Truyện Full

Truyện / Hạnh phúc đến từ anh

Hạnh phúc đến từ anh

Hạnh phúc đến từ anh

Hạnh phúc đến từ anh

Tác giả: Phi Yến

Nguồn: Wattpad.

Từ nhỏ cô đã yêu đơn phương anh.Anh lớn hơn cô 8 tuổi .Trong mắt cô Tần Bách Nhiên là một người rất tài giỏi anh rất bản lĩnh thao túng mọi thứ, là một người ăn trên ngồi trước khiến người khác e sợ phải nhìn sắc mặt mà sống nhưng vẻ ngoài lạnh lùng tuấn tú làm cho người khác lại muốn đắm chìm …Nhưng cô chỉ biết im lặng giữ tình yêu đó cho riêng mình..Anh yêu thương cô nhưng cô nghĩ anh không thích cô…..Đến một ngày tận mắt thấy anh cùng người con gái khác hôn nhau..Mỗi thứ tất cả đều vỡ vụng , đau đớn cô tìm đến rượu thì xảy ra mối tình một đêm với Hứa Vỹ là cháu dưới danh nghĩa của anh..Mọi thứ đều chệch quỹ đạo , trái tim đau đớn được sự dịu dàng chăm sóc của của Hứa Vỹ.Cô chấp nhận kết hôn để chôn vùi tình yêu non nớt chưa nở đã tàn.Tưởng đâu mọi thứ tốt đẹp đang chờ đón thì bản chất thật của người mà cô gọi là chồng lộ diện , khi cô mang thai gần 4 tháng phát hiện hắn cùng em gái cùng cha khác mẹ của cô ngoại tình , trong lúc giằng co, cô đã bị chính tay chồng mình đẩy xuống cầu thang…Đứa con xấu số chưa kịp ra đời đã cùng cô lìa khỏi thế gian cũng từ đó cô phát hiện ra một số bí mật mà nếu không chết thì cả đời này cô vĩnh viễn không bao giờ biết được mọi thứ..Rồi ông trời thương đã cho cô sống lại một lần nữa….

CHƯƠNG 1: ĐAU LÒNG VÌ EM

Đau đớn đến tận xương tủy…máu đỏ nhuộm cả chiếc váy trắng …bóng tối ập đến cô không còn biết chuyện gì xảy ra nữa ….Đến khi tỉnh dậy cô đã đứng tại nghĩa trang, thời tiết hôm nay không tốt lắm , những cơn mưa phùn tuy nhỏ nhưng vẫn ướt áo người đến đưa tiễn.Khung cảnh tan tóc bao phủ , làm lòng người không khỏi xót xa…

Lâm Thiên Tuyết từng bước đi tới nơi có rất nhiều người mặc toàn đồ đen trên tay cầm dù , vẻ mặt ai nấy đều u buồn…Tiến đến càng gần cô nghe rõ tiếng khóc đau thương …

Những người đó cô đều quen biết..Người đang khóc vật vã đó là mẹ cô , người bên cạnh an ủi ôm bà vào lòng nhưng khuôn mặt cũng đầm đìa nước mắt là Á Hân bạn thân của cô…Còn người đàn ông tuổi ngoài tứ tuần dáng người cao ráo đầy phong độ,đó là ba cô , khuôn mặt ông đau khổ đang nhìn hình người con gái trên bia mộ mỉm cười ., ông không còn vẻ trang nghiêm như bình thường mà khuôn mặt trở nên hốc hác hằng rõ trên đôi mắt, có lẽ ông rất mệt mỏi ..mà người trong hình đó không ai khác chính là cô “Lâm Thiên Tuyết , hưởng dương 24 tuổi” thì ra cô đã chết , mọi kí ức như ùa về ..

Cô tận mắt thấy Hứa Vỹ cùng em gái cùng cha khác mẹ của cô đang ân ái trên chính chiếc giường của mình..Hai người họ phát hiện ra cô đang đứng ở cửa Hứa Vỹ hoảng hốt mặc đồ vào đuổi theo cô..Lâm Tiểu Phù cũng chạy theo nhưng để kéo Hứa Vỹ lại, không gì là chột dạ , vẻ mặt vui sướng mỉa mai .

Cô nhớ lúc đó Lâm Tiểu Phù nói rằng: ” Lâm Thiên Tuyết mày cũng giống mẹ mày..Đều bị đàn ông bỏ rơi” Lúc đó bao sự kìm nén vì câu nói của cô ta mà bộc phát, cô điên cuồng lao vô đánh đôi cẩu nam nữ đó..Nhưng trong lúc ẩu đả cô đã bị một lực rất mạnh đẩy xuống cầu thang.. không biết trong hai người đó ai là người đẩy cô nữa,và kết quả bây giờ là linh hồn cô đang ở đây…Nhắc đến mới nhớ cô xoay người tìm kiếm hai tên khốn nạn đã hại cô chết , còn có bé con của cô nữa. Vừa quay sang cô đã thấy được người chồng mà cô hết mực tin tưởng , dù trái tim cô dành cho người khác nhưng cô vẫn sống đúng mực một người vợ..Lúc này đây Hứa Vỹ đứng đó với khuôn mặt đau khổ , Lâm Thiên Tuyết cảm thấy khinh thường , giả mèo khóc chuột sao?liếc sang một bên là Lâm Tiểu Phù và Đồng Ánh mẹ cô cũng đang đưa tiễn, thật là có lòng.Còn có ông bà nội và cả gia đình bên chồng cô Tần Gia đến dự đầy đủ , chỉ thiếu một người mà thôi, không biết người ấy sẽ như thế nào khi biết tin cô chết ? .

