khí trời hôm nay rất tốt, vừa đúng không có chuyện gì, người trẻ tuổi chính là nên buông lỏng một chút, Minh Lộ cháu hôm nay chơi vui vẻ.”

“Vâng, ông nội.” Cố Minh Lộ vội vàng đồng ý.

Cố Diệu Kỳ rất ít khí đặt lực chú ý lên trên người Cố Minh Lộ, gần như đều là Cố Minh Lý và Cố Minh Nguyệt được cả nhà cưng chiều, Cố Minh Lộ chưa bao giờ tranh thủ tình cảm, ngược lại còn thu nhỏ mình đến trong góc, hơn nữa từ sâu trong đáy lòng cũng đương nhiên cảm thấy Cố Minh Lý và Cố Minh Nguyệt đáng yêu hơn mình được người lớn yêu thích hơn mình, nên không hề có chút ghen tỵ nào.

“Cám ơn cha, con sẽ mang Minh Lộ đi chơi vui.” Kiều Tịch Hoàn cười đến rất vui vẻ, nói.

Ánh mắt không tự chủ nhìn thoáng qua Ngôn Hân Đồng.

Sắc mặt Ngôn Hân Đồng dĩ nhiên không tốt lắm, trong khoảng thời gian này ở nhà Kiều Tịch Hoàn rất được cưng chiều.

Sau khi ăn cơm trưa xong, Kiều Tịch Hoàn thu dọn một chút cho khỉ con, đẩy Cố Tử Thần ra cửa.

Ngoài cửa Vũ Đại đã dừng xe chờ sẵn.

Kiều Tịch Hoàn để cho khỉ con ngồi vào trước, nửa đỡ Cố Tử Thần ngồi vào, Vũ Đại rất tự giác chuyển xe lăn ra cốp sau.

Kiều Tịch Hoàn cứ nhìn Vũ Đại nhẹ nhàng ra sức như vậy.

Cô vừa mới thử rồi, xe lăn đó thật sự rất nặng, nhưng nhìn bản lĩnh của Vũ Đại…

Người phụ nữ này, còn là phụ nữ sao?!

Xem chừng người đàn ông được cô ấy thích cũng có áp lực quá lớn rồi!

Không nhịn được, cô quay đầu liếc mắt nhìn Cố Tử Thần ngồi phía sau.

Là Cố Tử Thần sao?!

Cô mím môi, bản thân mở cửa xe ngồi ghế trước, nhường vị trí rộng rãi phía sau cho hai cha con.

Vũ Đại đã trở lại vị trí lái xe, chạy xe rất vững vàng.

“Đợi lát nữa cô đậu xe xong thì chúng ta đi vào chung.” Kiều Tịch Hoàn nói, “Cô phụ trách chăm sóc Cố Tử Thần.”

“Được.” Vũ Đại gật đầu.

Xe rất nhanh chạy tới “Công viên hải dương”, còn chưa đi vào, đã nghe được từng tiếng sóng kích thích bên trong, ngay cả tế bào của Kiều Tịch Hoàn cũng sục sôi.

Đã từng vì lập nên sự nghiệp mà rõ ràng tiêu diệt đi rất nhiều hứng thú yêu thích của bản thân, hiện giờ nói cái gì, cũng phải điên cuông chơi một lần! Hưng phấn như thế đi mua bốn tấm vé vào cửa, dắt khỉ con nghênh ngang tiêu sái đi trước, hơn nữa tốc độ cực nhanh.

Sắc mặt của Cố Tử Thần thật sự không tốt, chung quanh không khỏi có ánh sáng khác thường, cũng bởi vì dáng vẻ Kiều Tịch Hoàn hoàn toàn không để ý cảm nhận của anh, cô biết rõ anh đi xe lặn, nhưng mà bọn họ, còn chạy nhanh như vậy?! Thậm chí chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, chỉ thấy một bóng dáng nhỏ bé rồi.

“Rất ít người nhìn anh, tức giận như vậy.” Vũ Đại đứng ở bên cạnh anh, nói.

Cố Tử Thần thu hồi tầm mắt.

“Cô ấy vô cùng tốt.” Vũ Đại tự nhiên nói, “Trước kia khi ở trong ngục, chưa từng thấy một cô gái nào có thể liều mạng giống như cô ấy vậy, tôi nghĩ ô ấy cũng không phải một người bình thường, không ngờ cô ấy là vợ của anh.”

Tròng mắt Cố Tử Thần thoáng kia một tia hung ác nham hiểm, có lẽ, cũng không phải là vợ anh rồi!

“Đúng rồi, chân của anh bị thương rất nghiêm trọng sao?” Vũ Đại hỏi.

“Ừ.” Rốt cuộc Cố Tử Thần nói một chữ, chỉ một từ mà thôi.

“Có thể chữa khỏi không?”

“Nhìn tạo hóa.” Cố Tử Thần rất lạnh lùng.

Hình như Vũ Đại đã tập mãi thành thói quen, cô đẩy anh, sau đó hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng của hai người Kiều Tịch Hoàn, không bao lâu, Kiều Tịch Hoàn lại bật ra, có thể đột nhiên nghĩ đến hai người không có ở đây, liền vội vã chạy tới, khuôn mặt ửng đỏ, trực tiếp nhận lấy xe lăn ở trên tay Vũ Đại, điên cuồng xông về phía trước, “Quá nhiều người xếp hàng, em để khỉ con ở đó

loading