Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! » Trang 112

Chương 5.2: Phong thái của khỉ con (2)

Editor: Puck

Cô không biết sự thật có phải do tụ máu trong đầu chưa tan hết hay không, hay nói Kiều Tịch Hoàn đó khi chính thức ra đi, cố ý mang theo chút trí nhớ, tóm lại, có rất nhiều chuyện của cô ấy, cô nhớ không quá rõ ràng.

Bao gồm, Cố Minh Lộ.

Cô chỉ biết có một đứa con trai như vậy, nhưng lại không biết tất cả lai lịch về đứa con trai này.

Cô hoài nghi, lấy thái độ cư xử với sự việc với người của Cố Tử Thần,không giống như người đã xảy ra quan hệ thật sự với Kiều Tịch Hoàn, chưa từng xảy ra quan hệ, như vậy rốt cuộc Cố Minh Lộ chui ra từ đâu? Hay là nói, bị cha mẹ bức bách, hoàn thành nhiệm vụ nối dõi tông đường?!

Cô thật sự không thể nghĩ ra được lý do nào khác.

Huống chi, nếu cô thật sự cùng người đàn ông khác sinh ra, nhà họ Cố không có nhân từ để cho mẹ con các cô sống bình an như vậy.

Cho nên cho dù như thế nào, quá trình phức tạp đến cỡ nào, đứa bé này không thể nghi ngờ chính là con trai của Cố Tử Thần.

“Kiều Tịch Hoàn, có đôi khi, không nên nghĩ chuyện đến quá mức đơn giản, tôi đây đối xử với Cố Minh Lộ như thế nào tôi có lo nghĩ của tôi.” Cố Tử Thần nói từng câu từng chữ.

“Cho dù suy tính như thế nào, tuổi thơ đều không thể phai mờ! Cố Tử Thần, em không biết anh lớn lên ra sao, em chỉ biết, ít nhất đối với em mà nói tuổi thơ rất quan trọng, em có thể không buồn không lo diễu võ dương oai dưới sự che chở của cha mẹ, em thậm chí có thể làm ra một số hành động không ngoan, bởi vì đứa bé chính là cần thoải mái lớn lên như vậy, không cần bị nhiều ràng buộc và hà khắc trong thế giới người lớn như vậy, em thậm chí cảm thấy, Cố Minh Lý không chịu thua kém như vậy, Cố Minh Nguyệt tùy hứng như vậy đều có thể tha thứ, bởi vì hai đứa còn nhỏ! Bởi vì hai đứa có một cha mẹ cưng chiều khiến cho hai đứa có thể không chút kiêng kỵ như vậy! Nhưng Cố Minh Lộ bây giờ lại không hề có thể tha thứ! Thằng bé quá thâm trầm quá tự hạn chế rồi, thằng bé còn nhỏ như vậy đã bắt đầu cảm nhận thế giới người lớn, đây chính là không công bằng với một đứa trẻ mà nói!” Kiều Tịch Hoàn gằn từng tiếng, nói chính là vẻ căm thù đến tận xương tủy.

Chân mày Cố Tử Thần chỉ hơi nhíu lại, không nói gì.

“Hiện giờ em đi với Cố Minh Lộ, nếu như anh nghĩ thông, bất cứ lúc nào cũng có thể gõ cửa phòng Cố Minh Lộ, làm một người cha, anh không thể ích kỷ như vậy!” Kiều Tịch Hoàn ném lại một câu, đi ra khỏi phòng ngủ.

Làm một người cha, anh không thể ích kỷ như thế!

Cố Tử Thần đảo mắt nhìn bầu trời bên ngoài.

Anh vẫn cảm thấy anh đối xử tốt với Cố Minh Lộ.

Bởi vì sau này trong cuộc sống Cố Minh Lộ sẽ gặp phải chuyện càng cần phải thừa nhận hơn bây giờ, từ khoảnh khắc Cố Minh Lộ sinh ra đã không cách nào thay đổi! Cho nên hiện giờ anh cần bồi dưỡng tính độc lập và năng lực chịu đựng cho thằng bé, anh làm tất cả cho Cố Minh Lộ vì tính toán sau này cho thằng bé, bây giờ anh lại bị Kiều Tịch Hoàn hủy bỏ được gọi là một kẻ vô dụng!

Anh cau mày.

Ý tứ của Kiều Tịch Hoàn, anh hiểu.

Không nhân dịp vui vẻ khi còn là con nít, vậy chờ đến khi nào?!

Anh nắm ngón tay, khoảnh khắc kia giống như hơi tán thành…

Kiều Tịch Hoàn ngồi trong phòng Cố Minh Lộ.

Hôm nay giáo viên cho bài tập thủ công, Kiều Tịch Hoàn nhìn tay nhỏ bé của Cố Minh Lộ cắt, dán, tập tranh không quá chỉnh tề hiện ra, khóe miệng Kiều Tịch Hoàn mím mím khẽ cười, “Con làm cái gì vậy?”

“Nhà.” Cố Minh Lộ đặt tập tranh ở trước mặt Kiều Tịch Hoàn, “Đây là cha, đây là mẹ, đây là con, đây là nhà của chúng ta.”

Hốc mắt Kiều Tịch Hoàn đột nhiên hơi đỏ.

“Con thích một nhà ba người chúng ta,

loading