Gỗ mục không thể đẽo - Trang 4

Chương 4

Sau thảm kịch lịch sử của buổi hẹn hò mừng ngày sinh nhật giả, An Hảo buồn bực đến mấy ngày. Ngày nào tan sở xong cũng đi quấy rối Phương Nam, mong tìm kiếm tâm linh an ủi. Khiến cho Lâm Nhiên liên tục mấy ngày sau khi tan việc muốn cùng vợ yêu ôn tồn ngọt ngào một chút cũng không được, sắc mặt hắn càng ngày càng đen hơn. Nhưng người nào đó lại như “bươm bướm yêu hoa” xem mặt đen của hắn như không tồn tại, ngày ngày quấn lấy vợ của hắn chơi trò “tỷ muội tình thâm”.

An Hảo cùng Lâm Nhiên xưa nay vốn “không ngồi cùng bàn”. Trước khi Phương Nam gả cho Lâm Nhiên, An Hảo cùng Phương Nam biết nhau mấy năm, hai người như hình với bóng. Mặc dù tác hợp nên chuyện cho hai người bọn họ, An Hảo cũng coi như không công không của, nhưng Phương Nam kết hôn rồi, An Hảo cảm thấy thật tịch mịch giống như mẹ già gả con gái đi vậy. Vì vậy ánh mắt nhìn Lâm Nhiên, luôn mang theo chút tư vị gì đó nhưđang nhìn “tình địch”. Lại thêm trong lòng Phương Nam, An Hảo chiếm cứ vị trí vô cùng đặc biệt, thậm chí là chồng cũng không thể thay thếđược, điều này làm cho Lâm Nhiên nhỏ mọn có chút ghen ghét, mỗi lần nhìn thấy An Hảo cũng nổi lên đề phòng, chỉ sợ ngày nào đó mình lơđễnh một tí, vợ liền bị người ta lừa cho chạy mất.

Hôm nay, An Hảo lại chạy đi tìm Phương Nam, mới vừa vào đến cửa, đã thấy một tập tài liệu đưa đến trước mắt.

– “Đây là tư liệu về Lí Mộc, tất cả những thông tin có thể tra được đều nằm trong đây.”

Thấy An Hảo nhìn hắn nghi ngờ, Lâm Nhiên bày ra bộ mặt “Anh Hai tốt” giá thế, nói: “Tôi rất cảm ơn cô đã từng chăm sóc cho Phương Nam, nếu như cô có chuyện gì, cứ nói với tôi một tiếng, giúp bạn bè không tiếc cả mạng sống, quyết không hai lời.”

Nhất thời, An Hảo cảm động đến nước mắt lưng tròng, chợt nhận thấy Lâm Nhiên chưa bao giờ đẹp trai như bây giờ, cô dùng sức nắm lấy tay hắn lay lay, ánh mắt sáng ngời thân thiết giống như vừa tìm được người anh em thất lạc nhiều năm.

Lâm nhiên ngoài mặt cười đến ấm áp, nhưng trong lòng đã sục sôi hô hào: “Xin cô hai mau mau gả đi đi! Ngàn vạn lần đừng tới giành vợ với tôi nữa!”

An Hảo ôm tập tài liệu rưng rưng lưu luyến không muốn rời đi, Phương Nam thở dài nói: “Từ nhỏ đến lớn đều là con trai theo đuổi An công chúa, lần đầu tiên thấy cậu ấy để ý đến một người con trai như thế.”

Lâm Nhiên hờ hững nói: “Nếu chỉ là vì không cam lòng mà muốn chơi đùa thì cũng được, nhưng nếu muốn nghiêm túc, anh thấy Lý Mộc này cũng không hợp với An Hảo.”

Phương Nam lấy làm kỳ quái: “Là sao? Lí Mộc là người không tốt à?”

– “Người tốt trên đời này không thiếu, chỉ là có hợp nhau hay không mà thôi.”

– “Tóm lại là anh có ý gì?”

Lâm Nhiên nhìn cô mặc đồ bộ ở nhà, đang cúi đầu ủi quần áo cho hắn, cổ áo rộng hở ra một mảng da thịt trắng nõn, khiến hắn nhất thời miệng đắng lưỡi khô, quản gì đến An Hảo – Lí Mộc, cúi đầu hôn xuống “địa bàn” đó.

