Gửi thời đẹp đẽ đơn thuần của chúng ta » Trang 10

CHƯƠNG 10

Ăn cơm xong, Trang Đông Na lấy thân phân nữ chủ nhân khách sáo bảo để Giang Thần đưa chúng tôi về. Để tiết kiệm thời gian và túi tiền xẹp lép, tôi và Tô Duệ rất “sảng khoái” nhận lấy phần “ân huệ” này.

Tôi vẫn nghĩ Trang Đông Na sẽ cùng Giang Thần đưa tôi và Tô Duệ về nhà nhưng không ngờ sau khi hỏi địa chỉ của từng người, dựa theo hiệu suất làm việc thực tế của một bác sĩ, anh liền quyết định đường ngắn nhất đưa chúng tôi về. Vì thế, sau khi Tô Duệ xuống xe khoảng mười phút thì cũng đến nhà Trang Đông Na. Trước khi xuống xe cô ấy còn thâm ý liếc nhìn tôi. Tôi đoán có lẽ cô ấy muốn nói: Cậu nên cách xa bạn trai chị đây ra, cậu đúng là cái bóng đèn đáng ghét. Tôi không hôn tạm biệt anh ấy được đều là tại cậu.

Trong xe chỉ còn tôi và Giang Thần. Đã có kinh nghiệm từ bữa tối, để tránh không khí căng thẳng như trước nên tôi chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi. Nhưng không hiểu sao chiếc xe vẫn đậu ở bên đường không chịu lăn bánh, khiến tôi giả vờ ngủ rất yên ổn.

Trong lúc tôi đang đấu tranh tư tưởng tiếp tục giả bộ hay tỉnh lại để rõ ràng mọi chuyện thì giọng nói của Giang Thần đột nhiên truyền vào tai tôi. Anh nói: “Trần Tiểu Hi, em đừng giả chết nữa. Xe chết máy rồi, em xuống đẩy đi!”

Tôi tự biết đời này chẳng mua nổi một chiếc ô tô nên hiểu biết của tôi về cái loại xe bốn bánh này gần như bằng không. Ví dụ, BMW là loại xe đắt nhất trong các loại ô tô, bởi vì trong tên có một chữ “bảo”. Mercedes-Benz là loại xe chạy nhanh nhất bởi vì tên nó là “xe chạy băng băng”. Volkswage là nhãn hiệu bình dân nhất, bởi vì cái tên “Quần chúng Thượng Hải” bình dân hóa thân thuộc của nó. Hơn nữa phần lớn taxi trong thành phố này đều là Volkswage, mà những hãng xe khác tôi cũng không quan tâm lắm.

(ND: Tên tiếng trung của xe BMW là 宝马 [bǎo mǎ]: âm hán việt: Bảo Mã

Mercedes-Benz: 奔驰:[bēnchí] lao; vụt; chạy băng băng

Volkswage:上海大众: [shànghǎi dàzhòng])

Xe của Giang Thần cũng thuộc những hãng xe mà tôi không quan tâm ấy.

Trên ti vi vẫn thường có cảnh xe chết máy nên tôi cũng không thắc mắc xe Giang Thần có phải chết máy thực sự hay không. Vừa xuống xe tôi vừa làu bàu than thở haiz hỏng xe, chết máy.

Không biết có phải do sức của tôi hay do máy xe không có vấn đề mà tôi chỉ cần đẩy một cái, chiếc xe liền nổ máy lao về phía trước khiến tôi cảm thấy chả có chút vinh quang nào.

Tôi từ từ đi lên mở cửa xe lại phát hiện Giang Thần đã khóa cửa xe. Tôi lập tức bốc hỏa, lấy bụng ta suy bụng người: nhất định Giang Thần cố ý giở trò lừa tôi xuống xe. Vì thế tôi liền quay đầu, bước đi cực kì thong thả. Bỏ đi vì tự tôn của bản thân, nhưng mà không thể đi thật vì nơi này rất khó bắt taxi.

