Gửi thời đẹp đẽ đơn thuần của chúng ta - Trang 50

VĨ THANH

Ba của Giang Thần vẫn là không thích tôi a, mẹ anh so với ba anh càng không thích tôi, còn có Lý Vi cũng vẫn như cũ ở tại nhà anh chuẩn bị thi lên thạc sĩ, Giang Thần ở phiền não chuyện hiện tại, tôi mỗi ngày lại muốn đi làm lại muốn vẽ truyện tranh, sinh hoạt có khi bực bội đến làm người ta tưởng nhảy nhót lung tung mà mắng thô tục, nhưng tôi là Giang phu nhân nha!

Cư nhiên nói nếu không viết đủ số từ liền không cho tôi đăng chương này, nhưng tôi chính là tưởng đăng một chương độc lập này!……

Trần Tiểu Hi: Anh nói chúng ta về sau sinh đứa nhỏ là nam vẫn là nữ.

Giang Thần: Không phải anh định đoạt, từ y học mà nói….

Trần Tiểu Hi: Ngừng lại, anh lại dong dài y học em liền sinh cái bất nam bất nữ cho anh.

Giang Thần: Kia đứa nhỏ này tùy mẹ nó.

Trần Tiểu Hi:….

Trần Tiểu Hi: Nếu em vô sinh thì làm sao bây giờ.

Giang Thần: Từ y học phát triển mà nói, khả năng chữa khỏi là rất cao.

Trần Tiểu Hi: Trị không hết đâu?

Giang Thần: Liền trị không hết thì thôi.

Trần Tiểu Hi: Anh có thể hay không cùng em ly hôn?

Giang Thần: Ngu ngốc, anh làm sao cùng em ly hôn?

Trần Tiểu Hi: Ô ô ô, anh thật sự thực yêu em đúng hay không?

Giang Thần: Không phải, anh chán ghét đứa nhỏ.

Trần Tiểu Hi:…… (Tĩnh lược 1 đoạn tự nói của tác giả)

. Tình yêu của Giang Thần

Trần Tiểu Hi nói: “Anh biết không, em cho rằng em mắc phải bệnh nan y, muốn chết tới nơi.”

Lúc cô nói những lời này là cười, trong ánh mắt lại vẫn còn mang theo nỗi khiếp sợ, còn có một chút điểm mạc danh ngượng ngùng.

Giang Thần là thích cô ngượng ngùng như thế, tuy rằng cô phần lớn thời gian đều là đỉnh đạc cùng da mặt dày, nhưng là ở một ít thời điểm, cô sẽ lơ đãng mà tạo ra một tia ngượng ngùng không biết từ đâu mà đến, như vậy đặc biệt mê người. Đúng vậy, mê người, tuy rằng không nghĩ dùng từ ngữ như vậy tới hình dung cô, nhưng là giống như chính là nhue thế mới thích hợp nhất, Trần Tiểu Hi mê người, thật là nghĩ đến đều cảm thấy khôi hài.

Cô nói cô thiếu chút nữa cho rằng cô sẽ chết. Người, là không dễ dàng chết như vậy, mỗi ngày đều có rất nhiều người muốn chết, bọn họ cắt cổ tay, nuốt thuốc, nhảy lầu……

Sau đó bị đưa tới bệnh viện, sau đó lại sống đi ra ngoài.

Đúng vậy, người sẽ không dễ dàng chết đi, khỏe mạnh sống đến già, từ số liệu thống kê đến xem, là so với người đột nhiên chết bất đắc kỳ tử là muốn nhiều hơn rất nhiều.

Đúng vậy, này đó làm một cái bác sĩ trong miệng Trần Tiểu Hi là nhìn quen “Sóng to gió lớn”, anh đều biết, nhưng vẫn là bị cô một câu dọa sợ. Nếu cô không còn nữa, như vậy anh làm sao bây giờ?