An Hảo có được tập tài liệu này, không kịp về nhà mà nghiên cứu. Lâm Nhiên phái người đi điều tra rất cặn kẽ, phân ra nhiều phương diện, sở thích của Lí Mộc, lý lịch, quan hệ bạn bè, hoàn cảnh gia đình cũng có bên trong. An Hảo đem “Hoàn cảnh gia đình” cùng một ít giấy tờ có liên quan ném qua một bên, chăm chú nhìn vào sở thích cùng lý lịch cá nhân của Lí Mộc. Đối với An Hảo mà nói, hiện tại hoàn toàn không cần thiết phải tiếp xúc với gia đình Lí Mộc, trước tiên phải đem hắn giải quyết trước, cái khác từ từ tính.

Lí Mộc đối với cuộc sống vật chất không có bất kỳ yêu cầu nào, món ăn ưa thích, trang phục ưa thích…tất cả đều không có. Sở thích – Hủy súng giả! Nguyện vọng lớn nhất – thăng cấp Tướng!* Loại vận động thích nhất – Huấn luyện thể năng! Chuyện am hiểu nhất – Huấn luyện tân binh!

*(Hệ thống quân hàm của Trung Quốc được khôi phục lại vào năm 1988 với 4 cấp 13 bậc. Quân hàm Thượng tướng cấp 1 tức Nhất cấp Thượng tướng (一級上將Yi Ji Shang Jiang của Quân đội Trung Quốc với 4 sao) được sử dụng thay cho quân hàm Đại tướng và trở thành cấp bậc cao nhất về danh nghĩa. Đến năm 1994, cấp bậc này cũng bị bãi bỏ và cấp bậc Thượng tướng trở thành cấp bậc cao nhất. Cấp bậc Hạ sĩ quan và quân nhân chuyên nghiệp được tăng lên. Sau một vài lần sửa đổi, hiện nay hệ thống quân hàm trong Quân đội Trung Quốc gồm 5 cấp 18 bậc, tên gọi cũng dùng chung cho cả 3 quân chủng Hải Lục Không quân và Lực lượng Cảnh sát Vũ trang.)

Tóm tắt lý lịch: Theo học trường Thiếu sinh quân từ bé, 19 tuổi thi đậu Học viện Quân sự, 22 tuổi làm nghiên cứu sinh Học viện Quân sự, 25 tuổi tốt nghiệp rồi nhập ngũ, hiện đang giữ cấp Thượng úy quản lý đại đội. Năm nay 27 tuổi, đượcđiều tới thành phố A vào năm ngoái.

Tóm tắt quan hệ bạn bè: Giao tiếp hạn hẹp, số lượng không nhiều, bằng hữu hầu hết đều là quân nhân.

Cuộc sống của Lí Mộc thật có thể dùng hai chữ to mà khái quát – Bộ đội!

An Hảo xem đến khoản ghi chép về phương diện tình cảm, thật “kỷ lục” – chỉ một chữ “không”, cô chống cằm suy nghĩ, như vậy cọc gỗ chính là người không thông suốt, làm thế nào hiểuđược tình yêu lãng mạn kiều diễm, không nói qua yêu cũng là chuyện đương nhiên. Nhưng… Nhưng hắn cũng không thể không hiểu phong tình chút nào như thế! An Hảo tức giận mà nghĩ, những ngày qua không liên lạc với hắn cũng không đi tìm hắn, coi như là trừng phạt nho nhỏ đối với hắn, để hắn tự ngẫm lại mình một chút!

Nhưng rất rõ ràng, loại “trừng phạt” như vậy chỉ hành hạ mỗi An Hảo mà thôi. Nhiều ngày không liên lạc, Lí Mộc cũng không có chút tiếng gió nào , hắn có sđiện thoại của An Hảo, thế mà một tin nhắn cũng không có. Sau vài ngày chịu đau khổ, An Hảo rốt cục cũng chịu không nổi nữa rồi, quyết định nể tình Lí Mộc vì “thiếu hụt kinh nghiệm yêu kiêm còn trẻ không hiểu chuyện”, nên rộng rãi tha thứ cho hắn một lần.

Nhưng cô vừa quyết định đi tìm Lí Mộc, trong công ty lại xảy ra chuyện động trời.

An Hảo đang làm việc cho một công ty đượcđầu tư bởi một tập đoàn nổi tiếng ở nước ngoài – MAG, thị trường tiêu thụ chủ yếu là sản phẩm kĩ thuật số. An Hảo làm việcở bộphận tiêu thụ, nơi mà “Phụ nữ xem như đàn ông mà đối xử, đàn ông xem như động vật mà đối xử”.

