Gấu ơi, giúp anh! » Trang 43

Chương 43

Nơi đó ngoài Nhan Miêu và cô ra, còn có hai cô gái và bốn người đàn ông khác, số người vừa đủ để bắt cặp, mọi người vừa ăn uống rồi đi KTV.

Các cô gái có thể gọi là thanh tú, các chàng trai đều khá là nho nhã, không khí tương đối vui vẻ.Chủ động ngồi cạnh Thư Hoán là một chàng luật sư khoảng 30 tuổi, vóc dáng khá cao, gương mặt điển trai, đeo kính, nho nhã lịch sự, nói chuyện khá thú vị khiến những người xung quanh cứ cười mãi.

Nhan Miêu thì thầm bên tai cô: “Trông anh ta có vẻ rất thích cậu.”

“Thế…thế à?” Người ta vừa cao vừa đẹp trai, lại thành công trong sự nghiệp, Thư Hoán cũng cảm thấy vui mừng.

“Lát nữa kết thúc, cậu đừng đi nhanh quá, chắc anh ta sẽ đề nghị đưa cậu về đó.”

“Cậu cũng nghĩ nhiều quá rồi đấy…”

Anh chàng kia lại gần, mỉm cười hỏi: “Hai cô đang thì thầm gì đấy?”

Thư Hoán còn đang ngại ngùng thì Nhan Miêu đã nhanh chóng đáp lại: “Ngày mai là sinh nhật Thư Hoán, bọn em đang bàn bạc xem nên tổ chức thế nào.”

Người đó nhướn mày, nói với Thư Hoán: “Ồ, ngày mai là sinh nhật em?”

“Vâng…vâng ạ.”

“Vậy không biết mai em định tổ chức như thế nào?”

Không đợi Thư Hoán mở miệng, Nhan Miêu đã cướp lời: “Vẫn chưa chắc chắn ạ, bọn em vốn định cùng nhau ăn mừng mà mai em lại có việc, không có thời gian đi cùng bạn ấy. Em đang đau đầu đây.”

Eo bị Nhan Miêu khẽ nhéo một cái, để tránh bị bạn phàn nàn, Thư Hoán liền nuốt tiếng kêu đau vào bụng.

Anh chàng kia nhìn Thư Hoán nói: “Thế không biết anh có vinh hạnh được mời em đi ăn, chúc mừng sinh nhật em không?”

Ngón tay Nhan Miêu càng ra sức, Thư Hoán đành cúi đầu trước bạo lực, cúi đầu đáp: “Vậy…thật cảm ơn anh nhiều.”

Tối đó đúng là anh chàng luật sư đưa cô về thật, thiện cảm của anh ta dành cho cô rất rõ ràng, không hề có ý định che dấu.Thư Hoán mơ hồ nghĩ, vận đào hoa của mình chẳng lẽ đã nở thật? Người này chính là người cô đang đợi chăng?

“Nhất định là thế rồi.” Lúc nửa đêm, Nhan Miêu gọi điện tới đã nói “Tất nhiên là anh ta rồi. Người vừa đẹp trai lại lắm tiền, vừa lãng mạn lại thú vị, người như thế là hàng hiếm đấy. Tớ nghe ngóng giúp cậu rồi, anh ấy không quan tâm bạn gái có nghề nghiệp không ổn định đâu, nói chỉ cần tình cảm ổn định là được, anh ấy cam tâm tình nguyện nuôi cậu…”

Tuy Nhan Miêu xác định người mà anh chàng luật sư muốn tiến tới là mình, nhưng Thư Hoán vẫn không có tí cảm giác chân thực nào.

Hôm sau thức dậy, Thư Hoán nhìn lịch, hôm nay đã là sinh nhật cô.

Cô lấy bánh kem ra khỏi tủ lạnh, mở màng bọc ra, vì hôm trước đã trải một lớp giấy dầu xung quanh nên bánh kem không bị dính vào giấy bọc, lúc lấy ra rất đẹp và nguyên vẹn. Sau đó Thư Hoàn chăm chú trang trí, vẽ trái tim hình chocolate, rắc bột cacao, rồi lại đặt chiếc bánh vào hộp, thắt nơ cẩn thận.

Ngón tay dính một ít kem, Thư Hoàn đưa lên miệng nếm thử, rất ngon.

Cô gái mà Từ Vĩ Trạch thích khi nhận được một chiếc cheese cake chất lượng thế này, chắc sẽ rất vui.

Không biết vì sao, cô lại không muốn gặp Từ Vĩ Trạch, liền gọi nhân viên chuyển phát nhanh đến chuyển cho anh.

