Gấu ơi, giúp anh! » Trang 40

Chương 40

Sáng ngủ dậy, mắt sưng to như quả đào, mà chẳng có lý do. Thư Hoán cũng không biết vì sao lại thế, cô căm ghét tâm trạng đau lòng vô cớ này của chính mình quá.

Từ Vĩ Trạch tốt bụng muốn tìm người yêu giúp cô, dù sao cũng là biểu hiện của tình bạn và trách nhiệm hiếm có ở anh, tại sao cô phải thấy chua xót chứ.

Nhưng dù đau buồn đến mấy, hôm nay cô vẫn có việc quan trọng cần làm.

Tiệc liên hoan bạn học đại học của cô lần đầu tổ chức ở thành phố S. Trước kia đều luân phiên tổ chức ở những thành phố khác, với chỗ ở của cô thì không thể tham gia được lần nào, hiếm hoi lắm mới tổ chức ở đây, lần này bắt buộc phải tham gia.

Học viện Thư Hoán từng học vốn nữ nhiều nam ít, với chất lượng và số lượng mỹ nữ cộng thêm danh tiếng có sẵn, luôn luôn chiếm vị trí số một trong bảng xếp hạng các trường đại học. Trong buổi liên hoan toàn thấy những có gái xinh đẹp rực rỡ, không ai giống ai, người thì có sự nghiệp thành công, người thì trở thành những bà nội trợ hạnh phúc, nhưng mấy năm họ đã có thêm vẻ chín chắn quyến rũ hơn.

Mọi người đều đã qua cái tuổi đỏ mặt xấu hổ vì một chuyện cười bậy bạ, chủ đề trò chuyện không kiêng kỵ gì, mấy chai rượu đã hết, không khí bắt đầu náo nhiệt.

“Tớ không nhận lời cầu hôn của bạn trai, tuy anh ấy rất tốt, đẹp trai giàu có, nhưng trên giường thì đúng là… hoàn toàn không hợp.”

“Chị đây là người ngoài cuộc, chỉ có thể nói, chuyện này cậu phải suy nghĩ kỹ, không thể xem là trò đùa. Việc này rất quan trọng.”

“Haizzzzz, tớ hiểu chuyện này thật sự rất đau đầu.”

Mọi người chuyển sang thảo luận về vấn đề sex chiếm vị trí nào trong hôn nhân, sau đó không biết ai cảm khái một câu: “Haizzz, nhớ lại thì, trong đời trải nghiệm tuyệt vời nhất chính là….”

Mấy người đều dị khẩu đồng thanh: “Từ Vĩ Trạch!”

Mấy người đẹp năm nào còn tranh cãi ghen tuông với nhau, bây giờ đều là quá khứ, ai cũng có người yêu hoặc chồng, nhớ lại chuyện cũ cũng chỉ là cảm thấy vậy thôi, hơn nữa còn bình phẩm rất hào hứng: “Anh ấy đúng là rất lợi hại”.

“Anh ấy có thể xem là báu vật chứ?”

“Điều kiện bẩm sinh đã tốt, kỹ thuật lại còn cao siêu.”

Thư Hoán ôm chai rượu, ngồi một mình mà mặt đỏ tía tai, hơi run rẩy.

Đên khi cuộc vui cạn hứng thì đã về khuya. Tiệc cũng tàn, mọi người ôm nhau từ biệt, sau đó ai nấy ra về.

Từ Vĩ Trạch mở cửa xe, cười nói với cô: “Anh tiện đường qua đây, nhớ mọi người tụ tập chỗ này nên nán lại một chút để đưa em về nhà”.

“…”

“Họp mặt bạn cũ thế nào? Vui không?”

Màu đỏ trên khuôn mặt Thư Hoán chưa tan, một lúc sau cô mới nói: “Mọi người đều khen anh”.

“Ủa?” Từ Vĩ Trạch hơi bất ngờ, ” Khen anh cái gì? Anh có cùng lớp với các em đâu”.

“Hi! Từ Vĩ Trạch!”

Hai người cũng nhìn về phía tiếng cười nói phát ra. Cô gái xinh đẹp đang chuểnh choáng say kia là một trong những cô bạn gái cũ của anh, vô cùng xinh đẹp, tính cách rất nồng nhiệt, bạo dạn, hồi học đại học cô là nữ hoàng quán bar. Thư Hoán thậm chí còn nhớ quá trình quen nhau oanh liệt của họ hồi đó.

Đọc FULL truyện tại đây

Người đẹp tiến đến, mắt mơ màng nhìn anh, cười: “Đúng là anh thật, anh vẫn đẹp trai như xưa”‘.

Từ Vĩ Trạch cũng cười: “Em cũng vẫn xinh đẹp. Mấy năm rồi không gặp, dạo này khỏe chứ?”

“Rất khỏe, em đã kết hôn rồi, chồng em rất yêu em”

“Chúc mừng.”

“Nhưng nói thật là em vẫn không thể quên được anh. Em có rất nhiều bạn trai nhưng trên giường thì chẳng có ai bằng anh. Anh đúng là người đàn ông tuyệt vời nhất mà em từng trải nghiệm.”

Từ Vĩ Trạch vô cùng ngượng ngùng trước lời khen lộ liễu này, anh nhìn Thư Hoán rồi nhìn cô ta, đành nói: “Em say rồi, gọi xe về với bạn đi. Bọn anh đi đây, sau này liên lạc”.

“Ừ, lát chồng em đến đón.” Người đẹp nhìn họ, lại nói: “Ủa, đúng rồi, hai người là bạn sao? Woa, tình bạn lâu bền thật…”

Từ Vĩ Trạch nói: “Thực ra bọn anh đã…”

Thư Hoán điên cuồng hét lên: “Anh câm miệng!”

Từ Vĩ Trạch im lặng, nhìn cô.

Thư Hoán không nhìn anh, chỉ nói với bạn: “Xin lỗi mình về trước, tạm biệt”, rồi quay người vội vã bỏ đi.

Thư Hoán loạng choạng trên đôi giày cao gót một quãng đường khá dài, Từ Vĩ Trạch theo sát cô, không nói câu nào.

Truyện được đăng tại đây

Tuy đã kìm nén hết mức nhưng nước mắt cô vẫn trào ra. Cô vẫn không thể tha thứ cho sự hời hợt của anh với cô, căn bản cô không thể quên một cách nhẹ nhõm như anh, cô không cách nào không để tâm đến chuyện đó.

“Gấu Hoán…”

“….”

“Gấu Hoán, em về với anh đi, có gì cần nói thì lên xe…”

Anh vừa chạm vào cánh tay cô, Thư Hoán đã hất mạnh ra như phải bỏng, sau đó đập anh bằng túi xách của mình: “Tại sao đối xử với tôi như thế? Tại sao?!”

“Gấu Hoán…”

“Tại sao anh lại biến tôi thành một trong số họ? Có mấy người đó rồi, chẳng lẽ anh còn chưa đủ oai phong hay sao? Tại sao lại biến tôi…”

“Gấu Hoán, am nghe anh nói…”

“Tôi ghét anh nhất, anh đi chết đi!”

Từ Vĩ Trạch vẫn giữ lấy cô: “Gấu Hoán… “.