Không phải không có trải qua những ngày không có cô bên người, không chết được, chỉ là nhàm chán, chỉ là một loại nhàm chán kéo dài không hết, tùy thời đều như là một cái ngòi nổ chậm rãi thiêu đốt, chờ đợi thời khắc bùng nổ.

Nếu không có mấy năm chia lìa kia, sẽ không biết, người phụ nữ này ở trong sinh mệnh của anh có bao nhiêu quan trọng, quan trọng đến nổi làm anh thậm chí hoài nghi nảy sinh ý nghĩ cô là sinh mạng mình. +

“Không có Trần Tiểu Hi, nhân sinh giống như đã không có ý nghĩa.”

Ý nghĩ như vậy đã từng không cẩn thận xuất hiện qua, nhưng Giang Thần thực mau mà liền dùng trào thái độ phúng bỏ qua, nhân sinh không thể ký thác ở trên một người, đây là chân lí không cần nghi ngờ.

Nhưng Trần Tiểu Hi sẽ nói, dựa vào cái gì không thể, em cao hứng đem cuộc đời của em liền ký thác ở trên người Giang Thần, các ngươi quản được sao.

Trần Tiểu Hi a, đối với anh mà nói, đến tột cùng là loại tồn tại thế nào?

Vấn đề rối rắm như thế, cũng đủ làm Triệu Kiền Kiền tưởng ba phút.

Không phải mộng tưởng không phải nữ thần không phải là sinh mệnh, mà là tình yêu của Giang Thần. Cái này từ mười bảy tuổi anh liền bắt đầu yêu cô gái này, là anh đã từng giãy giụa qua hay không luân hãm, lại chung quy khó may mắn thoát khỏi tình yêu.

Trần Tiểu Hi chính là tình yêu của Giang Thần, bởi vì anh không có từng yêu người khác, bởi vì anh không yêu thượng người khác, cho nên tình yêu của anh chỉ có thể là Trần Tiểu Hi, mỗi khi ý thức được điểm này, anh đều có một loại, một cái nói đến thật bi tráng a.

Trần Tiểu Hi trong lúc ngủ mơ trở mình, khóc đến mệt mỏi cô ngủ đến đặc biệt trầm, trước lúc ngủ còn khóc lâu rồi nghẹt mũi cho nên còn hơi hơi có điểm tiếng ngáy.

Giang Thần duỗi tay bật mở đèn bàn, Trần Tiểu Hi chỉ là hít mũi một cái, không có dấu hiệu tỉnh lại. Ánh đèn là màu vàng, Trần Tiểu Hi từng nói nói màu vàng của ánh đèn nhìn qua như say rượu kim mê, nhưng Giang Thần chán ghét đèn ánh sáng trắng, quá mức sáng ngời cảm giác sẽ làm anh cảm thấy chính mình còn đang ở bệnh viện, có khi còn sẽ làm anh nhớ tới đoạn thời gian mới vừa tốt nghiệp, lúc ấy không có Trần Tiểu Hi, lúc ấy chỉ có bận rộn, thường thường ở bệnh viện trực ban trong phòng mệt đến ngủ, đột nhiên tỉnh lại liền đối với bóng đèn chân không trên đỉnh đầu sáng choang mà phát ngốc. Trần Tiểu Hi hỏi qua anh vì cái gì chán ghét đèn chân không, anh không có nói, cô cũng liền không hề truy vấn, chỉ là yên lặng mà đem đèn trong nhà đều đổi thành màu vàng ấm áp, cô sẽ không hùng hổ doạ người, đây cũng là điểm mà ang thích cô.