Trong công ty sớm đã có lời đồn đãi, nói là phía công ty mẹ đang tranh cãi gay gắt, chi nhánh thành phố A chiếm phần lớn thị trườngđầu tư tại Trung Quốc, nhất định sẽ có giao tranh giữa các chi nhánh trong vùng, rất nhanh sẽ có một trường gió tanh mưa máu. Mà trước đó không lâu, trong công ty thường xuyên có thay đổi nhân sự, điều này càng thêm xác nhận lời đồn thổi.

Rốt cuộc, sau một ngày thành phố A tiến vào cuối thu, BOSS lớn trong công ty cùng các quản lý cao cấp trong một đêm toàn bộ thay đổi người, khiến cho nhất thời trên dưới công ty ai ai cũng bàng hoàng.

BOSS mới nhậm chức nghe nói là rùa vàng (ý là người có “gốc to” nhiều tiền của), vừa đến công ty liến dứt khoát hẳn hoi cải cách, đầy tư vị của người làm quan mới nhậm chức. Hơn nữa, vị BOSS này lại là người vô cùng “khiêm tốn”, trừ những bộ phận ở tầng cao trong tòa nhà công ty, không ai thấy qua hình dáng của hắn như thế nào, cho tới bây giờ hắn cũng cự tuyệt tiếp nhận bất kì yêu cầu phỏng vấn nào của giới truyền thông. Người ngoài chỉ biết hắn có tên tiếng anh là Josen.

An Hảo ác độc mà nghĩ: “Không dám ló mặt ra ngoài, nhất định là bởi vì dáng dấp quá vặn vẹo, rất xin lỗi người xem!”

Ngành của An Hảo bị vị BOSS này giao cho trách nhiệm nặng nề. Quản lý đưa xuống bộ phận tiêu thụ một Quân lệnh trạng, trong vòng sáu tháng cuối năm, mức tiêu thụ phải cao hơn chỉ tiêu sáu tháng đầu năm 5%. An Hảo nghe xong, hận không thể biến thân thành sói cái mà xé xác hắn. Hắn thì có lời thề son sắt của cấp dưới bảo đảm, nhưng liều sống liều chết bị buộc đến tuyệt cảnh cũng chỉ là đám thuộc hạ này thôi!

Trong lúc nhất thời, người người trong bộ phận tiêu thụ loay hoay đến hận không thể biến thân thành bạch tuộc, mọc ra tám cái tay cái chân!

Ngày nào An Hảo cũng loay hoay đến trời đất u ám, thời gian ăn trưa như đều muốn dành cho công việc. Tòa nhà văn phòng của MAG tọa lạc tại một khu vực phồn hoa của thành phố, chiếm cứ hai mươi tầng lầu trên. Buổi trưa An Hảo thích mua một phầnđồăn ở bên ngoài, rồi đem đến lối đi cầu thang thoát hiểm ngồi ăn. Bởi vì nơi đó vô cùng yên tĩnh, sẽ không có người qua lại. Dễ dàng cho cô có thể vừa ăn vừa nhỏ giọng nguyền rủa BOSS mới, phát tiết cho hết lửa giận của bản thân.

eTruyen.net

Trưa hôm nay, An Hảo vừa ăn cơm trưa xong, thuận tiện đem lời nói độc ác nhất mắng chửi BOSS một trận, toàn thân sảng khoái, duỗi người một cái rồi đi vào thang máy. Cúi đầu vừa đi vừa nghĩ đến công việc, nhấn nút xuống tầng 22. Không chú ý, một tờ giấy được kẹp trong cặp hồ sơ rơi xuống đất.

An Hảo vừa muốn cuối đầu nhặt lấy, chợt thấy một cánh tay thon dài vươn đến nhặt tờ giấy kia lên. Quần áo màu đen, ống tay áo chỉnh tề sạch sẽ, khuya áo thủy tinh đơn giản mà hào phóng, nước da màu lúa mì, ngón tay thon dài, khớp xương cân xứng.

Đã từng duyệt qua vô số trai đẹp, thế nhưng mới chỉ nhìn đến cánh tay kia thôi đã khiến An Hảo ngây người.

Người nọ nhỏ giọng hỏi: “Tiểu thư, đồ của cô.”

Giọng nói lành lạnh, mang theo một cỗ hơi thở lẫm liệt.

Lúc này An Hảo mới kịp phản ứng, ngẩng đầu nói cảm ơn.

Ngũ quan khắc sâu, vẻ mặt lạnh lùng.

Haizzzz, trai đẹp, nhưng sao lại là một mặt than nữa thế này!

Người đàn ông kia cũng nhìn đến tờ giấy đang cầm trong tay, vẻ mặt khẽ biến.

