Gia, khẩu vị quá nặng – Phần 2 » Trang 26

Chương V113.1: Địa vị (1)

Editor: MDL

Beta-er: Misery De Luvi

Mùi hương thơm phức lan tỏa khắp căn phòng, bây giờ mới hơn bốn giờ chiều, còn lâu mới tới bữa tối nhưng vì Mộc Như Lam chưa ăn trưa nên đã đói đến mức chảy nước miếng rồi.

Cô xào hai món một chay một mặn, ăn được vài miếng thì mới nhận ra không thấy Tiểu Bạch đâu, hay là nó bay tới khu vật nuôi chơi với Tiểu Hỏa rồi?

Đột nhiên ngoài cửa sổ vang lên tiếng chim kêu sợ hãi, Mộc Như Lam nhìn sang thì thấy con bồ câu ngốc nhà mình ngã phịch trên đó, như đang bị thứ gì đó đuổi theo, nó gắng gượng dậy, lảo đảo bay tới chỗ Mộc Như Lam, lông rụng mất hai chiếc.

Mộc Như Lam còn chưa kịp hình dung chuyện gì đang xảy ra thì đã thấy có một thứ gì đó muốn chui vào phòng qua đường cửa sổ nhưng vì cơ thể quá to mà bị kẹt lại, nhìn cặp mắt nâu sẫm ngả đỏ đầy hung hăng của nó, Mộc Như Lam giật cả mình. Con gì thế này?!

“Mãnh Sát!” Giọng nói lãnh khốc của Bạch Mạc Ly vang lên.

Con chim nọ nhìn chú bồ câu đang núp sau cổ Mộc Như Lam một cách thèm thuồng rồi rút đầu ra ngoài, nó giương đôi cánh khổng lồ che khuất cả khung cửa sổ, không một tia nắng nào lọt qua đó.

Mộc Như Lam cúi đầu nhìn chú chim đang muốn rúc vào áo mình, cánh nó bị thương thê thảm, máu đỏ nhuốm cả một mảng lông.

Đôi mắt xinh đẹp thoáng nheo lại, đoạn Mộc Như Lam nâng Tiểu Bạch lên, đứng dậy đi ra ngoài.

Ánh chiều vàng rộm phủ xuống mái ngói đỏ au, Mộc Như Lam rời biệt thự đi tới chỗ Bạch Mạc Ly, cô ngẩng đầu, thấy y đang đứng tại ban công tầng hai, trên lan can đậu một con chim lực lưỡng, tuy gương mặt đã khuất sau bóng nắng nhưng ở cả hai vẫn toát lên một sự hiên ngang, lãnh khốc, và hung tàn giống hệt nhau.

Đó là Thần ưng Andes, loài chim bay đường dài lớn nhất và hung bạo nhất thế giới. Thần ưng Andes có thân hình đồ sộ, sải cánh dài tới hơn 3m, là loài ăn thịt, đôi khi săn cả mãnh thú, môi trường sống chủ yếu ở các dãy núi. Chúng mang bộ lông đen tuyền, riêng phần quanh cổ thì có màu trắng, trông như đang một chiếc áo lông đen cổ trắng vậy. Con kền kền đứng đó, ngực ưỡn, đầu ngẩng cao đầy kiêu ngạo.

Bạch Mạc Ly nhìn xuống Mộc Như Lam, thấy con bồ câu trên tay cô, trong mắt y ánh lên vẻ giễu cợt. Con kền kền hơi rục rịch, dường như vẫn chưa từ bỏ ý định ăn thịt chú bồ câu của Mộc Như Lam, có điều chủ nhân chưa cho phép nên nó không sà xuống ngay.

“Đúng là chủ nào tớ nấy, nó bất lịch sự không khác gì anh cả, anh Bạch.” Mộc Như Lam nghiêm túc nhìn hai kẻ đứng trên ban công. Kiểu tính cách bá đạo thô lỗ, hung ác vô tình như thế quả thật vô cùng bất lịch sự.

Nghe vậy Bạch Mạc lần nữa nhìn xuống, cô ta đến đây chất vấn y vì một con bồ câu sao? Nực cười.

