Gấu ơi, giúp anh! » Trang 21

Chương 21

May mà ánh sáng quá yếu ớt nên Từ Vĩ Kính không thấy rõ gương mặt cô rốt cuộc đã đỏ đến thế nào.

Căn hộ của Thư Hoán cũng giống cô, rất nhỏ, phòng khách nhỏ, ban công nhỏ, chỉ có phòng ngủ là lớn hơn một chút. Nhưng nếu Từ Vĩ Kính nằm trên sofa nhỏ màu hồng này thì với dáng vóc cao to của anh, ít nhất sẽ có một phần ba cơ thể không lọt vào được, ngay cả trở mình cũng không thể, thực sự rất khổ sở.

“Anh có thể lên giường em…” Vừa nói xong, Thư Hoán vội giải thích: “Ý em là, giường em rất lớn, bạn thân đến nhà cũng ngủ với em. Chúng ta có thể mỗi người ngủ một bên… Hoặc em ngủ trên sofa thì hợp hơn”.

Với tính cách gallant của Từ Vĩ Kính đương nhiên sẽ không để phụ nữ ngủ sofa, thế là anh chần chừ một lúc rồi nói: Vậy… xin thất lễ”.

Để Từ Vĩ Kính không khó xử, Thư Hoán đi thay bộ váy ngủ rộng thùng thình có mức độ an toàn nhất, chủ động kéo gối ra thật xa, để chứng tỏ cô không hề có tà niệm gì với sắc đẹp của anh.

Từ Vĩ Kính chỉ cởi áo vest ngoài, tháo cà vạt và nút áo, rồi lịch sự nằm ngay ngắn xuống giường.

Sau khi nến tắt, chỉ còn lại hương lavender nhàn nhạt, Từ Vĩ Kính ngủ ngay bên cạnh Thư Hoán, ấm áp, trầm mặc và bình yên, đó là những điều chỉ thuộc về Từ Vĩ Kính.

Thư Hoán hạnh phúc ngập tràn, xúc động đến nỗi không ngủ được. Cô chỉ cần thế này cũng thỏa mãn rồi, nhiều hơn nữa thì cô không dám nghĩ đến.

Lúc Thư Hoán tỉnh dậy thì mơ màng thấy bóng Từ Vĩ Kính, cô liền dụi mắt, hạnh phúc lên tiếng: “Chào buổi sáng…”

“Chào buổi sáng.”

Từ Vĩ Kính có vẻ ngượng ngùng, dời ánh mắt sang bức tường rồi nói: “Áo của cô…”

Thư Hoán lại mơ màng một lúc rồi “ối” một tiếng, tỉnh hẳn. Váy ngủ của cô sắp bị đẩy lên đến cổ rồi.

Kiểu váy này vốn rất dễ bị vén lên trong lú ngủ, tướng ngủ của cô lại xấu, một mình tự do đã lâu, ngày thường tỉnh dậy còn thấy váy ngủ trùm lên đầu. Mà cô thì lại quễn bẵng chuyện mất mặt này.

Thư Hoán “hu” một tiếng, vội vàng kéo váy xuống. xấu hổ muốn đập đầu chết quách đi. Từ Vĩ Kính cũng có vẻ thiếu tự nhiên, dịu giọng nói: “Cô đừng ngại, tôi không thấy gì hết”.

Tốt nhất là thế! T_T

Nếu bị người đàn ông như Từ Vĩ Kính nhìn thấy quần lót gấu trúc trẻ con của mình, cuộc đời cô coi như hết hi vọng rồi!

Qua một đêm, ngoài kia đã hoàn toàn yên tĩnh, Thư Hoán mở cửa sổ, nhìn thấy những người dọn vệ sinh đang lục tục thu dọn bãi chiến trường, không có gió cũng chẳng mưa, mặt trời cũng đã rạng rỡ trở lại.

Từ Vĩ Kính mặc áo vest, gấp cà vạt gọn ghẽ lại rồi cho vào trong túi áo, “Vậy, tôi về trước”.

“Vâng”, Thư Hoán vội cung kính chào, “Anh đi đường cẩn thận”.

“Cảm ơn sự khoản đãi tối qua của cô.”

“Không có gì đâu ạ.”

Đọc FULL truyện tại đây

Từ Vĩ Kính lại nhìn cô, nói: “Cô rất tốt”.

“Dạ?”

“Ở bên cô rất vui.”

Thư Hoán bất ngờ, mặt đỏ bừng bừng, chỉ nghe thấy tim mình đập thình thịch như thế suýt nữa là phá vỡ lồng ngực vọt ra ngoài vậy, lúc này chỉ cô có thể nhìn anh chăm chú.

“Tôi mừng cho Từ Vĩ Trạch.”

