Gấu ơi, giúp anh! » Trang 45

Chương 45

Từ Vĩ Trạch cúi xuống lau nước mắt cho cô và vẫn ôm lấy cô như thế, anh nói vói ả đàn bà kia: “Chị này, tôi hiểu tâm trạng của chị, nhưng xin chị nghĩ cho kỹ, cô ấy có bạn trai như tôi rồi có cần thiết phải dụ dỗ chồng chị không?”.

Lúc Từ Vĩ Trạch cười nói, Thư Hoán luôn cảm thấy không đáng tin nhưng chỉ cần anh không cười thì rất nghiêm túc và đứng đắn.

Huống hồ anh đứng đó chính là chứng cứ xác thực nhất, Đổng Phương tuy cũng đẹp trai nhưng muốn so sánh vói anh thì đứng là không có cửa!

Mọi người đều vỡ lẽ, bắt đầu xì xầm bàn tán, vẻ phẫn nộ trên gương mặt ả đàn bà kia cũng chuyển sang hoài nghi.

“Đều do chồng chị cứ bám theo cô ấy nên cô ấy mới phải ra ngoài ăn cơm với anh ta, chính thức nói rõ. Nếu không làm sao tôi có mặt ở đây?”

“Sự mất kiềm chế của chị, chúng tôi có thể hiểu nhưng chị hãy xin lỗi Thư Hoán đi. Cô ấy vô tội. Tôi cũng không thể tha thứ cho kẻ nào dám sỉ nhục và khiến vị hôn thê của tôi chịu oan.”

Thư Hoán ngượng ngùng cắn môi, cô được anh ôm chặt, nước mắt vẫn đọng trên khuôn mặt nhưng ánh mắt mọi người nhìn cô đã chuyển từ khinh bỉ sang cảm thông và ngưỡng mộ.

“Còn về tên khốn kiếp này…” Từ Vĩ Trạch ngừng lại rồi bất ngờ đấm thật mạnh vào mặt hắn ta, Đổng Phương không tránh kịp, “rầm” một tiêng ngã nhào xuống đất.

Đây là cao trào trong vở náo kịch này, dồn dập liên tục. Mọi người có mặt ở đó đều say mê theo dõi, tỏ ra rất hào hứng, Giày Thư Hoán đã hỏng, cũng bị sái chân rồi, không đi được, đang khó xử thì Từ Vĩ Trạch không chút do dự bế bổng cô lên, mọi người vỗ tay khen ngợi.

Mọi chuyện kết thúc một cách cực kỳ vui vẻ. Thư Hoán ngồi trong xe, mắt đã đỏ hoe, tai đỏ bừng lên.

“Không sao chứ?”

Thư Hoán sụt sịt, lắc đầu: “Không…sao. Cảm ơn anh…”

Từ Vĩ Trạch xoa đầu cô: “Việc anh phải làm mà”

“Cũng… cũng may có anh giải vây giúp em, còn nói dối vì em..”

Từ Vĩ Trạch mỉm cười: “Không có gì”.

So với chuyện bị người khác chê cười, Thư Hoán sợ bị Từ Vĩ Trạch hiểu nhầm hơn, chỉ có thể vừa nấc nghẹn vừa giải thích: “Em… thật sự không biết, anh ta… lại có vợ rồi. Em… bọn em gặp nhau trong buổi liên hoan làm quen, anh ta…”. Từ Vĩ Trạch choàng vai cô dỗ dành, đặt cằm mình lên lên đỉnh đầu cô: “Anh biết. Em là người thế nào mà anh còn không rõ hay sao?”.

Thư Hoán vẫn cực kỳ hổ thẹn, nghẹn ngào: “Anh…không cười em chứ, vì em… lại mắc lừa bởi một tên đàn ông như thế.., ”.

Còn tưởng mình đã gặp được một người đàn ông “siêu kinh tế” còn sót lại nữa chứ, kết quả là cô mù mắt rồi, suýt chút nữa thì trở thành kẻ thứ ba. Cho dù có bị người khác chê cười thì cũng đáng đời cô.

Từ Vĩ Trạch vỗ nhẹ lưng cô, đưa khăn tay ra cho cô lau nước mũi: “Sao lại thế được?”.

Trên đường về Từ Vĩ Trạch còn mua một lon café lạnh, áp lên mặt cô, rồi đưa cô đến bệnh viện khám.

Thư Hoán cảm thấy vết thương này mà đi khám thì đúng là chuyện bé xé ra to, nhưng anh không cho phép cô từ chối, bế thẳng cô vào trong.

Kết quả bị bà bác sĩ lớn tuổi mắng một trận: “Chân thì không sao, nhưng đánh người là thế nào hả? Một cô bé thế này mà cậu cũng ra tay được à? Có giận dỗi nhau thì cũng đừng tát người ta chứ, cẩn thận bạn gái cậu bỏ chạy bây giờ!”.

Từ Vĩ Trạch cười rất hiền lành lương thiện, cũng không giải thích. Thư Hoán gục đầu, cô vốn không phải bạn gái anh, bạn gái anh là một người khác mà.

Anh chu đáo ân cần như thế cũng chỉ là trọn tình trọn nghĩa với bạn bè mà thôi, không hề có ý gì khác, người ta có thể hiểu nhầm, nhưng cô thì không thể.