Mọi người từ từ chia buồn sau đó ra về..

Bỗng nghe một tiếng động vang lên ” Bốp ” chẳng những cô hoảng hốt mà tất cả ai có mặt nơi đó đều bất ngờ mà người bị tát đó là Hứa Vỹ mà người tát không ai khác chính là mẹ cô , hiện trường đám tan hỗn loạn khi mẹ của Hứa Vỹ lao vào đẩy mẹ cô ra chỉ còn nghe tiếng gào khóc nức nở của mẹ

” Mày trả Thiên Tuyết lại cho tao ..Tao không tin con bé tự nhiên ngã lầu, phải có lí do ..Mày trả lời đi? tại sao con tao lại chết bất ngờ như vậy ? ”

Cô luôn nghĩ mẹ là người hiền lành , năm đó biết ba ngoại tình bà chỉ im lặng đòi li hôn rồi đi Mỹ không ồn ào , không làm loạn mà giờ phút này bà trở nên như vậy thì ra bà thương cô đến thế ..Vậy mà lúc còn sống cô luôn trách bà không quan tâm bỏ cô lại ra đi một mình , dù sao này cô lớn bà hay về thăm nhưng cô rất lạnh nhạt với bà , cô cũng nghe lí do bà không dắt cô theo vì lúc đó cô còn nhỏ ông bà nội không cho mang đi. Đến khi lớn một lần phát hiện ba uống say cầm hình mẹ , ông thều thào rất nhỏ nhưng cô nghe rất rõ

” -Anh rất nhớ em Nhã Cầm ”

Lúc đó cô đã biết ba rất yêu mẹ , một mực không cho mẹ ôm cô đi vì ông biết như thế mới có thể gặp lại bà…Sau khi li hôn vì là người con có hiếu nghe lời ông bà nội nên ông mới lấy Đồng Ánh cũng là nhân tình một đêm say rượu của ông , nghe đâu lúc đó bà ta mang thai Lâm Tiểu Phù tìm đến nhà vì sợ mấtt mặt nên ba cô đã rước ba ta vào cửa , khi cô lên 10 tuổi bà ta sinh thêm cho Lâm gia một đứa con trai là Lâm Tuấn Kiệt .

Từ đó địa vị trong nhà bà ta được củng cố mà địa vị của cô rớt giá thảm hại ,sự cưng chiều của ông bà nội ai nấy đều không còn dành cho cô nữa đều tập trung vào chị em con của Đồng Ánh , về ngôi nhà đó cô như người thừa, dù ba rất thương cô nhưng ông đi công tác , công việc bận bịu nên ông không bao giờ biết được ở nhà cô phải chịu ghẻ lạnh như thế nào ? Nhìn thấy ông ôm mẹ vào lòng cũng bị bà đánh đấm túi bụi.

– “Ông buông tôi ra..Tôi sai rồi tôi không nên để Thiên Tuyết ở lại với ông..Đúng ra tôi nên dắt nó theo thì bây giờ nó không chết thê thảm như vậy ”

Có lẽ do quá mệt mỏi nên bà đã ngất đi trong tiếng khóc nghẹn ngào..Cô chạy đến ôm bà vào lòng , muốn nói với bà..

-” Mẹ ơi con ở đây, con không đi đâu hết, mẹ đừng khóc , đừng đau lòng nữa”

Nhưng cô không chạm vào bà được , mọi người ôm bà rời đi , nơi nghĩa trang vắng lặng chỉ còn mình cô… , cô quỵ xuống bia mộ của mình ôm mặt bật khóc nức nở cô không muốn chết, không muốn chết, cô không cam lòng..Tiếng khóc dần nhỏ lại khi có tiếng bước chân tới gần …

Lâm Thiên Tuyết không tin vào mắt mình nữa người đang đi đến là anh…Người đàn ông khuôn mặt tuấn tú đầy vẻ lạnh lùng một thân tây trang màu đen thẳng tắp , thân hình cao lớn giờ phút này đang đứng trước bia mộ của cô , Tần Bách Nhiên sao anh lại ở đây?

