Gấu ơi, giúp anh! » Trang 51

Chương 51

Thực ra Thư Hoán chỉ tức một lúc thôi, ở nơi này, con người rất khó nổi giận hoặc buồn bã, biển và bãi cát đều đẹp môt vẻ đẹp trong sáng, đẹp đến mức không thể bực bội nổi.

Đến khí no bụng ở nhà hàng dưới, ngắm nhìn đàn các và san hô trong nước rồi nhìn lên thấy nhân viên đang cho cá ăn, Thư Hoán lại vui vẻ trở lại.

Sau khi lên bờ thì biệt thự đã đổi thành nhà trên nước. Thư Hoán vào nhà ăn hết hai quả chôm chôm, rồi hào hứng nằm bò trên mặt sàn thủy tinh trong suốt để nhìn đàn cá bên dưới.

“Từ Vĩ Trạch, nhìn này, nhìn này, có cá thật đấy!”, Thư Hoán reo lên đầy phấn khích.

“A, a, cá này có phải cá heo không?!”

Đọc FULL truyện tại đây

Từ Vĩ Trạch đứng sau lưng cô, nhìn tư thế nằm bò ra của cô và cười nói: “Nếu muốn nhìn rõ hơn thì lát nữa đi lặn, anh chọn đồ bơi giúp em rồi”.

Thư Hoán cảm ơn sự chu đáo của anh nhưng khi nhận đồ bơi thì mặt cô đỏ bừng lên: “Em… em không mặc đâu!”

Từ Vĩ Trạch tỏ ra vô tội: “Anh chỉ nghĩ nó rất đẹp nên mới mua…”