Cô về đến nhà cũng là do Vĩ Trạch nghĩa khí bế cô lên. So với sức của anh thì cân nặng của cô dường như không là gì.

Nhưng nếu thế thì cái người trước kia lúc nào cũng nói “Em còn có thể nặng hơn tí nữa không?”, “Em nhẹ như bông gòn, nhưng vẫn có thể chết chìm”… là ai chứ?

Tận đến lúc về nhà, Thư Hoán vẫn đoán mò không biết liệu Từ Vĩ Trạch có nhân lúc cô không phòng bị, đùa dai mà ném cô xuống đất như ném bao cát không. Kết quả là không, cô được đặt lên sofa an toàn. Tên này hôm nay dịu dàng đến không thể hiểu nổi.

Đọc FULL truyện tại đây

Từ Vĩ Trạch quỳ xuống trước mặt cô, đặt chân cô lên đầu gối mình, giúp cô chườm đá lạnh rồi hỏi. “Mặt còn đau không?”.

Thư Hoán lắc đầu.

Cảm giác đau thì có thể bỏ qua, nhưng rõ ràng vẫn sưng. Lon café kia đã hết lạnh từ lâu, Từ Vĩ Trạch lấy mấy viên đá còn lại trong tủ lạnh cho cô chườm mặt, sx6 đó nâng mặt cô lên, cx6 mày nói: “Chỉ đấm hắn một cái đúng là lời cho hắn quá”.

Dường như hai người gần nhau quá, ngón tay anh hơi lạnh do cầm đá, nhưng sự đụng chạm mát lạnh của đầu ngón tay lại khiến gò má Thư Hoán nóng bừng.

Để giết ngay mầm mống suy nghĩ lung tung, Thư Hoán nói: “Này, anh cũng đừng quên là mình đã từng đánh em đấy.”

Hơn nữa sau khi bị anh tát một cái đầu tiên, cuộc đời cô như mở ra cánh cửa bị tát tai vậy, cứ bị đánh liên tục.

Từ Vĩ Trạch ngượng ngùng: “Xin lỗi em. Lần đó do anh sai. Em đánh lại đi. Có thể đánh lại gấp mười lần, miễn là em vui vẻ.”

Thư Hoán lẩm bẩm: “Không thèm”.

Từ Vĩ Trạch tỏ ra nghiêm túc: “Nếu em sợ tay đau thì anh tự đánh, em đếm là được”.

Có cần tự ngược đãi bản thân mình đến vậy không.

“Gấu Hoán, chuyện anh hối hận nhất chính là đã đánh em.”

Tên này lại nữa rồi, tưởng nhìn bằng ánh mắt đó, nói bằng giọng đó thì người ta sẽ hoa mắt chóng mặt hay sao?

Thư Hoán cố gắng không nhìn vào mắt anh để tránh bị thôi miên. Làm sao lại có người đàn ông có đôi mắt đẹp và “đa tình” đến thế cơ chứ?

Tuy Thư Hoán tránh ánh mắt anh nhưng vẫn thấy hoảng loạn: ”Không… không sao…”.

Truyện được đăng tại đây

“Em cho anh cơ hội bù đắp nhé, anh nói thật đấy.”

Thư Hoán có vẻ buồn bã: “Em đã không trách anh từ lâu rồi, muộn rồi, anh mau về đi, không bạn gái anh lại lo lắng”.

Cố không dám nhận sự dịu dàng của anh. Đối với anh đó chỉ là bù đắp, là nghĩa khí nhưng cô không thể thản nhiên đón nhận, sẽ không kìm được mà suy nghĩ nhiều.

“Mau đi đi, muộn thế này còn ở nhà người con gái khác, anh và tên họ Đổng kia cũng chẳng khác gì nhau.”

“Gấu Hoán…”

“Đi đi, đi đi.”

Đuổi anh đi rồi, Thư Hoán cảm thấy sự việc thực sự quá tồi tệ.

Bị Đổng Phương lừa dối, ngoài hối hận và giận dữ ra thì cô không còn cảm giác nào khác. Còn nghĩ đến Từ Vĩ Trạch đã có bạn gái, lồng ngực cô rất đau, cả đêm chui vào chăn cũng không ngủ nổi, hôm sau thức dậy mắt sưng húp như quả hồ đào.

Mọi lời giải thích cho thứ cảm xúc lạ lùng ấy, thực ra chỉ là lừa mình dối người. Cô đã thật sự thích Từ Vĩ Trạch mất rồi.

Từ Vĩ Trạch không phải dạng đàn ông hư hỏng vô nguyên tắc, mà bản thân cô tuyệt đối cũng không làm những chuyện mất mặt như dụ dỗ bạn trai người khác, phá hoại tình cảm gia đình người ta…

Bây giờ khả năng duy nhất cô mong đợi là Từ Vĩ Trạch theo thói quen cũ, chia tay với bạn gái hiện giờ vì một nguyên do nào đó, có thời gian độc thân thì cô mới có gan tỏ tình với anh.

Hơn nữa liệu có thành công hay không thì cô không biết. Cho dù thành công, tình cảm của họ duy trì được bao lâu thì cô cũng vẫn mù mờ.