Gia, khẩu vị quá nặng – Phần 2 - Trang 10

Chương V106.1: Quân vương VS Đế vương (1)

Editor: MDL

Beta-er: Misery De Luvi

Nhìn lưỡi kiếm kề lên cổ mình, tên đội phó thu tay về, từ từ đứng dậy, “Mày lừa bọn tao?”

Hắn ta nghĩ, nhất định là Mặc Khiêm Nhân chưa bị tiêm ma túy, nhất định là thế! Thông thường tác dụng của ma túy sẽ kéo dài ba tiếng đồng hồ, cho dù thể chất của Mặc Khiêm Nhân đặc biệt đến mấy thì cũng không thể rút ngắn thời gian tới mức này được! Hơn nữa theo ghi chép bấy nay, nếu Mặc Khiêm Nhân bị tiêm thật thì ít nhất phải một tiếng nữa mới bắt đầu gượng dậy được!

Nhưng…

Hắn ta đã tận mắt nhìn ma túy được tiêm vào cơ thể Mặc Khiêm Nhân cơ mà! Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?!

“Có lẽ phải cảm ơn một tên phạm nhân ta từng bắt.” Giọng nói lạnh nhạt của Mặc Khiêm Nhân không hề mang thêm một sắc thái cảm xúc nào khác, như thể thứ đi vào cơ thể hắn chỉ là nước lọc chứ không phải hơn mười loại ma túy.

“Hửm?” Tên đội phó không hiểu nhưng Mặc Khiêm Nhân cũng không định nói nhiều, còn đối phương thì chỉ đang cố gắng phân tán sự chú ý của hắn, hắn ta nghiêng đầu uốn hông, chóp mũi lướt sát qua mặt kiếm, chống hai tay xuống đất, lộn người ra sau đồng thời chân phải đá mạnh vào tay cầm kiếm của Mặc Khiêm Nhân.

Mặc Khiêm Nhân mặt không đổi sắc, động tác của tên đội phó hiểm là thế nhưng với hắn lại chỉ như trò con nít, hắn dễ dàng tránh được cú đá, dùng tay quặp lấy cổ chân tên đội phó, điêu luyện vật một cái khiến tên đội phó đang lộn nửa chừng phải đo đất.

Mặc Khiêm Nhân nhìn Mộc Như Lam lau sạch mấy hạt cát trong lòng bàn tay, vung kiếm đâm vào tay tên đội phó, mũi xuyên qua da thịt cắm xuống mặt đất.

“A!” Hắn ta đau đớn hét lên.

Lại thấy đầu gối Mộc Như Lam bị thương, Mặc Khiêm Nhân đạp một cước vào đầu gối tên đội phó, mạnh đến mức nghe răng rắc.

“A—!”

Thần sắc Mặc Khiêm Nhân đạm mạc, mỗi một cử chỉ đều hết sức tao nhã, tựa như quý tộc cao quý, lại tựa như đấng quân vương coi rẻ chúng sinh. Hắn là vị bạo quân mà đến cả những tên biến thái trong bệnh viện Coen cũng phải dè chừng, một chuyên gia tâm lý học tội phạm mà lý trí luôn luôn đặt trước tình cảm, cho dù lúc này quần áo không sạch sẽ hào nhoáng, trên người cũng có chút vết thương.

Tên đội phó đau đến mức tay chân bủn rủn, mặt đỏ bừng giận dữ, hắn ta ngẩng đầu nhìn Mặc Khiêm Nhân trông xuống hắn như trông một con kiến, căm hận nói, “Ngay từ đầu mày đã phỉnh bọn tao!”

Bị tiêm hơn mười loại ma túy trong suốt một tháng, nước uống và thức ăn thì bị hạn chế, thế mà sức lực vẫn đủ để đánh bại hắn ta, tinh thần vẫn tỉnh táo không chê vào đâu được! Vậy thì khi chưa bị thương, hắn làm sao có thể bị bọn họ bắt được! Làm sao có thể bị bọn họ đánh gần chết được!… Tên này cố ý! Hắn biết nếu không làm vậy thì bọn họ sẽ không nói cho hắn biết chuyện của Giáo hội và cũng sẽ không thừa nhận bố hắn là do Giáo hội hãm hại. Quy định đầu tiên của Giáo hội chính là không được để cho kẻ địch bức cung ra bất kì tin tức nào, cho dù có phải tự sát!

… Thật độc ác! Tên đàn ông này! Lãnh khốc vô tình với người khác và với cả bản thân! Bất chấp thủ đoạn để đạt được mục đích!

“Việc gì ta phải thành thật với các ngươi?” Mặc Khiêm Nhân thản nhiên hỏi.

“Sếp tao sẽ không bỏ qua cho mày! Tuyệt đối không! Mày đừng hòng sống sót mà ra khỏi đây!” Tên đội phó phẫn nộ hét to như đang phải chịu một nỗi nhục nhã ê chề.

Mặc Khiêm Nhân nhếch miệng cười mỉa, “Đừng nói ngươi không biết đây là kiếm của ngươi đấy nhé.” Mặc Khiêm Nhân rút thanh katana lên, máu tươi rơi từng giọt như những đóa hoa thắm.

Tên đội phó trợn mắt, kiếm… Đúng rồi, đây là kiếm của hắn, hắn đã đặt nó trong phòng sếp, nhưng giờ nó lại nằm trong tay Mặc Khiêm Nhân, tức là…

“Hắn chạy rồi.” Như đọc được suy nghĩ của tên đội phó, Mặc Khiêm Nhân nói tiếp.

Cái gì?!

Mắt tên đội phó càng trợn to hơn nữa.

“Lúc hai chiếc trực thăng bắt đầu tới oanh tạc, hắn đã trốn ra bằng đường cửa sổ, bỏ chạy trên con thuyền duy nhất chưa bị nổ tung.” Chỉ là giọng trần thuật bình thường nhưng lại khiến cho người nghe cảm nhận được cái gọi là nhục thấu tâm can, ác hơn cả chửi tục, độc hơn cả mỉa mai, khiến họ phải nhớ tới hắn cả đời.

Thuộc hạ còn

loading