“Cần tôi bảo phó chủ tịch tới giảng lại cho cô về đạo lý mạnh được yếu thua không?” Bạch Mạc Ly lạnh giọng, “Nếu cô yêu con chim đó đến thế thì tìm cho nó một cái lồng sắt đi, kẻo ngày mai lại tìm không ra xác nó.”

Các sinh viên không ai để thú cưng ở ký túc xá mà đều gửi hết vào khu vật nuôi xa tít kia, chính là vì thần ưng Andes đây, con kền kền này mà điên lên thì đến cả người cũng mệt với nó chứ huống chi là động vật.

“Mạnh được yếu thua?” Nhìn con chim cạnh Bạch Mạc Ly, Mộc Như Lam gật đầu nghiêm túc, “Tôi hiểu rồi, có điều câu này sớm muộn gì tôi cũng sẽ trả lại cho anh.” Dứt lời cô quay trở về biệt thự.

Hai cặp mắt, một nhìn Mộc Như Lam, một nhìn bồ câu trắng, sắc lẻm và độc ác hệt như nhau. Bồ câu mà muốn chống lại kền kền sao? Hừ, một chiếc móng của nó thôi là đã đủ để xé nát ngươi rồi.

Đọc FULL truyện tại đây

Bạch Đế học viện năm rưỡi chiều mới tan học, buổi tối là thời gian tự do, ngôi trường này quá rông, tận 59 khu đặc quyền, dư sức mua vui cho tất cả mọi người. Có điều, ngoại trừ người trên top, những sinh viên nằm trong vùng xám mà muốn đổi đời thì chỉ còn cách miệt mài học hành trong lúc người ta vui vẻ rảnh rang, mà dù bọn họ có muốn đi thì cũng phải xem mình có tư cách đó hay không.

Top 10 bảng tổng hợp thực lực đều sống ở khu ký túc xá hạng nhất, Tần Tịch Dương đã bị Mộc Như Lam đẩy ra khỏi top 10 nhưng chưa chuyển đi ngay, không phải vì cô ta là người của Đế chế Bạch mà là vì theo quy tắc của họ, người thứ 11 vẫn còn hy vọng vượt lên 10 nên họ được phép ở lại đây thêm một tháng, nếu tháng sau kết quả vẫn y vậy thì mới phái chuyển đi.

Ngoài ra còn có một vài căn biệt thự khác, một căn cho Bạch Mạc Ly – do phần lớn thời gian y đều làm việc ở đây, Tuyết Khả làm thư ký cũng có một căn nằm ngay sau căn của Bạch Mạc Ly, số còn lại thuộc về nhân lực của Đế chế Bạch, căn biệt thự của Mộc Như Lam hiện tại vốn là căn duy nhất còn trống nên xếp nó cho cô là chuyện khó tránh.

Khu ký túc xá hạng hai cách khu hạng một chỉ khoảng năm phút xe golf, khá gần nhưng không đủ để quấy rầy nhau.

Mộc Như Lam đắp thuốc cho Tiểu Bạch, băng bó cho nó, dạy dỗ nó một trận rồi ôm nó đi ngủ, tất bật cả ngày trời rồi, mệt ghê.

Cùng lúc đó, tại căn biệt thự nằm ngay sau.

Tần Lãnh Nguyệt đặt đồ ăn vào mâm chuẩn bị bưng lên bàn, con kền kền đậu trên bệ cửa, dùng đôi mắt giống hệt chủ nhân nó mà nhìn cô ta chằm chằm, xem chừng đã quá quen với điều này, Tần Lãnh Nguyệt chỉ mỉm cười, “Mãnh Sát hôm nay hư quá đấy, sao lại đi bắt nạt chim cưng của Mộc tiểu thư vậy chứ? Con bồ câu bé có tí tẹo, chả bõ dính răng.”

Bắt nạt? Nó suýt thì nhai đầu Tiểu Bạch luôn rồi, vậy chỉ là bắt nạt thôi sao?

Tuyết Khả cầm xấp tài liệu từ tầng hai đi xuống, cô ta liếc Tần Lãnh Nguyệt một cái rồi bảo Mãnh Sát, “Mãnh Sát, đi đi, tới chỗ của tao ấy.”

