Gia, khẩu vị quá nặng – Phần 2 » Trang 39

Chương V118.1: Cướp người (1)

Editor: MDL

Beta-er: Misery De Luvi

Cửa phòng đóng cạch lại, bỏ lại trong phòng một đám người mặt mày khó chịu.

Bị Mặc Khiêm Nhân làm mất thể diện, hơi thở lãnh khốc trên người Bạch Mạc Ly nặng đến mức người ta phải kinh hãi, từ ngày Đế chế Bạch được sáng lập đến nay, Mặc Khiêm Nhân là người đầu tiên dám nói chuyện với y như thế! Tức một nỗi, y không động vào Mặc Khiêm Nhân được. Khoan hãy nói đến năng lực và gia thế của hắn, chỉ riêng cái chức viện trưởng bệnh viện Coen kiêm nhân viên chính phủ cũng đã khiến y phải cân nhắc thật kỹ trước khi muốn làm gì Mặc Khiêm Nhân rồi.

“Lãnh Nguyệt tiểu thư, cô đã làm gì vậy hả?” Tuyết Khả lạnh mặt, cái nhìn dành cho Tần Lãnh Nguyệt cũng không mấy thiện cảm.

Tần Lãnh Nguyệt cắn môi, mắt đỏ lên, “Tôi cũng không hiểu sao ngài Amon lại… Lẽ nào là tại tôi không nói rõ cho Tina biết Mộc tiểu thư đã cứu họ sao?”

“Này! Tuyết Khả, cô hỏi vậy là có ý gì?” Tần Phá Phong cáu kỉnh, Tuyết Khả thà tin Mặc Khiêm Nhân còn hơn tin một Tần Lãnh Nguyệt đã theo Bạch Mạc Ly mười năm sao? Đừng quên bây giờ Tần Lãnh Nguyệt còn đang mang thai con của Bạch Mạc Ly!

“Có khúc mắc thì phải làm rõ, đây là trách nhiệm của tôi! Ai không liên quan đừng xía vào!” Tâm trạng Tuyết Khả đang không được tốt cho lắm, giọng nói vốn đã lạnh lùng nay như đông thành băng, gương mặt vô cảm chợt trở nên lãnh diễm. Làm một Boss khống, sự trung thành của Tuyết Khả đối với Bạch Mạc Ly là không cần phải bàn cãi, Bạch Mạc Ly bị Mặc Khiêm Nhân hạ nhục như thế, Tuyết Khả tất nhiên cũng rất tức giận, nhưng điều đó không thể khiến cô ta mất đi lý trí, bằng không cô ta đã chẳng ngồi lên cái ghế tổng thư ký. Tính tình Mặc Khiêm Nhân ra sao, Tuyết Khả nắm 60% tư liệu về hắn đương nhiên biết, cô ta không tin người đàn ông này sẽ vô duyên vô cớ kéo Tần Lãnh Nguyệt tới đây nói những lời đó, trừ khi cô ả đã làm gì đó khiến hắn không thể nhịn được nữa!

Đúng vậy, so với Tần Lãnh Nguyệt, cô ta tin tưởng phán đoán của mình hơn.

Tuyết Khả cũng coi như là cấp trên của đám Tần Phá Phong, tuy bọn họ không quá quan tâm vấn đề địa vị nhưng tất cả đều phải công nhận rằng mệnh lệnh của Tuyết Khả rất gần với Bạch Mạc Ly, bây giờ Tuyết Khả nổi giận, Tần Phá Phong nhất thời không biết nên đáp lại sao cho phải.

Bạch Mạc Ly không nói gì, rõ ràng là ngầm cho phép Tuyết Khả tra hỏi. Y cũng muốn biết Tần Lãnh Nguyệt đã làm gì để Mặc Khiêm Nhân phải tới đây dằn mặt y, cái lý do sứt xẹo vừa rồi đem đi phỉnh bọn ngốc còn được, chứ dùng với bọn họ thì cô ta mới là kẻ ngốc.

Tất cả dồn mắt vào Tần Lãnh Nguyệt, Bạch Hổ Hắc Báo phe Tuyết Khả cũng rất bực mình, thậm chí là gai mắt Tần Lãnh Nguyệt, một kẻ còn chẳng phải thuộc hạ lại khiến Boss của họ bị nhục nhã, nếu không vì cô ta là Tần Lãnh Nguyệt thì họ đã sớm lôi cô ta đi chịu phạt rồi.

Tần Lãnh Nguyệt cắn môi dợm nói gì đó, hốt nhiên cô ta chau mày, tay ôm bụng, mặt vùi vào trong chăn…

Biến cố bất ngờ làm mọi người biến sắc, Tần Xuất Vân giữ im lặng nãy giờ nay cuống cuồng lao tới, “Chị! Mau gọi bác sĩ!”

