Gấu ơi, giúp anh! » Trang 55

Chương 55

Thư Hoán ngồi trên bàn, khóc một trận dữ dội, cô rất lo cho vết thương của Từ Vĩ Trạch, nhưng lại không dám đuổi theo.

Đến tận khi trời sáng, Thư Hoán mới do dự gọi điện cho Từ Vĩ Kính.

“A, em trai anh… anh ấy… vẫn ổn chứ?”

“Trán Vĩ Trạch không sao, băng bó lại thôi.”

“Vâng…”

“Nhưng nó rất buồn. Thư Hoán, anh hiểu tâm trạng em, nhưng lần này em quá nghiêm khắc với nó rồi. Dù sao cũng là chuyện quá khứ, không phải là chuyện nó có thể kiểm soát được. Dù nó có lỗi cũng không đến mức…”

“Em… em biết…”

“Tuy nó làm ẩu nhưng cũng không muốn em bị tổn thương. Còn em lại đánh nó.”

Cô biết, nhưng cô lại càng sợ làm tổn thương đến một sinh mạng vô cùng yếu ớt khác. T_T

Nếu lúc này cô chia tay Từ Vĩ Trạch thì sinh mạng bé nhỏ chưa thành hình kia là thứ duy nhất mà cô có được.

“Vĩ Trạch cả đêm không ngủ. Nếu có thể, anh hy vọng em đến thăm nó.”

“Em…”

“Anh hiểu, nó sử dụng bạo lực với em là lỗi của nó, dù sao anh cũng không nên ép em làm chuyện em không muốn. Chỉ là bây giờ nó rất đau khổ, người làm anh này cũng chỉ có thể nhờ cậy em.”

Thư Hoán vác cặp mắt thâm quầng đi mua thức ăn, nấu canh cho Đường Tiếu Vi rồi mang đến bệnh viện.

Quả nhiên bên cạnh Đường Tiếu Vi có thêm y tá cao cấp, họ đã mua thức ăn cho cô ta nhưng cũng may cô nàng vẫn có thể ăn hết món canh cá chép của cô. Thấy bộ dạng như vậy, Đường Tiếu Vi cau mày: “Cô sao vậy? Trông rũ rượi thế?”

“Hả?”

Chuyện cô mang thai chỉ có Đường Tiếu Vi biết, theo bản năng cô cũng xem cô ta là đối tượng tâm sự ngoài Nhan Miêu ra, do dự một lúc rồi Thư Hoán vẫn thành thực nói: “Tôi… tối qua đã đề nghị chia tay với Vĩ Trạch”.

“Hả?”

“Tôi nghĩ đau một lần rồi thôi, chia tay sớm cũng đỡ phải sau này buồn bã.”

Đường Tiếu Vi nhìn cô vẻ khó tin: “Cô đúng là… Lúc này mà cô không giành lấy anh ấy, đòi chia tay làm gì?”

Haizzz, đúng là người có tính cách khác nhau thì hành động cũng khác nhau.

“Dạng công tử đào hoa như Vĩ Trạch, cô cũng biết đấy. Nếu chỉ nhờ cái thai này thì dù bây giờ tôi có thể giữ được anh ấy lại một chốc một lát, chia tay cũng là chuyện sớm muộn phải xảy ra thôi. Tôi nghĩ khả năng chịu đựng của tôi giờ vẫn ổn nhưng nếu kéo dài đến sau này thì chắc chắn sẽ rất đau lòng. Nên…”

Đường Tiếu Vi lắc đầu: “Cô ngốc chết đi được. Mong rằng tôi uống canh cô nấu sẽ không bị nhiễm IQ thấp như cô”.

Mang canh cho Đường Tiếu Vi xong lại ngồi cạnh cô ta một lúc, thăm đứa bé, thấy Tiếu Vi có vẻ buồn ngủ, Thư Hoán liền đứng lên ra về.

Ra ngoài bệnh viện, cô suy nghĩ mãi rồi vẫn ngồi xe đến nhà họ Từ.

Cô không thể dứt khoát như Từ Vĩ Trạch, tuy đã chắc sẽ chia tay nhưng cô vẫn muốn nói rõ với anh, cô không ghét anh, cũng chẳng trách anh, chia tay là vì chính cô, mong anh đừng bận tâm.

