Gửi thời đẹp đẽ đơn thuần của chúng ta - Trang 51

NGOẠI TRUYỆN: THỜI NIÊN THIẾU (1)

Giang Thần thật sự không biết chính mình là như thế nào bị đối diện cô gái người nhà đối diện quấn lấy, cô gái kia kêu Trần Tiểu Hi, hắn đối cô ấn tượng duy nhất chính là khi còn nhỏ giọng đặc biệt lớn, hắn ở nhà vô luận đem dương cầm đàn phát ra tiếng có bao nhiều vang, đều bất quá không át nổi tiếng thét chói tai của cô ở nhà bị mẹ đuổi theo đánh.

Sau tới trưởng thành một chút, hắn rất ít lại nghe được thanh âm của cô từ đối diện truyền đến, giống như thế giới tức khắc an tĩnh rất nhiều. Hắn có khi từ cửa sổ nhìn đến nhà phòng khách cô, luôn là có thể nhìn đến cô đang xem TV, có khi còn có thể nhìn đến cô cười lăn lộn ở trên sofa.

Trong nhà hắn thường thường đều là người tới chào hỏi ba hắn không dứt, hắn cũng không thích những người đó kêu hắn là thiếu gia này nọ, xưng hô như vậy làm hắn cảm thấy thật dối trá.

Mỗi lần trong nhà có người tới, hắn liền tránh ở trong phòng, đọc sách viết bút lông tự ngủ, tóm lại hết mọi thứ khả năng không phát ra bất luận thanh âm nào làm người biết hắn tồn tại. Sau tới Trần Tiểu Hi hướng hắn thông báo, lúc hắn trốn khách đến nhà lại nhiều một cái hoạt động, tránh ở sau bức màn xem Trần Tiểu Hi ở đối diện.

Nhìn cô đi tới đi lui, nhìn cô đánh nghiêng đồ vật, nhìn cô cắn bút ở trên bàn vẽ đồ vật gì đó…… Nếu thời tiết nóng, còn có thể thấy cô nằm trên mặt đất, giống cnhư lạp xưởng nướng trên giá BBQ lật qua lăn tới.

Giống đang xem một màn kịch nhàm chán. Nhưng hắn cảm thấy nhân sinh thực nhàm chán, không bằng liền lại nhàm chán chút.

Sau ngày Trần Tiểu Hi thổ lộ, hôm sau cô liền xuất hiện ở đầu ngõ dùng thanh âm run nhè nhẹ lại liều mình dường giống như không có việc gì nói: “Giang Thần, trùng hợp a, cậu cũng đi học a?”

Giang Thần phản ứng là sửng sốt, hỏi cô: “Mấy giờ?”

Trần Tiểu Hi nhìn đồng hồ điện tử trên tay, cô là cái người khắc độ vô năng, giống nhau đều có thể trực tiếp biểu hiện mặt đồng hồ điện tử: “7 giờ.”

Hắn gật gật đầu, lầm bầm lầu bầu một câu: “Còn tưởng rằng bị muộn rồi đâu.”

Trần Tiểu Hi thực xấu hổ, cô trước kia đều là đạp tiếng chuông tiến phòng học.( ý đi học muộn)

Hai người bọn họ liền như thế một trước một sau mà đi đến trường học.

Trần Tiểu Hi ríu rít nói không ngừng, phim truyền hình, truyện tranh, thấy cô giáo, bạn học…… Bát quái tinh thần là không buông tha lông gà vỏ tỏi.(đủ thứ chuyện nhỏ nhặt) Giang Thần cơ hồ không đáp lại lời cô nói, mặt vô biểu tình hướng phía trước đi.

Rốt cuộc hắn không nói lời nào là bởi vì hắn vốn dĩ nói không nhiều lắm, hoặc là bởi vì đã biết Trần Tiểu Hi tâm tư sau đột nhiên trở nên khốc lên, Trần Tiểu Hi không biết, Giang Thần cũng không biết.

Tâm tư niên thiếu có nhiều chổ kỳ diệu bọn họ cũng không biết chính mình suy nghĩ cái gì. Bọn họ là người đầu tiên tới phòng học, Giang Thần giữ chìa khóa, hắn mở cửa Tiểu Hi đứng ở sau lưng hắn, cửa vừa mở ra, Tiểu Hi bỗng nhiên ngửi được một cổ hương vị bùn đất. Tiểu Hi nghĩ, nguyên lai phòng học sáng sớm giống mảnh đất chuẩn bị cấy mạ lúa nước.