Tuyết Khả nhíu mày, bụng nghĩ cơn đau của Tần Lãnh Nguyệt đến thật mẹ nó đúng lúc, mà nếu sự trùng hợp chết tiệt này không lặp lại quá nhiều lần thì cô ta cũng đã chẳng có thành kiến với Tần Lãnh Nguyệt đến thế.

Bạch Mạc Ly nhìn Tần Lãnh Nguyệt ngồi tựa đầu vào giường y, trong bụng cô ta thật là con của y ư? Vậy sao y lại chẳng cảm thấy chút chờ mong nào cả?

Đôi mắt ưng sắc bén hơi nheo lại…

Rời phòng bệnh của Bạch Mạc Ly, Mặc Khiêm Nhân vào toilet rửa tay, hắn chà mạnh bàn tay vừa đụng vào Tần Lãnh Nguyệt mấy lần, chà xong còn dùng nước sát trùng lau một lần nữa rồi mới đi tới nhà ăn học viện chuẩn bị nấu cơm cho Mộc Như Lam.

Lúc đi ngang qua dãy phòng học, Mặc Khiêm Nhân chuyển hướng vào đại sảnh, thứ đầu tiên đập vào mắt chính là một loạt những màn hình điện tử được gắn trên tường, trông từa tựa phòng giao dịch chứng khoán, ngoài ra còn có các màu đỏ cam xanh xám. Hắn nhìn lên bảng tổng hợp thực lực, thấy hạng nhất là Mộc Như Lam, ừm, cái này coi như vừa mắt.

Sang bảng xếp hạng thành tích, hạng nhất lại là Tần Lãnh Nguyệt, Mặc Khiêm Nhân nhìn xuống, xuống nữa, xuống tận dưới cùng mới thấy tên Mộc Như Lam.

Đọc FULL truyện tại đây

Hắn trầm mặc vài giây rồi dời mắt sang bảng tài sản, Mộc Như Lam ngồi chễm chệ trên đầu, lại thấy vừa mắt không ít.

Thế nhưng qua bảng xếp hạng sức hấp dẫn, Tần Lãnh Nguyệt lại đứng nhất, sắc mặt của hắn liền lạnh đi đôi chút.

Tần Lãnh Nguyệt có làm gì Mộc Như Lam không, thực ra Mặc Khiêm Nhân cũng không có chứng cứ, có điều tối qua lúc bế Mộc Như Lam đi, hắn đã cảm nhận được ác cảm của cô ta đối với Mộc Như Lam, cộng thêm chuyện cô ta cố ý lược bỏ đoạn Mộc Như Lam cứu các nữ sinh, hắn dễ dàng đoán được đây là một cô ả ngu xuẩn ôm ý xấu với Mộc Như Lam.

Phàm là người có lương tâm, sẽ chẳng ai nhảy thẳng đến kết cục mà bỏ qua chuyện một cô gái lương thiện đã dũng cảm cứu biết bao nhiêu người, trừ khi là cố ý. Đây chỉ là kiến thức tâm lý học đơn giản, ấn tượng càng mạnh thì sẽ càng được đặt lên đầu; trên đường xuống bếp uống nước, ngươi phát hiện một thi thể, vậy sau này nhớ lại, ngươi sẽ nghĩ tới chuyện uống nước đầu tiên hay chuyện thấy thi thể đầu tiên? Quá rõ ràng, Tần Lãnh Nguyệt là cố ý giấu giếm.

Lúc đó Mặc Khiêm Nhân đang bực bội trong người, hắn không thể và cũng không nỡ giận Mộc Như Lam, vừa hay Tần Lãnh Nguyệt tự đưa mình vào họng súng, bị hắn bắn chết cũng đáng thôi.

Hắn từ từ nhìn xuống, cuối cùng cũng tìm thấy tên cô gái của mình trong vùng màu vàng, đó thực sự không phải là một con số khả quan.

Cái loại phụ nữ đó mà cũng đứng nhất bảng xếp hạng hấp dẫn, người bỏ phiếu cho cô ta mắt bị trám xi măng hết rồi chăng? Bọn họ IQ ngang cóc hay sao mà cô vợ tuy hơi bất thường nhưng vô cùng ưu tú của hắn lại xếp sau một con hát đần độn như Tần Lãnh Nguyệt, ở một vị trí đáng chán thế này?

Thật muốn lôi hết sinh viên cái trường này, trừ Mộc Như Lam, ra độc miệng từng đứa một, cơ mà chỉ là muốn thôi, đời nào hắn lại đi làm một chuyện vô bổ như thế? Cùng lắm thì hắn trút giận lên Bạch Mạc Ly, bởi ả đần độn kia là người của y, cái trường này thuộc về y, sinh viên cũng do y quản lý, Mặc Khiêm Nhân hắn chỉ nói chuyện với kẻ nắm quyền.