Trên tờ giấy vẻ một cái mặt nhỏ, xấu xí, trên mặt còn đánh mấy “đao” xiên vẹo, bên cạnh viết mấy lời mắng: “Ngu ngốc”, “Ngu như heo”, “Đi chết đi”, “Biến thái”. Mà chính giữa, một chữ to đầy máu hồng khiếp người – JOSEN

An Hảo ngượng ngùng nhận lấy. Đây là lúc cô buồn bực cực kỳ mà vẽ thành thế, mỗi khi bị quản lý bứcđến tự sát hoặc bất cứ khi nào muốn giết hắn, cô sẽ móc tờ giấy này ra, cầm bút hung hăng vung hai nhát, cho hả giận – dĩ nhiên cô vô cùng cẩn thận, “xong việc” sẽ cất ngay, không để cho người khác nhìn thấy – ngoại trừ hôm nay.

Thời điểm An Hảo từ trong thang máy bước ra, ngườiđàn ông anh tuấn vẫn đứng yên nhưcũ không nhúc nhích. Cửa thang máy đóng lại, An Hảo quay đầu lại liếc mắt nhìn, người nọ cũng đang nhìn cô, vẻ mặt như có điều đang suy nghĩ.

An Hảo kinh ngạc, người này là nhân viên công ty khác phái đến bàn chuyện với MAG hay sao?

Tuy nói MAG từ trên xuống dưới đến mấy trăm nhân viên, cũng đều làm việc chung trong một tòa nhà, mỗi ngày cúi đầu không thấy, ngẩn đầu lại gặp. Nhận vật xuất sắc như thế, An Hảo bắn ra ra-đa quét hệ thống trai đẹp, không ai lọt lưới. Vậy…hắn là từ nơi nào đến?

Đảo mắt một tháng đã trôi qua. Thành phố A là thành phố không có mùa xuân và mùa thu, tháng mười còn là thời điểm mặc quần ngắn, tháng mười một gió lạnh cũng bắt đầu xào xạc rồi. Vừa tiến vào tháng mười hai, nhiệt độ chợt hạ, người đi đường cũng đã phải khoác thêm áo ngoài.

Hôm nay, mặc dù bên ngoài cuồng phong đang gào thét, nhưng tâm tình của An Hảo lại cực kì tốt, bởi vì vị khách hàng cuối cùng cũng sợ sự theo bám không mệt mỏi như kẹo mè xửng của cô mà đầu hàng, An Hảo thành công đạt chỉ tiêu cuối năm. Kết thúc một ngày bận, đợi đến lúc tan việc cũng đã qua giờ cơm.

Vừa ra khỏi công ty, thế nhưng vui mừng vì phát hiện tuyết rơi. Đây là đợt tuyết rơi đầu tiên ở thành phố A, từng bông tuyết phiêu phiêu sái sái rơi xuống, thỉnh thoảng trên đường truyền đến những tiếng thét cười đùa.

An Hảo đứng bên đường, nhìn một cô gái đang một tay nắm tay bạn trai, tay còn lại đưa ra hứng bông tuyết đang rơi xuống. Hai khuôn mặt tươi cười dưới ánh đèn đường mờ mịt, cực kỳ mông lung mà cũng ấm áp.

An Hảo nhìn mình thở ra làm khí trắng, chợt nhớ tới Lí Mộc.

Đã sắp hai tháng cô chưa gặp qua hắn, tháng gần đây nhất là bởi vì quá bận rộn nên thời gian gọi điện thoại cũng không có. Mà những cuộc điện thoại hiếm hoi cô có thể gọi được, lại không thể đến tay của hắn. Bởi vì đây là thời điểm tân binh nhập ngũ hằng năm, Lí Mộc hẳn đang bận huấn luyện tân binh.

An Hảo nghĩ, nếu không hôm nay dứt khoát ghé qua thăm hắn một chút xem sao! Thuận tiện điều tra một chút, xem hắn có thừa lúc không có mình bên cạnh mà đi trêu hoa ghẹo nguyệt hay không!

Sau bữa cơm chiều là thời gian các tân binh tập trung nghe giáo dục tư tưởng chính trị. Mấy phòng học bên trong, trên trăm ngườiđang đoan chánh ngồi xem tin tức. Tiểu Khương ngó dáo dác đi vào, đến bên tai Lí Mộc nói: “Liên trưởng, có điện thoại của An tiểu thư.”

Lí Mộc cau mày suy nghĩ một chút, đứng dậy đi đến phòng làm việc. Tiểu Khương hỏa tốc đi thông báo cho các anh em: “An tiểu thư đã lâu không thấy, rốc cuộc cũng có tin tức rồi!” Nhất thời, một đám “đại lão gia” cũng kích động theo.