Giang Thần ngồi xuống vị trí của mình, rút ra mấy quyển sách giáo khoa sau, đặt tốt lên mặt bàn học, nằm bò ra ngủ. Trần Tiểu Hi có chút há hốc mồm, như thế nào cùng cô trong tưởng tượng không giống nhau? Giang Thần học sinh giỏi sáng sớm tới phòng học ngủ?

Chỗ ngồi của cô xéo xuống phía dưới so với chổ hắn, cô là tổ ba, hắn là tổ 4; cô là tổ trưởng tổ ba, hắn là lớp trưởng. Cô từ cặp sách lấy ra sách giáo khoa tiếng anh, mở ra trang cần học, rồi mới vùi đầu ở trong sách, nghiêng đầu nhìn lén Giang Thần, xem hắn một đầu tóc đen, trong đầu phát ngốc.

Cô cũng không biết có cái gì đẹp, nhưng chính là nhịn không được nhìn chằm chằm, nhịn không được tim đập thật nhanh, có thể vì một đầu trống rỗng mà tim đập nhanh, cô đủ tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả. (ý chỉ người trước, kẻ sau không ai bằng)

Thời khắc yên lặng tốt đẹp luôn là sẽ có một hai cái quỷ gây sự, quỷ gây sự là Vương Đạt Trang, phó lớp trưởng, tên mập chết tiệt, hắn vào cửa chuyện thứ nhất chính là gào to: “Trần Tiểu Hi, ta có hay không nhìn lầm?”

Trần Tiểu Hi ngây ngốc hỏi: “Nhìn lầm cái gì?”

Vương Đạt Trang nói: “Ngươi a, cư nhiên như thế đến sớm.”

Trần Tiểu Hi cười gượng hai tiếng: “Nhớ tới có đoạn tiếng Anh còn không có học thuộc.”

Vương Đạt Trang đột nhiên cười ha hả: “Ha ha…… Ngươi…… Ngươi sách giáo khoa tiếng Anh lấy học.”

Cô quay đầu đi tưởng trừng Vương Đạt Trang, vừa lúc này Giang Thần cũng đem đầu từ trong cánh tay hơi hơi nâng lên. Trần Tiểu Hi liền như thế thẳng tắp đụng phải ánh mắt Giang Thần hơi mang điểm tò mò tìm tòi nghiên cứu, đầu óc cô nóng lên, cư nhiên liền mặt đỏ.

Đọc FULL truyện tại đây

Giang Thần nhìn mặt cô hồng đến khoa trương, cô liên tiếp thổ lộ đều sẽ không mặt đỏ, hiện tại mặt đỏ là cái gì?

Trong phòng học mọi người lục tục đến mà nhiều lên, cơ hồ mỗi người tiến vào đều đối với Trần Tiểu Hi xuất hiện ở phòng học như nhìn thấy hiện tượng quỷ dị biểu đạt trình độ không đồng nhất kinh ngạc. Trần Tiểu Hi lúc này mới biết được nguyên lai chính mình cũng rất làm người khác chú ý.

Ngày hôm sau Trần Tiểu Hi so ngày hôm qua dâyh chậm mười phút, vội vàng chạy tới đầu ngõ vừa lúc nhìn thấy bóng dáng Giang Thần đeo cặp sách. Cô dừng bước chân vài giây, dùng sức hít vào một hơi vững vàng hô hấp, rồi mới nhanh chân bước to đuổi theo: “Sớm a!”

Giang Thần bị cô rống đến tim đập trật một nhịp, hắn không thể không thừa nhận, Trần Tiểu Hi là người rất có tinh thần. Thanh âm đinh tai nhức óc “Sớm” của cô đủ sức hướng hắn công bố này một chuyện thật chân thật.

Lần này bọn họ không phải người sớm nhất tới phòng học, Vương Đạt Trang dựa lan can đối với bọn họ cười, nói: “Trần Tiểu Hi, ngươi hôm nay còn học tiếng Anh sao?”+

Trần Tiểu Hi cảm thấy người này như thế nào chán ghét a, liền tức giận mà hồi hắn: “Liên quan gì đến cậu a?”

Vương Đạt Trang cũng không tức giận, chính là cười tủm tỉm mà nói: “Tôi ngẫu nhiên quan tâm bạn học một chút.”