Cuối cùng là bảng xếp hạng xấu tính, hạng nhất không phải Mộc Như Lam cũng chẳng phải Tần Lãnh Nguyệt, điểm hai người sàn sàn nhau…

Đang trong giờ nghỉ trưa, vài sinh viên trên đường tới nhà ăn đi ngang qua tầng một, bọn họ trông thấy Mặc Khiêm Nhân thì không khỏi ghé mắt xì xào, cưc kỳ tò mò nhưng lại không dám tới gần, bởi lẽ khí chất lạnh lùng kia phảng phất đã tách hắn ra khỏi thế giới này.

Mặc Khiêm Nhân nhìn đồng hồ, trở lại chiếc xe golf của Mộc Như Lam rồi lái về phía nhà ăn.

Vụ bắt cóc lần này dĩ nhiên sẽ không được công khai, học viện Bạch Đế có vô số cách bịt miệng người trong cuộc, vả lại các nữ sinh kia cũng không ngốc, thay vì rước phiền phức vào thân, chẳng bằng nhận lấy sự bồi thường của học viện rồi tiếp tục một cuộc sống bình thường.

Lối vào địa đạo từ bên ngoài đã được niêm phong, xét đến giá trị to lớn của địa đạo này, Đế chế Bạch quyết định không bịt hẳn. Chờ kỹ thuật viên vẽ xong bản đồ địa đạo, họ bắt đầu chuyển đống xác chết trong đó ra ngoài, phát hiện gã biến thái đã bị nghiền nát bấy bởi cái bẫy của chính mình, vụ án đi đến hồi kết, và cách nó mở đầu cũng đã được sáng tỏ.

Tên biến thái này vào Bạch Đế bằng thẻ của Tần Nhược Liễu, Tần Nhược Liễu và Tần Phá Phong vốn là sinh viên Bạch Đế, trừ khi bị khai trừ, thẻ và thân phận của họ sẽ luôn được hệ thống chấp nhận. Từ sau khi bị Giáo hội trả về trong tình trạng thực vật, Tần Nhược Liễu vẫn luôn liệt giường ở trụ sở Đế chế Bạch, đại khái là do Tần Nhược Liễu khá mờ nhạt nên họ cũng quên bẫng chuyện khóa thẻ cô ta lại, tạo cơ hội cho gã biến thái.

Bọn họ nào biết tấm thẻ đó là do Tần Nhược Liễu đưa cho Mộc Như Lam, còn nói láo rằng đó là thẻ đặc biệt hòng lừa cô chuyển trường sang Bạch Đế. Sau khi tìm hiểu cách thẻ hoạt động, Mộc Như Lam cố ý vứt nó cho tên biến thái nhặt, nói cách khác, tên biến thái thực chất là do Mộc Như Lam dẫn vào.

Cô biết hắn ta đã bám theo mình từ lâu, ngay từ cái ngày hắn ta va phải cô tại bệnh viện mà Morse đã chỉ. Hôm đó hắn đã làm dây máu và một cái móng tay nữ vào lên quần Mộc Như Lam, cô hỏi nhỏ vài nhân viên ở đó thì mới biết nhà xác của họ thỉnh thoảng lại bị mất vài cái xác, đặc biệt là xác nữ giới, có khi còn có bệnh nhân nữ mất tích, nhưng vì đây là bệnh viện của Giáo hội nên cũng chưa phát sinh ra vụ lùm xùm nào.

Kiến tập giải phẫu xong, Mộc Như Lam chuẩn bị về Harvard liền có linh cảm tên biến thái đang đi theo mình, nếu tác phẩm của hắn ta cần những cô gái xinh đẹp thì cô bị nhắm cũng là điều dễ hiểu. Sau đó phòng giải phẫu trường Y bị mất một cái xác, Mộc Như Lam lúc ấy cũng biết hắn ta đã giả làm xác ngâm trong bình formalin, thậm chí còn làm ám hiệu chào hỏi, nếu thầy giáo không bất ngờ xuất hiện thì có khi cô và hắn ta đã giao đấu rồi.

Phải nói rằng biến thái có một sự chấp nhất đánh sợ với con mồi của mình, từ Harvard theo tới Bạch Đế, rốt cuộc hắn ta muốn biến Mộc Như Lam thành cột pha lê đến mức nào?

Làm kẻ xấu thì thuận lợi vô cùng, vậy mà hễ vào vai người tốt là y như rằng cô sẽ bị thương, chẳng lẽ số cô sống lại là để làm kẻ xấu sao?