Cũng may Giang Thần lùi xe lại theo tôi. Tôi ngẫm nghĩ, bây giờ anh không phải là bạn trai tôi, khó được lúc anh nhân nhượng với tôi như thế, nếu người ta đã cho mình bậc thang, tội gì lại không bước xuống. Vì thế tôi lại tiến lên mở cửa xe nhưng cửa vẫn khóa…

Tôi không kìm được nữa chửi ầm lên: “Em thật không ngờ Giang Thần anh là loại người nhỏ mọn, hèn hạ như thế. Nếu anh không muốn đưa em về thì cứ việc nói thẳng, anh không mở cửa xe là có ý gì hả?”

Kính xe cửa trước từ từ hạ xuống, sau đó là Giang Thần thò đầu ra: “Trần Tiểu Hi, em bị bệnh à! Ngồi lên đằng trước.”

…..

Tôi sờ sờ lỗ tai, ngượng ngùng mở cửa trước, ngồi xuống thắt dây an toàn xong mới thành khẩn với Giang Thần: “Vừa nãy em chỉ đùa với anh thôi. Nhưng anh mắng người như thế là không đúng đâu.”

Giang Thần không thèm để ý đến tôi, nhấn chân ga lao xe đi. Tôi nắm chặt dây an toàn thầm cảm thấy may mắn. May mà tôi kịp cài dây anh toàn nếu không đã bị văng ra ngoài rồi, cửa kính cũng vỡ vụn luôn. Có lẽ chỉ mười phút sau mấy chú cảnh sát giao thông lại phải bận rộn lấy phấn vẽ lại hình dáng thi thể tôi trên đường.

Giang Thần lao xe vun vút trên đường, có lẽ nhớ đến mạng người đáng quý, một lúc sau anh mới dần giảm tốc độ. Bấy giờ tôi mới dám thở mạnh, cố gắng hít sâu lấy lại bình tĩnh. Th hồi vẻ mặt như sắp chết rồi lại trưng bản mặt hững hờ chị đây đã quen với sóng to gió lớn của cuộc đời cười toe toét.

Cả đoạn đường về nhà hai chúng tôi đều im lặng.

“Đến rồi!” Giang Thần cất lời.

Tôi vừa cởi dây an toàn vừa cám ơn: “Cám ơn anh đã mời em ăn cơm và đưa em về.”

Anh chỉ hơi gật đầu, cũng không định muốn tiếp chuyện với tôi. Tôi liền mở cửa chuẩn bị bước xuống, nhưng chân còn chưa kịp đặt xuống đất thì di động đã rung lên. Tôi vừa bước xuống vừa lấy di động trong túi ra. Là Tô Duệ.

Đọc FULL truyện tại đây

“Alô.”

“Trần Tiểu Hi, chị đã về đến nhà chưa?” Giọng của Tô Duệ không rõ lắm.

“Vừa về.” Tôi xoay người định đóng cửa xe, chỉ là khi tôi mới chạm đến cửa xe và định ra hiệu cho Giang Thần cứ về đi thì anh đã phóng vút đi như tên rời khỏi cung.

“…Rồi!” Bên tai là giọng nói lầm bầm của Tô Duệ, tôi cười gượng rút tay về: “Em có thể nói chuyện tử tế được không? Chị đây không nghe rõ.”

Tô Duệ đáp: “Em đang ăn kem. Em còn sợ bác sĩ Giang giết người diệt khẩu rồi chứ. Mấy ông bác sĩ là dễ giết người nhất đấy!”

Tôi bĩu môi: “Cậu cũng “bóng” quá đấy, lại còn ăn kem.”

(BT: “bóng” trong đồng bóng, ý chỉ đồng bóng, đàn bà)

“Ai nói ăn kem “bóng” hả?” Tô Duệ hét to: “Bố em cũng vẫn ăn kem đấy!”

Tôi cười to: “Vậy chỉ có thể chứng minh bố em cũng khá “nữ tính” đấy.”

“Này, nói đến bố, em lại thấy bồi hồi xúc động.” Nghe giọng có lẽ Tô Duệ cũng đang cười: “Em vẫn luốn hoài nghi ông lấy mẹ sinh ra em và chị chỉ là cái vỏ bọc ngụy trang. Em còn bảo anh rể thử để bố làm đối tượng nghiên cứu xem sao, chỉ tiếc là anh ấy không dám.”

“Sinh ra cậu không bằng sinh ra cục đá còn hơn!” Tôi vừa nó