“Không sao, nó thích ở cạnh anh Bạch.” Tần Lãnh Nguyệt cười ôn hòa, làm gì có con thú cưng nào không muốn ở cạnh chủ nhân? (MDL: Có nghe qua con vật gọi là mèo bao giờ chưa?) Thần ưng Andes cũng không phải ngoại lệ, Bạch Mạc Ly nuôi nó từ khi mới phá trứng chui ra nên đương nhiên cả hai rất gắn bó, chỉ hiềm…

“Cô đang mang thai, Mãnh Sát ở đây không an toàn cho cô.” Tuyết Khả mặt không cảm xúc, Mãnh Sát không thích những sinh vật trông có vẻ yếu đuối nên thái độ của nó với Tần Lãnh Nguyệt còn chẳng bằng một góc với Tuyết Khả, có lần không biết Tần Lãnh Nguyệt làm gì kích động Mãnh Sát mà suýt nữa nó đã dùng vuốt vồ chết cô ta.

“Xin lỗi.” Tần Lãnh Nguyệt áy náy nhìn Tuyết Khả, mắt đưa về phía Mãnh Sát, “Tôi cũng không hiểu sao nó lại không thích tôi…”

“Trừ Boss ra, Mãnh Sát xưa nay có thân với ai đâu.” Tuyết Khả lạnh nhạt nói rồi đi ra ngoài.

Đậu trên cửa sổ, Mãnh Sát giương cặp mắt nâu sẫm ngả đỏ nhìn Tần Lãnh Nguyệt hồi lâu, sau đó mới sải cánh bay đi.

Trên cầu thang có tiếng bước chân, Bạch Mạc Ly đi xuống, thấy Tần Lãnh Nguyệt đã chuẩn bị sẵn bữa tối cho mình, y chỉ lạnh lùng bảo, “Đã nói là không cần đợi rồi mà.”

“Không sao, em muốn dùng bữa cùng anh.” Tần Lãnh Nguyệt cười dịu dàng, đôi mắt ngập tràn tình yêu say đắm.

“Em thích ồn ào cơ mà?” Bạch Mạc Ly ngồi vào chỗ, y đã quen ăn một mình rồi, cho dù có ai cùng ăn thì họ cũng đều giữ là im lặng, có lẽ là do bị áp lực từ y ảnh hưởng nên kể cả những người đã chiến đấu cùng y nhiều năm cũng không dám nói với y một câu vui đùa nào, làm vậy chẳng khác nào bước qua quỷ môn quan.

“Em thích anh Bạch hơn.” Tần Lãnh Nguyệt đáp, lời tỏ tình này cô ta đã nói rất nhiều lần rồi, trước đây Bạch Mạc Ly còn thẳng thừng từ chối được nhưng sau này vô tình khiến Tần Lãnh Nguyệt mang thai mà còn từ chối thì hơi quá đáng, dù sao cô gái này cũng đã giúp đỡ y những lúc y cần nhất, bằng không y đã chẳng có được địa vị như ngày hôm nay. Suốt cả quá trình, cô gái này luôn ở bên cạnh y, dù không yêu nhưng ít nhiều y cũng cảm động.

Bạch Mạc Ly không trả lời mà chỉ nhìn bụng của Tần Lãnh Nguyệt, ánh mắt y u ám, chuyện tối hôm đó không có gì bất thường, hiện trường rõ rành rành, cảm giác đụng chạm cơ thể cũng thật sự tồn tại trong trí nhớ, ấy vậy mà, y vẫn thấy là lạ…

Tần Lãnh Nguyệt đã quá quen với bộ dáng này của y rồi, bàn tay cô ta đặt trên đùi hơi siết rồi lại thả ra, nhanh tới mức không ai bắt được sơ hở.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Cô ta gắp rau cho y, tựa như một người vợ hiền.

Kể từ ngày hôm đó, thân phận của cô ta trong Đế chế Bạch đã dần dần thay đổi, nhiều người đã coi cô ta như nữ chủ nhân vì cô ta là người phụ nữ đặc biệt nhất của Bạch Mạc Ly, đương nhiên vẫn có một số cá nhân gọi cô ta là “Lãnh Nguyệt tiểu thư” như Tuyết Khả. Tần Lãnh Nguyệt vẫn đang từng bước tới gần Bạch Mạc Ly, hòng nắm được suy nghĩa của y, y không muốn bỏ đứa trẻ trong bụng cô ta, vậy rốt cuộc là có nhận hay không? Tất nhiên, cô sẽ khiến y phải nhận, y nhất định sẽ là của cô ta!