“…”

Mặt của Thư Hoán vẫn còn đỏ, chỉ là lần này ngay cả khóe mắt cũng dần dần đỏ lên.

Mọi điều Từ Vĩ Kính đối với cô đều chiếu theo tiêu chuẩn đối xử với em dâu. Sự chăm sóc, ân cần, tán dương của anh, đều không phải cho Thư Hoán, mà là cho “bạn gái của Từ Vĩ Trạch”.

Nếu không có Từ Vĩ Trạch, trong mắt anh hoàn toàn không có cô.

Còn về Từ Vĩ Trạch, từ sau khi Thư Hoán dọn ra khỏi nhà họ Từ đã thầm hạ quyết tâm, trong tháng này sẽ phớt lờ anh, không nghe điện thoại, không gặp mặt.

Cô biết cho dù tên này vô lý thế nào, đáng ghét thế nào, cô cũng không thể thắng được hắn. Bao giờ cũng thế, Từ Vĩ Trạch chỉ hai câu là đã khiến cô mụ mẫm, sau đó dỗ dành một chút cô sẽ hồ đồ nhận thua, tha thứ cho anh ngay.

Truyện được đăng tại đây

Những chuyện vặt vãnh trước kia như bắt nạt cô, làm hỏng đồ đạc của cô… thì bỏ qua nhưng riêng lần này không thể dễ dàng tha thứ. Cô không thể chấp nhận người bạn không có thành ý, làm tổn thương sau lưng nhau thế này.

Ngày hôm sau khi cơn bão qua đi, Từ Vĩ Trạch về nước sớm hơn dự định. Thư Hoán tắt di động, kiên quyết không nghe, chứ đừng nói là đến sân bay đón. Ngay cả buổi tối làm việc ở nhà, nghe từng hồi chuông cửa đáng thương vang lên, Thư Hoán cũng không động đậy.

Gửi những bức vẽ mới xong thì đã khuya, Thư Hoán bỗng nghe thấy có thứ gì đó gõ vào cánh cửa từ phòng ngủ thông ra ban công của cô.

Ban đầu cô chỉ nghĩ là gió thổi, dần dần cảm thấy kỳ quặc, sao tiếng gió lại có tiết tấu như thế nhỉ. Nửa đêm nửa hôm rồi, cô lại ở lầu năm, chẳng phải đó là tình tiết hay có trong truyện ma sao?

Thư Hoán cầm chổi lau nhà lên, lóng ngóng tiến đến, đứng bên cửa nghe ngóng một lúc, hít một hơi thật sâu, cắn môi, sau đó mở bật cửa ra.

“Gấu Hoán.”

Thư Hoán phải cố kìm lại tư thế vung “hung khí” lên, suýt nữa thì làm trán mình sưng u.