Phòng học vẫn là tản ra mùi vị bùn đất, Giang Thần ghé vào trên bàn ngủ, Vương Đạt Trang vẫn luôn ở bàn học ngăn kéo mân mê đồ vật, Trần Tiểu Hi rút ra sách giáo khoa tiếng Anh, mới niệm một câu ‘what are you doing’ liền cảm thấy yết hầu nghẹn lại, chạy nhanh thay đổi sách giáo khoa Ngữ Văn bắt đầu ‘sơn không ở chiều cao tiên tắc linh địa’ đọc lên. Trần Tiểu Hi ở “Rêu ngân thượng giai cỏ xanh sắc nhập mành thanh” nơi này trộm thở dài, tiếng Anh không tốt a…… Không mặt mũi ở trước mặt Giang Thần đọc ra tiếng tới, tổng cảm thấy chính mình phát âm không tiêu chuẩn.

Giang Thần có điểm bực bội, cô bài khoá đọc đến thật sự lắp bắp, nghiêm trọng ảnh hưởng giấc ngủ buổi sáng của hắn. Ngày thứ ba Trần Tiểu Hi riêng dậy thật sớm, ở đầu ngõ đợi Giang Thần thật lâu, mắt thấy thật sự bị muộn rồi cô mới chạy như bay đi trường học, dọc theo đường đi còn ở lo lắng Giang Thần có phải hay không sinh bệnh.

Tới phòng học cửa đã sớm mở, Trần Tiểu Hi rũ đầu đối lão sư trên bục giảng hô thanh báo cáo.

Lão sư tức giận, nói tiến vào. Trần Tiểu Hi vừa nhấc đầu liền thấy được Giang Thần ngồi ở bên cửa sổ, hắn cúi đầu niệm bài khoá, không chút để ý mà chuyển trên tay bút bi, nắp bút kim loại ở trong nắng sớm hơi hơi phản quang, ở trên ngón tay thon dài gian xoay tròn nhảy lên.

Cách thật sự xa, Trần Tiểu Hi lại cảm thấy về điểm này phản quang đâm vào đồng tử cô hơi hơi phát đau.

Ngày thứ tư Trần Tiểu Hi thức dậy sớm hơn, trời vừa sáng liền rời giường, mông lung dựa vào hẻm còn ánh đèn lóe sáng ngủ gà ngủ gật.

Giang Thần xa xa liền nhìn đến thân ảnh dưới đèn đường, giãy giụa một hồi muốn hay không quay đầu về nhà, cuối cùng vẫn là đi tới.

Hắn đi ngang qua bên người cô cũng không có phát hiện, cô buồn ngủ thật sự trầm. Hắn đi một đoạn đường thật dài, vẫn không có chờ đến cô theo kịp. Hắn tới phòng học nằm bò ngủ, nhưng mới nhắm mắt lại lại là bộ dáng Trần Tiểu Hi rũ đầu ngủ gà ngủ gật: mái tóc ngắn phủ hai bên má, trên đỉnh đầu mấy cây kẹp tóc đông một cây tây một cây, kiều thật sự quật cường, cả người đắm chìm trong ánh sáng đèn đường mờ nhạt, nhiễm tầng hoàng sắc (ánh sáng vàng) ấm áp.

Giang Thần ngủ qua trước mơ mơ màng màng mà tưởng: tóc cô cũng thật loạn a.

Trần Tiểu Hi dậy sớm kế đến ngày thứ năm liền hoàn toàn từ bỏ, trời quá lạnh, lạnh đến cô rung động tiểu tâm can cũng nhảy bất động. Cô từ trong ổ chăn vươn tay ấn rớt đồng hồ báo thức, lần nữa mà nói cho chính mình, tình yêu là dựa vào duyên phận, cưỡng cầu không tới cưỡng cầu không tới.

Thế là Trần Tiểu Hi an tâm mà ngủ đến khi mẹ tới kêu cô rời giường, vội vội vàng vàng ra cửa cư nhiên gặp đến Giang Thần, cái kia thật vui a, giống như là khảo thí tạp, một lòng an ủi chính mình khảo thí ở trong cuộc sống của chúng ta một chút đều không trọng yếu, điểm chính là kia mây bay, rồi mới bài thi phát xuống dưới, toàn ban đệ nhất.

Thế là Trần Tiểu Hi ngậm “Kiếm được” mỉm cười, một đường theo đuôi Giang Thần đến trường học.

Giang Thần bị cô cười đến lưng cốt lạnh cả người, trộm sờ soạng vài lần trên mặt có hay không dính hạt cơm, còn trộm cúi đầu nhìn vài lần quần khóa kéo kéo không.

Tiến vào phòng học trước, Trần Tiểu Hi nhịn không được lôi kéo hắn đồng phục: “Nếp nhăn.”

Giang Thần nhíu nhíu mày, chưa nói cái gì, chẳng lẽ nàng liền vì cái này, vui vẻ một đường?