Đã lâu không thấy An Hảo đến đây, bọn họ thật sự nghi ngờ có phải là do Liên trưởng của bọn họ đầu gỗ mặt than quá hay không, đem cô gái như hoa như ngọc thế kia dọa cho chạy mất. Mà không có sự quấy rầy của An Hảo, Liên trưởng trong mấy ngày qua càng thêm nghiêm túc, nhiệt huyết huấn luyện ngày càng tăng, khiến cho bọn họ không ngừng kêu khổ, ai ai cũng cực kỳ nhớ nhung màn kịch “An Hảo lên sàn, Liên trưởng đầu hàng” ngày trước.

Trong phòng làm việc có chút lạnh lẽo, Lí Mộc vừa nhận điện thoại liền nghe giọng nói trong vắt của An Hảo truyền đến, mang theo mừng rỡ: “Bây giờ có bận không? Thời gian vừa qua trong công ty bận rộn nhiều việc nên không liên lạc với anh, có nhớ em hay không hả?”

– “…”

– “Không trả lời nghĩa là có đó nha! Em biết ngay anh nhất định cũng nhớ em đến ngủ cũng không được nữa mà!”

– “…”

– “Nhưng bình thường các anh tham gia huấn luyện rất cực khổ, mặc dù là nhớ đến em, nhưng cũng phải chú ý thân thể. Em đặc biệt cho phép anh mỗi ngày sáng – trưa – tối, ba bữa cơm mà nhớ đến em là được rồi!”

– “…”

– “Nơi này của các anh vào buổi tối thật khó đi nha, hôm nay tuyết lại rơi nữa chứ, đường có chút trơn trượt, trời tối đen.”

– “Cô..bây giờ…đang đi đến đây sao?” – Rốc cuộc Lí Mộc cũng mở miệng nói câu đầu tiên.

– “Đúng vậy nha! Lâu như vậy không gặp mặt nhau, vừa đúng hôm nay rảnh rỗi em, liền đến thăm anh, sẽ không làm trễ nãi anh đâu, em chỉ đến cổng nhìn anh một cái thôi, được không?”

Lí Mộc nghĩ, nơi này của bọn hắn rất vắng vẻ, một người con gái buổi tối lại đi một mình trên con đường kia…

An Hảo còn nói: “Thế nhưng bây giờ cũng có một người giống như em đang đi đến quân trại nha, đi theo sau em từng bước, là gia đình quân nhân luôn à?”

Lí Mộc nghe vậy, bất chợt không khỏi căng thẳng trong lòng, trầm giọng nói: “Cô đi nhanh lên!”

An Hảo lấy làm kỳ quái hỏi: “Làm chi vậy?”

– “Chạy mau!”

Tuy có chút không hiểu, nhưng An Hảo vẫn làm theo. Sau đó trong loa điện thoại truyền đến tiếng thở o o của cô, xen lẫn chút khẩn trương lo lắng: “Lí Mộc, có chút không đúng nha, em vừa chạy, người phía sau cũng chạy theo luôn!”

Nhất thời Lí Mộc cảm thấy máu toàn thân như vọt hết lênđầu, hét to qua điện thoại một tiếng: “Dùng tốc độ nhanh nhất của cô mà chạy!” Rồi sau đó ném điện thoại xuống, áo khoác cũng chẳng buồn mặc vào, cứ một chiếc áo đơn như thế mà chạy ra ngoài.

Thời điểm nhiên thấy bóng dáng chạy nhưđiên đến cổng của Lí Mộc, An Hảo như muốn khóc. Lí Mộc sải bước vọt tới trước người của cô, đưa một tay ôm lấy cô kéo vào ngực hắn, sau đó lưu loát xoay người tung một cú đá nghiêng đẹp mắt, hung hăng đem gã đàn ông đuổi theo phía sau ấy quật ngã trên mặt đất.

An Hảo dùng sức níu lấy áo Lí Mộc, sợ đến không nói nên lời.

Từng hạt tuyết trắng noãn rơi xuống, mềm mại đọng lại trên cơ thể hai người đang ôm nhau.

Cô nằm trong lòng hắn, thân thể mềm mại, khiến Lí Mộc tay chân luống cuống.

An Hảo nức nở cúi đầu, kéo vạt áo của hắn lau nước mắt, ngẩng đầu dùng đôi mắt mờ mịt nhìn hắn nói: “Lí Mộc, em bị anh ôm qua rồi, anh phải chịu trách nhiệm với em đấy!”.