Cứ nghĩ đến chuyện Từ Vĩ Trạch đang đau buồn vì bị bỏ rơi, lại thêm chuyện bạn gái đánh bị thương là cô đã thấy xót xa.

Đến nhà họ Từ, Thư Hoán chầm chậm đi vào trong, còn chưa đến gian nhà chính cô đã thấy Từ Vĩ Kính ra cổng, dường như là muốn đi đâu đó. Nhìn thấy cô từ xa, anh đứng lại.

Thư Hoán bước nhanh đến, dừng lại trước mặt anh, hỏi: “A, anh định đi đâu sao?”

Từ Vĩ Kính chỉ cúi đầu nghiêm khắc nhìn cô: “Em đến đúng lúc quá, anh đang định tìm em”.

“A…”

Thư Hoán thấp thỏm theo anh vào nhà, ngồi rong phòng khách. Từ Vĩ Kính rót trà cho cô sau đó nói: “Thư Hoán anh mong em nói thật với anh”.

“Vâng”.

“Lúc nãy anh nhận được điện thoại của Đường Tiếu Vi”

“A?”

“Cô ấy nói, em mang thai rồi.”

Thư Hoán sửng sốt suýt đánh đổ ly trà trong tay.

Từ Vĩ Kính càng nghiêm khắc: “Có thật không?”

Bỗng nhiên Đường Tiếu Vi lại giở chiêu này, Thư Hoán hoàn toàn luống cuống: “Em, em…”.

“Em có con với Vĩ Trạch? Chuyện lớn như thế tại sao không nói sớm? Em không nói cho nó biết, sao nó hiểu được nó đã làm gì?”

“Không, không được nói cho anh ấy biết.” Thư Hoán rối bời, mắt đỏ hoe, ôm lấy đầu tuyệt vọng. “Anh cũng biết anh ấy…”

“Vĩ Trạch chắc chắn sẽ chịu trách nhiệm.”

Thư Hoán sụt sịt, lắc đầu: “Vô… vô ích. Anh ấy chỉ là bồng bột nhất thời, không thể ổn định đâu. Em cũng không nghĩ sẽ lâu dài được, em đã chuẩn bị tâm lý rồi, dễ hợp dễ tan…”.

“…”

“Bây giờ tự nhiên có chuyện này, cứ như dùng đứa trẻ buộc chặt anh ấy vậy, như thế thì em quá bi thảm rồi. T_T Anh cũng thấy anh ấy đối xử với Đường Tiếu Vi thế nào rồi đó, em có cần thử thêm lần nữa không?”

“Thư Hoán…”

“Vốn dĩ đó là sự cố, không chỉ là trách nhiệm của anh ấy. Xin anh đừng nói cho anh ấy biết, cứ thuận theo tự nhiên đi. Xin anh, để lại cho em chút sĩ diện được không. T_T”

“Thư Hoán…”

“Hơn nữa một mình em cũng có thể nuôi đứa bé mà. Em… em cũng có thu nhập, bạn em sẽ giúp đỡ. Anh đừng lo. Em cũng sẽ không làm gánh nặng thêm cho các anh…”

Đọc FULL truyện tại đây

“Gấu Hoán?”

Thư Hoán suýt nhảy dựng lên, vội ngẩng đầu, Từ Vĩ Trạch đang đứng ở đầu cầu thang nhìn cô, sau lưng là quản gia Vương: “Anh…”

Lần này xong rồi, “bí mật” của cô đã trở thành bí mật mà ai cũng biết. Thư Hoán chỉ muốn bỏ chạy, cô không muốn thấy vở bi kịch hôm đó lại tiếp diễn.

Từ Vĩ Trạch sải bước đến gần, gương mặt vẫn giữ vẻ sửng sốt như bị sét đánh:

“Em cũng có thai rồi?”.

“Cũng” cái đầu anh. T_T

Thư Hoán hổ thẹn đứng dậy: “Em đi đây, mọi người cứ trò chuyện”.

“Khoan.” Từ Vĩ Trạch ôm ngang eo cô, để mặc cô vùng vẫy, “Gấu Hoán, trong bụng em chẳng phải có đứa bé sao?”.