Hai người im lặng dùng bữa, ăn được nửa buổi thì Tần Lãnh Nguyệt sực nhớ, “À, hình như chỉ có mỗi căn biệt thự đằng trước là còn trống, vậy ra bây giờ Mộc tiểu thư đang sống trong đó sao?”

“Vậy thì sao?” Bạch Mạc Ly không ngẩng đầu, mày hơi nhíu lại, ăn cơm mà cũng phải nghe tên đứa con gái kia, đúng là âm hồn không tan. Hôm nay đã gặp cô ta bao nhiêu lần rồi không biết? Chẳng qua là y đang bận tranh với Giáo hội thứ trong két sắt, không thì đời nào Kha gia và Mộc Như Lam có thể ung dung được đến tận bây giờ? Nhắc mới nhớ, Bạch Tố Tình đúng là đáng thất vọng, đã được huấn luyện chuyên nghiệp mà vẫn thất bại thảm hại, bây giờ thì không biết sống chết ra sao. Nên nói là Bạch Tố Tình quá ngu hay là Mộc Như Lam quá ghê gớm?

“Không có gì, chỉ thấy thật trùng hợp, cần em đổi với cô ấy không?” Tần Lãnh Nguyệt nói. Cô sống ở hàng biệt thự thứ ba, còn Bạch Mạc Ly và Mộc Như Lam thì lại là hàng thứ nhất, cách nhau hai khoảng sân và một hàng biệt thự, cô ta đã muốn chuyển sang căn biệt thự của Mộc Như Lam từ lâu rồi, vậy mà còn chưa kịp đổi thì Mộc Như Lam đã chiếm mất.

“Không cần phiền thế.”

“Ừm, nhắc mới nhớ, Mộc tiểu thư giỏi thật đấy, mới ngày đầu đã đứng nhất bảng tổng hợp.” Tần Lãnh Nguyệt cười như thể đây là chuyện gì thú vị lắm, “Em nghe nói có rất nhiều sinh viên muốn chơi với Mộc tiểu thư, vậy mà bây giờ đến cả nói chuyện cũng không dám.”

Lại là Mộc Như Lam… Bạch Mạc Ly nhíu mày, bắt đầu hết kiên nhẫn, “Ăn mau đi.”

Tần Lãnh Nguyệt lập tức mỉm cười gật đầu, không nói gì thêm.

Ăn cơm xong, Bạch Mạc Ly đứng dậy đi lên lầu, Tần Lãnh Nguyệt đứng dưới chợt gọi, “Anh Bạch!”

Bạch Mạc Ly đứng trên cầu thang nhìn xuống, vẻ mặt ác liệt cố hữu chẳng mấy chốc kéo dài khoảng cách, khiến người ta không dám mạo phạm, mãi mãi chỉ có thể ngước nhìn.

Tần Lãnh Nguyệt đỏ hồng hai má, ánh mắt lúng liếng, cô ta cắn môi, “Em… Tối nay em ở lại được không?”

Mỹ nhân mời gọi thế này, ai lại nỡ từ chối?

Bạch Mạc Ly xoay người đi tiếp lên lầu, giọng nói lãnh khóc truyền xuống, “Trời lạnh, ngủ sớm đi.”

“Em biết rồi.” Giọng Tần Lãnh Nguyệt nghe không có vẻ gì là buồn bã khi bị từ chối, chỉ có điều chẳng ai biết gương mặt kia đang trông ra sao, không cam lòng nhưng vẫn vô cùng thành thật.

Trời dần về khuya.

Trong thế giới đằng sau bức tường xanh, có kẻ trằn trọc, tâm tư khó đoán; có kẻ sống phóng túng, ỷ mạnh hiếp yếu; có kẻ ôm dã tâm, vọng tưởng xưng hùng…

Tất cả đều không can hệ gì đến cô.

Mộc Như Lam ngủ say sưa, con bồ câu cánh quấn băng nằm cạnh cũng ngon giấc không kém.