Mộc Như Lam nghiêng đầu, nâng tay đón lấy Tiểu Bạch, ngoài cửa sổ loáng thoáng bóng Mãnh Sát bay đi, hai đứa rủ nhau đi thăm bệnh từng chủ nhân đấy à?

Tiểu Bạch dụi dụi Mộc Như Lam, thấy cô không có đẩy mình ra, vết thương lòng Mặc Khiêm Nhân để lại cho nó tức khắc được chữa lành, quả nhiên nữ chủ nhân là tốt nhất, ai vô tình như nam chủ nhân, rõ ràng nó ngốc nghếch đáng yêu thế này oa oa oa…

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Mộc Như Lam đưa con bồ câu ra trước mặt mình, cứ nhìn cặp mắt đậu đen của nó là lại thấy đáng yêu, cái mỏ đỏ này, bộ lông trắng này; mặc dù dưới bàn tay của Mộc Như Lam, nó ngày càng rời xa hình tượng bồ câu hòa bình, dạo gần đây còn hay cà khịa với Mãnh Sát làm lông xù hết lên, cơ mà nhìn chung vẫn rất đáng yêu.

Cô định xoa đầu Tiểu Bạch nhưng vết thương nơi đầu vai không cho phép, chỉ hơi cử động thôi là đã đau buốt óc rồi. Ban nãy nhóm Tina có đến thăm cô, cơ mà vì vết thương khá nặng, lại sợ Mặc Khiêm Nhân về thấy họ thì bực nên không ai dám ở lại lâu. Nói tới, họ mới nhìn Mặc Khiêm Nhân từ xa thôi mà sao đã sợ đến vậy rồi?

Đương lúc Mộc Như Lam tự hỏi sao nhóm Tina lại sợ một người đàn ông tốt như thế, Mặc Khiêm Nhân mở cửa bước vào, con bồ câu trên tay cô lập tức bay sang chỗ cửa sổ…

Tiểu Bạch sợ bị nam chủ nhân phũ lần nữa, nó uất ức đi tới đi lui trên bệ cửa, ánh mắt dán lấy Mộc Như Lam.

Thấy vậy Mộc Như Lam hỏi, “Nó bị sao thế?”

Mặc Khiêm Nhân đặt đồ ăn lên bàn, thản nhiên liếc Tiểu Bạch một cái, cũng biết tự giác đấy, gia cầm mang rất nhiều vi khuẩn, bồ câu cũng coi như là một loại gia cầm.

Lấy khăn ướt lau tay cho Mộc Như Lam, thả ván ăn trên giường xuống, chỉnh gối để Mộc Như Lam ngồi thoải mái hơn, sau đó bắt đầu đút cơm, cơm hơi nóng, thổi thổi, a —— Bình thường lạnh nhạt bao nhiêu thì lúc chăm vợ dịu dàng bấy nhiêu, mấy cô y tá đi ngang thấy cảnh này mà chết mê chết mệt.

Mộc Như Lam cười cười tận hưởng sự phục vụ của Mặc Khiêm Nhân, tâm trạng tốt vô cùng, cho đến khi trong chiếc thìa xuất hiện một miếng cà rốt.

Mặc Khiêm Nhân dừng tay, bởi vì Mộc Như Lam không há miệng.

Nhìn miếng cà rốt trong thìa, cô cười bảo hắn, “Hình như em quên cho Tiểu Bạch ăn rồi, Tiểu Bạch rất thích cà rốt, anh đưa nó đi.”

Trên bệ cửa sổ, Tiểu Bạch ngoẹo đầu như đang thắc mắc Mộc Như Lam vừa nói gì.

Mặc Khiêm Nhân liếc sang Tiểu Bạch rồi lại nhìn Mộc Như Lam bằng ánh mắt đạm mạc, “Em kén ăn đấy à?”

Hắn chợt nhận ra, những lúc cả hai cùng ăn cơm, trong số hành tỏi Mộc Như Lam nhét cho hắn luôn lẫn theo cà rốt, hắn tưởng Mộc Như Lam nghĩ hắn không ăn cà rốt nên mới làm thế, giờ ngẫm lại, hình như hắn bị lừa rồi?

Mộc Như Lam lập tức lắc đầu, mặt hồn nhiên vô tội, “Đâu có.”

“Mở miệng.” Còn lâu hắn mới tin.

“Không muốn, cà rốt nặng mùi quá, không muốn ăn.”

“…” Hóa ra là hắn bị lừa thật sao? “Muốn anh không kén ăn thì em phải làm gương chứ.” Hắn nhìn miếng cà rốt, cà rốt bổ mà, nên ăn. Vả lại chính hắn cũng đã bị cô dỗ ăn bao nhiêu thứ hắn ghét rồi còn gì?

“Vậy em lấy ‘thân’ làm gương là được mà, phải không?”

“…”

Biến thái đúng là không biết ngượng!