Bánh kem được gửi đi không lâu sau thì vị luật sư kia đã đến đón cô đi hẹn hò. Lần này Thư Hoán cũng chịu khó trang điểm một chút, mái tóc xoăn dài, váy ôm sát hở vai màu hoa hồng, phần eo là một chiếc thắt lưng bướm màu trắng bạc, giày cao gót cùng màu, túi xách trắng. Quả nhiên đối phương khi thấy cô đã tỏ ra rất sung sướng: “Hôm nay em rất đẹp.”

Bất đắc dĩ cô phải cố gắng để mình trở nên lộng lẫy, hẹn hò mà cũng giống như tham gia phỏng vấn xin việc vậy.

Luật sư Đổng Phương đưa cô đi dạo một vòng trước, tặng quà rồi hai người cùng đi ăn ở một nhà hàng Pháp rất lãng mạn, sau đó đến rạp chiếu phim xem một bộ phim mới, tất cả đều rất thuận lợi.

Là một người đàn ông chín chắn thành công, anh ta khá vui vẻ thú vị, lại còn ga lăng. Thư Hoán cũng nghị liệu mình còn gặp được người tốt hơn anh ta không?

Đọc FULL truyện tại đây

Có lẽ như Nhan Miêu nói, cô phải nắm bắt cơ hội này, phát triển sớm theo tự nhiên với một người đàn ông thích hợp, đừng nghĩ đến những cái khác nữa.

Hẹn hò xong, Đổng Phương lái xe đưa cô về.Lúc đến chung cư, Thư Hoán chúc anh ngủ ngon, lúc định xuống xe thì Đổng Phương cười và kéo cô lại

“Hôm nay ở cạnh em anh rất vui.”

Thư Hoán ngẩn người rồi nói: “Cảm ơn, em cũng vậy.”

Sau đó, Đổng Phương ghé sát mặt lại.Thư Hoán giật bắn mình, chỉ kịp nghiêng đầu sang, đôi môi ấy chị chạm vào gò má cô.

Hai người tách ra, Thư Hoán vừa kinh ngạc vừa ngượng ngùng, đành xấu hổ nói: “Xin…xin lỗi”

Dù sao mới là lần thứ hai gặp mặt, chưa nắm tay mà đã hôn nhau. Không biết có phải là do nhịp sống của con người dần trở nên gấp gáp, hay là do cô đã lạc hậu mất rồi.

Đối phương cười nói: “Không sao. Em rất truyền thống mà. Rất tốt, anh thích.”

Thư Hoán cũng chỉ có thể cười.Mở cửa xe, anh ta nói: “Anh đưa em lên nhé?”

“Ưm”

“Gấu Hoán”

Thư Hoán chợt sững người, lúc này cô mới nhận ra trong bóng đêm còn có một chiếc xe khác. Từ Vĩ Trạch bước xuống, đứng chỉ cách cô chỉ mấy bước.

Bất giác Thư Hoán cũng bước về phía anh hai bước “Sao anh lại đến đây?”

Từ Vĩ Trạch cười nói: “Hôm nay là sinh nhật em mà.”

Truyện được đăng tại đây

Thư Hoán haòn toàn bất ngờ, ngẩn người, nhất thời không biết làm sao, một lúc sau mới nhìn anh, nói: “Thế quà của em đâu?”

Từ Vĩ Trạch đang định mở miệng thì một bàn tay đặt lên vai cô, gịong Đổng Phương vang lên: “Vị này là?”

Thư Hoán quay lại nhìn đối tượng hẹn hò, rồi lại nhìn Từ Vĩ Trạch, đành nói: “Đây là bạn em”

“Hân hạnh”

Đổng Phương phong độ chìa tay ra, Từ Vĩ Trạch khưng lại một giây rồi cũng bắt tay anh ta, rồi nghe anh ta giới thiệu: “Tôi là bạn trai Thư Hoán”

Thư Hoán rất ngượng ngùng. Anh ta xác định quá nhanh, cô không theo kịp. Nhưng người ta đã nói thế thì không thể làm mất mặt anh ta được, huống hồ gì cô cũng đang suy nghĩ xem có nên quen nhau thật không.

Từ Vĩ Trạch nhìn cô, bỗng cười nói: “Đúng rồi, nói đến quà tặng, anh chưa kịp chuẩn bị, chỉ tiện đường đến đây. Ngày mai bù cho em nhé.”

Thư Hoán “ồ” lên một tiếng, tuy đã quen với sự vô tâm của anh nhưng cô vẫn có chút thất vọng, đành nói “Không sao đâu”. Anh còn nhớ đến chúc mừng cô là tốt lắm rồi.

Từ Vĩ Trạch nhìn cô, hạ giọng “Xin lỗi”

Nhìn ánh mắt dịu dàng của anh, trong lòng Thư Hoán bỗng dâng lên một nỗi buồn vô cớ: “Không có gì. Em…em lên đây.Chúc anh ngủ ngon”

“Chúc ngủ ngon, Gấu Hoán”