Thư Hoán lâm vào đường cùng, đỏ hoe mắt nói: “Tránh ra, tránh ra, nó… nó không phải con anh!”.

Từ Vĩ Trạch không buông tay: “Không phải của anh thì là của ai?”.

Thư Hoán đành chỉ bừa: “Không chừng là của người đó!”.

Từ Vi Kính “phụt” một tiếng, phun nước trà ra, miễn cưỡng khống chế vẻ mặt mình.

Quản gia Vương run rẩy: “Thư tiểu thư à…”.

“T_T Xin lỗi cháu chỉ tiện miệng, không có ý đó thật. Đương nhiên bác vô tội…”

Quản gia Vương gần như lệ tuôn ngàn hàng: “Không… sao… ”.

Từ Vĩ Trạch nhìn cô với vẻ “chứng cứ đã rõ”, cô có thể nhìn thấy động tác nghiến răng rất khẽ của anh.

Thư Hoán gấp gáp nói: “Dù sao cũng chẳng liên quan đến anh. anh đừng nghĩ nhiều. Anh không cần chịu trách nhiệm, em cũng không trói buộc anh. anh cứ tiếp tục phong lưu đi. Yên tâm, em sẽ không xuất hiện cùng đứa bé trước mặt các anh nhưng nếu anh muốn thăm thì em cũng có thể đồng ý…”.

Không đợi cô nói dứt, Từ Vĩ Trạch đã bế cô lên, xoay một vòng, sau đó áp mặt vào bụng cô.

“Ở đây có gấu con.”

Vẻ mặt anh như si mê mụ mẫm.

Thư Hoán chưa hoàn hồn bởi cảm giác sợ hãi khi bị bế bổng lên, thì đã bị ôm ngang người, sau đó Từ Vĩ Trạch bế cô ra ngoài.

“Anh… anh định đi đâu?”

“Đương nhiên là đi kết hôn.”

Cái… cái gì… làm gì có chuyện bừa bãi như thế?

“Đã nói không cần anh chịu trách nhiệm mà. T_T”

Truyện được đăng tại đây

Sợ nhất là màn này. Cái gọi là mẹ giàu vì con, cột chặt đàn ông, họ không biết rằng đó chính là tăng thêm gánh nặng cho cả hai. Tình cảm không thể gượng ép, miễn cưỡng không hạnh phúc, vì đứa trẻ mà ở cạnh nhau, tương lai cũng sẽ gần mặt cách lòng.

Từ Vĩ Trạch cúi xuống nhìn cô, gằn giọng: “Là anh muốn chịu trách nhiệm, được chưa?”.

“…”

“Anh nói cho em biết, anh đeo bám em chắc rồi. Con cũng đã có, em muốn đá anh à? Em dám làm gì sau này anh sẽ mang con bỏ nhà đi.”

Làm gì mà tự dưng diễn vai ông chồng bị vợ hành hạ thế. T_T

“Xin anh đừng đùa! Chuyện này phiền anh đừng đùa giỡn nữa có được không? T_T”

Từ Vĩ Trạch đến bên đình nghỉ mát, buông Thư Hoán không ngừng giãy giụa xuống, nhìn vào mắt cô: “Anh đang nghiêm túc”.

“…”

“Anh nghiêm túc đấy, Gấu Hoán”.

“Lừa… lừa đảo, nếu trước đó anh có ý định này thì đã sớm…”

Từ Vĩ Trạch cười khổ sở: “Anh cũng giống em, rất sợ bị từ chối mà!”

“…”

“Anh không dũng cảm như em nghĩ đâu, Gấu Hoán.”

“…”

“Cho dù ngày nào anh cũng mang nhẫn bên mình nhưng cũng không có can đảm mà dễ dàng nói ra câu ấy.”

“…”

“Lỡ em không chịu thì anh phải làm sao?”

Thư Hoán nhìn anh, gương mặt anh rất dịu dàng, lần đầu có vẻ mặt yếu đuối đến thế.

Những ngón tay đang cầm tay cô hơi run run.

“Nhưng lần này thì khác, đây là cơ hội của anh, cho dù có phải dùng con gấu con cột chặt em, anh cũng phải nắm bắt cơ hội này.”

“…”

“Em có hiểu không Gấu Hoán?”