Đọc FULL truyện tại đây

Trong lòng Lâm Thiên Tuyết ngàn vạn câu hỏi đặt ra? Tần Bách Nhiên từng bước đi tới ngồi trước mộ ,tay vuốt nhè nhẹ tấm hình trên đó..Giờ phút này đây anh ngồi rất rất gần với cô, cô có thể nhìn thấy từng đường nét trên khuôn mặt anh..Lâm Thiên Tuyết lấy tay sờ vào khuôn mặt anh , nhưng cô hốt hoảng giọt nước mắt lăn dài trên má trượt qua tay của cô…Cô lấy tay che miệng mình là anh khóc vì cô sao ? Không thể nào có thể vì cô quá yêu người đàn ông này nên cô tự tưởng tượng ra thôi .!.Nhưng đó là sự thật ,giờ phút này đầu cô trống rỗng không suy nghĩ được gì nửa cả cô nghe được tiếng nói trầm thấp vang lên

– ” Tại sao lại ra đi như vậy .?.Em biết không? Thiên Tuyết ! em rất tàn nhẫn…”

Anh mỉm cười vuốt ve tấm hình nói tiếp như đang trút nỗi lòng hay đang nói cho chính cô nghe

” – Nhóc con vô tâm..tôi cứ nghĩ chỉ cần nhìn em hạnh phúc thì với tôi thế là đủ…lúc tôi 12 tuổi em chỉ là một bé gái xinh xắn 4 tuổi…

Vậy mà một đứa con trai như tôi lại bị một con nhóc như em cưỡng hôn , em còn nhớ không? Lúc tôi cho em kẹo đấy, em đã tặng tôi một cái hôn thật kêu, rồi lúc tôi 20 tuổi em chỉ là đứa trẻ 12 tuổi , nhìn em lớn lên từng ngày đó là hạnh phúc của tôi…em ngây thơ em thuần khiết, mà thế giới của tôi quá nhiều đen tối nên tôi không nỡ làm bẩn sự trong sáng của em, khi du học trở về lúc đó em đã là cô gái 20 tuổi vô cùng xinh đẹp nhưng bên cạnh em đã có thêm một Hứa Vỹ .Trong mắt tôi Hứa Vỹ là một tên tâm cơ không hợp với em, nhưng bên cạnh hắn em lại vui vẻ ,em cười rất tươi, mỗi lần gặp tôi em lại hốt hoảng e sợ..Trong cuộc đời tôi có hai ngày khiến tôi hoảng sợ nhất là ngày biết tin em kết hôn với Hứa Vỹ nhất là lúc em gọi tôi tiếng ” Chú út” nghe mỉa mai làm sao? Và ngày biết tin em ra đi vĩnh viễn , nếu như ngày xưa tôi thổ lộ tình cảm của mình ,

giữ em bên cạnh chắc có lẽ em đã không xảy ra cớ sự như bây giờ…

Tại sao người em chọn lại là hắn…Còn với tôi em chưa bao giờ nở một nụ cười…Thiên Tuyết ….Thiên Tuyết ”

Anh lẩm bẩm tên cô như để khắc sâu vào tim…Lâm Thiên Tuyết nghẹn ngào bật khóc nức nở

” Tần Bách Nhiên em ở đây …em ở đây…em ở đây mà…”

Cô gào khan cả cổ nhưng anh không hề nghe thấy , cô muốn ôm anh , nhưng không được , cô nức nở lẩm bẩm.

Truyện được đăng tại đây

“- Em ở đây….em ở đây Tần Bách Nhiên sao anh không nghe em nói…tại sao?

Tại sao bây giờ anh mới cho em biết rằng anh yêu em..tại sao ? …em cũng yêu anh …yêu anh rất nhiều….Bách Nhiên”

Chỉ còn lại tiếng khóc ai oán đầy luyến tiếc và vô vọng, tại sao ông trời lại đối xử với cô như vậy ?khi còn sống không cho hai người họ hiểu được tình cảm của nhau.Nếu nói anh thương thầm cô bao nhiêu năm thì tình yêu cô dành cho anh cũng bấy nhiêu năm, anh sợ làm bẩn thế giới trong sáng của cô sao? Cô biết anh ngoài là Tổng giám đốc của tập đoàn Bất Động Sản Vĩ Thanh có tiếng ở Châu Á và cũng là tổng tài công ty giải trí T&T ,mà gia tộc bên ngoại anh là trùm xã hội đen của một bang hội, nhưng không phải năm năm trước anh đã rút ra khỏi thế giới ngầm tập trung đưa tập đoàn ra thế giới hay sao?Tại sao anh không tìm đến cô chẳng lẽ lúc đó anh nghĩ cô yêu Hứa Vỹ ..Trời ơi! chỉ vì hiểu lầm mà họ đã để lỡ mất nhau…

Cô không thể chết như thế này? …cô không muốn rời xa người đàn ông này , cô thật sự không cam lòng…Lâm Thiên Tuyết lấy tay quơ quơ trước mặt Tần Bách Nhiên

“- Em ở đây anh thấy em không? . em không muốn chết…không muốn rời xa anh…

Á …….Tần Bách Nhiên.”

Bỗng một vùng ánh sáng hút Lâm Thiên Tuyết vào cô chỉ kêu tên anh lần cuối rồi mất hút cùng vùng sáng kì lạ đó….