“Anh muốn giả ma hù dọa người ta hả? >□<” Từ Vĩ Trạch tò ra vô tội: “Anh đến để xin lỗi em. Em không nghe điện thoại, cũng không mở cửa cho anh, nên anh đành…”. “Khoan, sao anh lên đây được?” Thư Hoán thò đầu ra ngoài, không có thang dây, cũng không có công cụ nào như móc câu, đột nhiên sợ đến nỗi tim đập thình thịch: “Từ Vĩ Trạch! Anh tay không trèo lên đây hả? Anh tưởng anh là Spiderman hả?”. Từ Vĩ Trạch gãi gãi mũi: “Anh rất muốn chiếm được sự thương hại của em, nhưng thực ra không phải anh trèo lên đây từ lầu một”. “…” “Anh gõ cửa dì hàng xóm nhà em, nói với dì ấy là bạn gái bé nhỏ của anh đang hờn dỗi, không chịu gặp nên mượn ban công của dì một lát.” “Thế mà dì ấy cũng chịu? Dì không nghĩ anh là trộm hả?” Từ Vĩ Trạch lớn thế này rồi mà lại có gương mặt ngây thơ vô tội già trẻ lớn bé gì cũng đều cũng thích… Từ Vĩ Trạch nắm lấy vai cô: “Vì anh thật sự rất chân thành. Hôm nay anh vừa xuống máy bay là quỳ ngay trước cửa nhà em đến tận giờ đấy”. Từ ban công nhà hàng xóm mà trèo qua cũng không phải chuyện dễ dàng, chí ít cô không thể làm được, nguy hiểm lắm. Nhưng cô vẫn không thể quên vì thế mà giảm nhẹ tội cho Từ Vĩ Trạch rồi dễ dàng tha thứ. Nếu ai phản bội bạn bè mà đều biết trèo ban công giả bộ đáng thương, thì thế giới này loạn hết rồi! Thư Hoán nghiêm túc ra lệnh: “Không được động tay động chân, ngồi xuống!”. Từ Vĩ Trạch ngoan ngoãn ngồi xuống sofa. Thư Hoán cầm cây chổi lông gà, chỉ vào anh: “Nói, tại sao phải chơi em như thế? Anh biết rõ em thích anh của anh, không giúp thì thôi, đuổi em đi thì vui lắm hay sao?”. Từ Vĩ Trạch nhìn cô: “Lí do này anh có thể đợi đến lúc thích hợp sẽ nói được không?”. “Lại nữa rồi! >□< Lần nào anh cũng đánh trống lảng như thế!” Từ vĩ Trạch bỗng tỏ ra chân thành: “Gấu Hoán, anh biết làm thế nhất định sẽ khiến em tức giận. Cho dù lí do sau này của anh, em có chấp nhận hay không, thì có một chuyện anh muốn em hiểu đó chính là: Anh rất quan tâm đến em, quan tâm hơn bất cứ người nào khác, trên thế gian này chuyện anh không muốn xảy ra nhất là mất em”. “…” “Chuyện này xin em hãy tin anh.” Nghe anh nói thế, tình bạn này lại trở nên rất “tâm giao”. Quả thực, Từ Vĩ Trạch luôn thích chọc cô tức muốn chết nhưng anh nhất định sẽ vắt cạn tâm tư để dỗ dành cô, thật lòng quan tâm đến người bạn là cô. Haizzz, thôi, dù sao cô cũng biết, chỉ cần thấy mặt Từ Vĩ Trạch thì tất nhiên sẽ kết thúc bằng việc cô “binh bại như núi đổ” thôi. Thư Hoán yếu ớt nói: “Anh cũng không thể vừa nói quan tâm em vừa đạp em một cú sau lưng như thế chứ”. Đôi mắt Từ Vĩ Trạch tỏ ra rất thành tâm: “Sau này không thế nữa”. Thế là đại hội xin lỗi này đã kết thúc thành công. Từ Vĩ Trạch ngồi phịch xuống giường cô như trút được gánh nặng, tay chân giang rộng ra, rất thoải mái. “Muốn chết à, anh lăn lộn lung tung ngoài kia, quần áo bẩn như thế mà dám ngồi trên giường em!” “Vậy anh cởi ra rồi ngồi là được!” “Cút đi >□<” “Ủa?”, Từ Vĩ Trạch bỗng nhìn thấy thứ gì đó trên tủ đầu giường, nghiêng người với lấy, “Đây là…”. Trong lòng bàn tay anh là cúc áo kiểu nam được làm thủ công tinh xảo bằng kim cương. “Á…” “Của anh trai anh?” Thư Hoán bỗng đỏ mặt. Từ Vĩ Trạch hỏi với vẻ hoài nghi: “Cúc áo anh ấy sao lại ở đây?”. “Anh ấy quên lấy.” Thư Hoán vội chụp lấy, “Em tìm lại lúc nào đó trả cho anh ấy”. Có thêm lí do gặp Từ Vĩ Kính thật tốt. Từ Vĩ Trạch nhìn cô: “Anh trai anh qua đêm ở đây?”. Thư Hoán càng đỏ mặt tía tai: “Giọng anh kiểu gì thế hả?”. Cứ như cô và Từ Vĩ Kính có gì không bằng. Từ Vĩ Trạch cười cười: “Giọng gì của anh?”. Thư Hoán ngượng chín người, tiện tay vớ lấy cái gối đánh anh: “Cái tên bậy bạ này!”. Từ Vĩ Trạch cười, đỡ lấy gối rồi thuận thế nắm tay cô, ánh mắt lướt qua vật lộ ra dưới gối, tiện tay cầm lên: “Đây là gì thế?”. Vé may bay và phong thư yêu quý lại khiến Thư Hoán đỏ bừng mặt. Nhìn ánh mắt Từ Vĩ Trạch, Thư Hoán xấu hổ che mặt, rúc đầu vào trong chăn như con đà điểu: “Không cho anh cười em!”. “Em đã thích anh ấy đến mức nào rồi à?” “Đà điểu Thư Hoán” gật đầu, cũng không biết Từ Vĩ Trạch có nhìn thấy không. Cảm giác tay Từ Vĩ Trạch luồn vào trong chăn, xoa đầu cô, Thư Hoán ậm ừ: “Anh không được nói anh trai anh biết nhé!”. Một lúc sau Từ Vĩ Trạch mới cười bảo: “Đã đến mức nào rồi mà em còn xấu hổ?”. Thư Hoán lầm bầm khổ sở: “Haizzz, tâm trạng người yêu đơn phương thì kiểu người như anh làm sao hiểu”. Từ Vĩ Trạch cười cười.