Anh có khi sẽ bị người khác hỏi thích Trần Tiểu Hi cái gì, đáp án đều là không có lý do gì, kỳ thật có rất nhiều lý do, chỉ là không nghĩ nói, anh thích cô cười rộ lên đôi mắt có điểm ngập nước; anh thích cô tóc lộn xộn lúc ấy dùng ngón tay đi xoa sau đó làm cho càng loạn; anh thích cô lúc khẩn trương sẽ không tự giác mà duỗi tay lại đây véo anh; anh thích cô tuy rằng bát quái nhưng tâm địa thiện lương; anh thích cô tuy rằng bám người nhưng một vừa hai phải; anh thích cô đối với anh tín nhiệm vô điều kiện; anh thích cô có một bộ lý luận của chính mình, dùng lý luận trong thế giới sống của chính mình thực tốt…

Thích cô, bởi vì cô không những có thể bao dung anh cổ quái, khó có thể ở chung, các loại đả kích các loại lạnh nhạt của anh, cô còn có thể thích thú, sự tồn tại như vậy, hoặc là trong trò chơi vì anh lượng thân làm theo yêu cầu nhân vật giả thiết, hoặc là chính là bệnh tâm thần…+

Thực rõ ràng, cô là loại sau. Giang Thần nghĩ liền cười, lại nghiêng đầu nhìn thoáng qua Trần Tiểu Hi nằm bên người, đôi mắt có điểm hồng, phỏng chừng ngày mai lên sẽ sưng đến lợi hại, cô luôn là như vậy, vừa khóc đôi mắt liền sưng, lại đặc biệt dễ dàng khóc, hoặc là nói đặc biệt dễ dàng bị anh làm khóc.

Cô lúc ấy nói, em đều đã lâu không khóc, lần này khóc lại là vì anh. Mà anh hiện tại cũng nhớ không nổi vì cái gì chọc cô khóc, đều nói nếu ngươi thật sự ái một người, hết thảy sự tình của cô, ngươi đều có thể thực rõ ràng mà nhớ kỹ, trên thực tế kia chỉ là tưởng tượng ra tới lãng mạn, thời gian sẽ làm ngươi quên đi, sẽ làm ngươi đem hồi ức mơ hồ, mơ hồ đến chỉ còn một cái màn ảnh, ngươi có lẽ nhớ rõ khóe mắt cô lóe nước mắt, lại không nhớ được cô vì cái gì khóc.

Giang Thần nhớ rõ viên nước mắt nơi khóe mắt cô, ở giữa hai lông mi, lung lay sắp rớt, anh mỗi lần chỉ cần nhớ tới cái trường hợp kia, vẫn còn như cũ có thể cảm giác được sự bén nhọn đến ngón tay bắn ra nó ngo ngoe rục rịch.

Anh không thể nhớ kỹ về cô mỗi cái đoạn ngắn, nhưng anh nhớ cô vĩnh sinh màn ảnh không cách nào quên.

Trần Tiểu Hi bỗng nhiên mang theo khóc nức nở mà hừ một tiếng, tay trái ở không trung huy một chút, lật người đưa lưng về phía anh lại bình tĩnh xuống dưới. Giang Thần nhìn chằm chằm cô phát ngốc trong chốc lát, sau đó tay trái đưa đi qua đem đầu cô hơi hơi nâng dậy thoát ly gối đầu, tay phải từ cổ cô sau xuyên qua. Lại đem đầu cô đỡ lại trên gối, tay trái cầm bả vai cô nhẹ nhàng mà một vặn, tay phải lại bao quát, Trần Tiểu Hi liền theo lực bị anh lôi kéo gối lên cánh tay anh cùng lồng ngực.

Trần Tiểu Hi tựa hồ tư thế không đúng hoặc không thoải mái, mặt ở trên ngực anh cọ tới cọ lui, thật vất vả tìm tư thế thoải mái, lại bắt đầu ngủ tiếp. Giang Thần đẩy ra sợi tóc cọ ở bên miệng anh, thở dài cười, má lúm đồng tiền ở trong ánh sáng tối tăm biến thành điểm đen thật sâu trên mặt.

Trần Tiểu Hi nói trên thế giới có phụ nữ càng tốt, đúng vậy, vì cái gì chỉ cần chỉ nghĩ muốn cô? Nếu thế nào cũng phải trả lời, chỉ có thể như vậy, bởi vì:

“Em ở trước mặt anh khóc, em ở trước mặt tanh đánh hô, mà anh một chút đều không cảm thấy bực bội.”