Truyện được đăng tại đây

“Em không mặc, muốn mặc thì anh tự đi mà mặc! >.<” Từ Vĩ Trạch sờ sờ mũi: “Nhét vào vừa thì anh cũng muốn thử để khỏi lãng phí. Bộ này cũng không tốn lắm, chỉ có hai trăm đô, em không thích, vậy thì chỉ có thể…” Thư Hoán xót tiền đành ngậm ngùi mặc vào. Lúc từ phòng ngủ bước ra cô vẫn xấu hổ, tuy đồ bơi thật sự rất đẹp, tôn lên bộ ngực đẹp, eo thon và đôi chân dài của cô nhưng cô vẫn cảm thấy mặc đồ lót còn an toàn hơn bộ này. Từ Vĩ Trạch ngắm cô rồi nở nụ cười mê người: “Lại đây, anh giúp em bôi kem chống nắng, nếu không lát nữa sẽ bỏng da đấy”. Trước khi đi, cô cũng cẩn thận bôi kem chống nắng chuyên dụng SPF50, nhưng chỉ hơi bất cẩn không kịp thời bôi thêm mà trên cánh tay đã có vết cháy nắng nhẹ. Lần này xuống nước càng không thể qua loa đại khái, cô đành nằm bò lên sàn, để Từ Vĩ Trạch bôi kem chống nắng Annessa lên lưng giúp. Chỉ tiếc là, chưa kịp đợi kem chống nắng phát huy tác dụng, Từ Vĩ Trạch đã viện cớ “bôi phải chu đáo”, kéo luôn chiếc quần nhỏ kia xuống. Những gì Thư Hoán gặp sau đó không nghĩ cũng biết, dưới cơ thể Từ Vĩ Trạch, thật sự là cô để mặc anh muốn làm gì thì làm, ngay cả mọi phản ứng của cô đều nằm trong sự kiểm soát của anh. Xong việc, Thư Hoán lại tức giận cầm gối đánh anh loạn xạ. Từ Vĩ Trạch vẫn ôm lấy cô ngoan ngoãn chịu trận, đến khi cô mệt rồi thì kéo gối ra, vừa cười vừa hôn cô: “Lát nữa chúng ra đi lặn nhé. Trong nước là ngắm san hô thì tuyệt đẹp, em có thể chụp hình nữa”. Bản lĩnh lớn nhất của anh không phải là dỗ dành cô để anh tận hưởng, mà là sau khi ăn no nê xong, chỉ trong vòng nửa tiếng đã hoàn toàn chuyển hướng sự chú ý của cô. Thư Hoán đi ra mà lòng đầy ấm ức, mang trang bị lặn vào, lóng ngóng theo bậc cầu thang ngoài ban công để xuống nước. Chỉ một việc nho nhỏ là có thể đi thẳng từ phòng ra cầu thang là có thể xuống nước cũng đủ khiến tâm trạng cô vui hơn hẳn rồi. Sau đó Thư Hoán ngụp hẳn đầu xuống nước, tuy đã sẵn sàng nhưng vẫn hơi sợ hãi, chần chừ không dám mở mắt ra. Từ Vĩ Trạch đỡ lấy eo cô. Cảm nhận sức mạnh đáng tin cậy của bàn tay ấy, Thư Hoán mới có can đảm mở mắt ra. Những đàn cá và san hô đủ màu sắc trước mắt khiến tâm trạng cô trong tích tắc như sáng bừng lên. Nhìn gương mặt Từ Vĩ Trạch trong nước, cô bỗng thấy cô có rất nhiều thứ muốn chia sẻ với anh, chẳng hạn bơi qua đàn rùa biển, đàn cá nhiệt đới cô không rõ tên và rất nhiều những cảm xúc khác nhưng không thể nói ra thành lời trong nước được. Còn Từ Vĩ Trạch như nhìn thấu tâm tư cô, nắm lấy tay cô thật chặt. Tối đó hai người đến Koko Grill ăn tối, Thư Hoán không hỏi đến giá tiền nữa, cô bị Từ Vĩ Trạch bắt nạt quá nhiều, có thời gian không bị bắt nạt thì mau mau hưởng thụ đã rồi tính sau. Ăn sushi cá sống, tôm hùm, thị bò sống ướp trong sốt cà ri, thịt bò xào, cá tươi phơi khô, những món bánh ngọt và cả một nồi canh cá, nước hoa quả tươi, Thư Hoán sắp không cử động được nữa. Sau đó nhân viên còn khá nhiệt tình, mang đến phần ăn hoa quả tuần trăng mật kèm theo lời chúc phúc. =_= Khi ở trong nước, Thư Hoán cảm thấy cả thế giới này chỉ cần có cô và Từ Vĩ Trạch ở bên nhau là đủ. Còn lúc bị lời chúc hoang đường “Happy Honeymoon” làm cho luống cuống và cả lúc về đến ngôi nhà trên nước, bị Từ Vĩ Trạch bế bổng lên, cưỡng ép cô cùng “đi tắm”, Thư Hoán lại tức đến nỗi chỉ muốn cắn anh mấy cái. Tên này không thể bớt làm cô phải đi qua đi lại nhiều lần giữa thiên đường và địa ngục hay sao? OoO Từ ngày thứ ba trên đảo, Thư Hoán bị cuộc sống lúc thì sung sướng lúc thì phẫn nộ giày vò đến nỗi giá trị quan cũng đảo lộn, thôi thì cứ để sóng cuốn trôi cô đi cho xong. Buổi tối Từ Vĩ Trạch ngồi trong bồn tắm xả đầy nước và cánh hoa hồng, mỉm cười đầy quyến rũ gọi cô lại, Thư Hoán cũng cắn răng, cởi khăn tắm ra và tiến đến. Thực ra Từ Vĩ Trạch rất hiểu nhược điểm con người. Thế mạnh của anh là có chừng mực, anh có thể nhìn ra cô không phải là không muốn thân mật với anh mà chỉ là không dám, nên mới to gan “cưỡng ép” cô, mới muốn làm gì thì làm. Ở đây cảm giác như đang ở một góc của thiên đường, ở nơi thế ngoại đào biên, cuối cùng cô cũng vứt bỏ sự e ngại rụt rè của mình, trở nên bạo dạn như anh, thử thẳng thắn và thành thật với bản thân mình hơn. Sự si mê của cô với Từ Vĩ Trạch, phản ứng cơ thể của cô, sớm muộn cũng bị anh phát hiện, che giấu và kháng cự chỉ mệt thân. Dù sao ở đây thứ không quan trọng nhất là thời gian, thứ dễ dàng quên nhất là chuyện thế tục. Chỉ có cảnh đẹp và tình cảm nồng cháy như đêm tân hôn, chẳng có gì để lo ngại và nghi ngờ cả. Hai đảo thường yên tĩnh đến mức khiến người ta nghẹt thở, chỉ có tiếng sóng biển xa xăm và tiếng chim hải âu bay ngoài xa thi thoảng vang lên. Hai người sống trong vẻ đẹp mà ngay cả ống kính máy ảnh cũng không thể nắm bắt được, cùng nằm trên chiếc ghế dài để phơi nắng, trên người là một quyển sách, tỉnh thoảng mơ màng chìm vào giấc ngủ, thỉnh thoảng lại buông thả để thân mật, thế là hết một buổi chiều. OoO Đến lúc phải quay về, bất đắc dĩ Thư Hoán phải trở về hiện thực từ mộng cảnh xa vời, bắt đầu cảm thấy xấu hổ, thậm chí sợ hãi vô cùng vì những chuyện đã xảy ra trong quãng thời gian này. Nhìn Từ Vĩ Trạch đã giúp mình thu dọn hành lý xong, cũng đến lúc phải trả phòng, Thư Hoán càng thêm phiền muộn, rúc vào trong chăn: “Em… em không về đâu”. “Sao thế?” Từ Vĩ Trạch ôm cô dỗ dành, lôi cô ra, “Nếu em thích thì một thời gian sau có thể quay lại, nhưng vẫn phải quay về chứ”. Thư Hoán rúc vào trong chăn: “Anh để em chết trên đảo này là được”. Sở dĩ cô không dám thân mật với Từ Vĩ Trạch là vì, cô đã cùng anh đi đến mối quan hệ thể xác phóng túng này một cách quá sớm như thế. Như thế giống như trong một thời gian ngắn, cô đã bị anh thăm dò đến nỗi không còn bí mật nào nữa, không có gì mới mẻ để nói. Mà điều đáng sợ nhất trong tình yêu là sau khi cao trào qua đi là giai đoạn tuột dốc. Nếu trước đó có nền móng tình cảm thì cho dù không có cảm giác mới mẻ nhưng cả hai cũng vẫn ở bên nhau. Nhưng còn cô và Từ Vĩ Trạch, chỉ trong mấy phút sau khi cô tỏ tình, ngay cả thời gian để thẳng thắn bày tỏ tình cảm cũng không có, đã lập tức phát triển đến quan hệ thể xác rồi. Sau đó là mười ngày trên đảo thì khỏi phải nói. Ngoài câu cá, lặn, xem cá heo ra… thời gian dài dằng dặc còn lại, cô không thể nói rằng ngoài chuyện thân mật ra, họ còn làm được gì khác. Cô rất sợ Từ Vĩ Trạch “no”. Ở góc thiên đường Maldives, đương nhiên mọi thứ đều tuyệt, tất cả những thứ đẹp nhất thuần túy nhất cô có thể rút ra đều cạn kiệt ở đây cả. Một khi quay về thế giới hiện thực, không biết cô còn lại gì. Tâm trạng cô vẫn dừng lại trong niềm hạnh phúc chỉ có anh và cô, không hề có gánh nặng gì, nhưng Từ Vĩ Trạch thì khác.