Ê, nhóc! Em thích anh! - Trang 9

CHƯƠNG 9: THAM QUAN (1)

Gác chuyện Đổng Quyên qua một bên, Phương Vy đưa ánh lên nhìn thẳng ra hướng hành lang mới phát hiện, ngoài cô bạn ngồi kế bên cô ra, còn có thêm hai chỗ trống nữa không có người ngồi. Cô cứ nghĩ lớp này rất có nề nếp chứ! Nhìn biểu hiện lúc đầu mà xem! Thế mà bây giờ lại vắng những ba người trong ngày đầu tiên đi học, thật không ngờ nha!

“Được rồi! Bây giờ bắt đầu tiến hành bầu tạm ban cán sự lớp. Các em có đề xuất ai không? Hay là vẫn giữ như năm rồi?”

Ngô Kiều Trinh lên tiếng hỏi sau khi cả lớp đã đứng lên giới thiệu về mình, vừa dứt lời, lập tức có một cánh tay giơ lên, cô đưa tay về hướng đó, ý bảo người ấy phát biểu.

“Dạ thưa cô! Em nghĩ vẫn nên giữ như cũ ạ!”

“Giữ như cũ? Vậy ai làm lớp trưởng?”

“Bạn Kiều Ân!”

Ngô Kiều Trinh đưa mắt đến chỗ Lý Kiều Ân, thầm nhớ kĩ khuôn mặt và khí chất của cô ta.

“Về lớp phó thì thế nào?”

“Lớp phó học tập là bạn Nhâm Gia Tuệ.”

Ngô Kiều Trinh lại nhìn cô bạn ngồi bên cạnh Lý Kiều Ân. Cô bạn này có vẻ lương thiện và hoà đồng hơn, hình như học lực xếp thứ tư toàn khối, còn Lý Kiều An thì xếp thứ ba. Thành tích cũng cao đó, nhưng chẳng phải xếp thứ nhất và thứ nhì cũng học ở lớp này sao? Sao lại không có chức vụ gì?

Đợi bạn nữ kia nói xong sơ đồ ban cán sự lớp, Ngô Kiều Trinh mới hỏi bạn ấy về thắc mắc của mình.

“Còn Bùi Dạ Huân và Mạc Đổng Quyên thì sao? Tôi nghe nói 2 em ấy thành tích rất cao, tại sao lại không nằm trong ban cán sự lớp?”

Cô bạn Đổng Quyên kia cũng họ Mạc!

“Bọn họ không chịu làm!”

Ngô Kiều Trinh suy nghĩ một chút rồi sau đó bảo bạn nữ ấy ngồi xuống, ánh mắt lại lạnh lùng nhìn xuống lớp.

“Có ai muốn đề xuất gì nữa không?”

Cả lớp im lặng, đồng nghĩa với việc là không. Ngô Kiều Trinh hài lòng quay trở lại ghế chủ nhiệm. Tiếp theo khoảng thời gian sau đó là những chuyện quan trọng mà giáo viên thường phổ biến mỗi đầu năm.

Phương Vy nghe đến phát chán rồi! Không muốn nghe nữa! Cô thật không hiểu, hai ngày đầu năm tại sao lại phải vào trường nghe thông báo? Mà thông báo thì năm nào cũng như năm nấy, ngoại trừ thời khoá biểu là có chút thay đổi. Nhiều giáo viên chủ nhiệm còn thông báo rất nhanh, nội trong vòng 1 ngày là đã có thể làm xong, vậy cần ngày còn lại để làm gì? Làm quen với bàn ghế trước khi có nhiều giấc mơ đẹp với nó à? Khó hiểu! Cô chuyển sự tập trung của mình ra ngoài cửa sổ, chăm chú lắng nghe tiếng chim ríu rít cùng tiếng lá cây va chạm với gió. Âm thanh tuy nhỏ nhưng cô lại nghe rất rõ, còn nghe đến rất tập trung, không để ý đến mọi chuyện xung quanh cho đến khi tiếng chuông báo giờ giải lao reng lên.

Phương Vy rời chỗ ngồi của mình tính đi tham quan một vòng học viện. Mặc dù cô biết bước ra khỏi lớp sẽ gặp rắc rối nhưng khung cảnh mà cô yêu thích đều bị tiếng ổn của bọn tiểu thư công tử kia phá mất rồi, làm sao có thể thưởng thức?

Lý Kiều Ân nhìn thấy Phương Vy bước ra khỏi lớp, cô mở điện thoại nhắn một dòng tin nhắn rồi sau đó gửi đi, miệng nở một nụ cười nham hiểm. Phải! Cô đang đợi xem cô ta sẽ tơi tả thế nào!

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Phương Vy không hiểu sao nơi đầu tiên cô tham quan lại có thể là sân bóng rổ nữa! Cô chỉ biết mình cứ đi hoài, đi hoài rồi cuối cùng lại đến chỗ này. Mà không hiểu sao ở đây lại nhiều nữ sinh thế nhỉ? Mắt người nào người nấy đều đã biến thành hình trái tim hết rồi! Cô tò mò tiến lên phía trước một chút để xem tình hình. À! Thì ra là nam thần đang chơi bóng! Quả thật rất đẹp trai nha! Nhưng bây giờ không phải là lúc si mê anh ta! Cô muốn đi tham quan để sau này còn biết đường mà… kiếm chỗ ngủ! Và đương nhiên là không thể ngủ trong sân bóng rổ rồi! Cô nhún vai rời đi.

Khi cô vừa thoát ra khỏi vòng vây của đám nữ sinh liền rất nhanh xoay người rẽ sang một hướng khác, mắt liếc về hướng sân bóng, nhưng chỉ 1 giây thôi, cô lại trở về trạng thái bình thường, như không có gì xảy ra, tiếp tục bước đi.

“Ôi! Từ Nghiêm! Tại sao cậu lại phá đám Chu Cát chứ? Cậu ấy đang chơi bóng mà!”

Đám nữ sinh bức xức kêu gào khi nhìn thấy Từ Nghiêm xông vào sân, cướp bóng của Chu Cát và ném đi nơi khác. Thật quá bất lịch sự!

Từ Nghiêm không để ý đến đám nữ sinh, chỉ nhìn theo bóng lưng vừa đi khỏi. Mẹ kiếp! Làm sao con nhỏ đó tránh được chứ? Mà lại còn hành động rất nhanh nữa! Nó nhất định có một chút võ công, nhưng vẻ ngoài thì… Không thể! Hắn hừ lạnh rồi sau đó tức giận đi ra khỏi sân.

Mọi người trong trường ai cũng biết đến Từ Nghiêm. Đó là một công tử hoàn toàn khác hẳn những người kia. Hắn ta không học giỏi, không galang, ngược lại lại là một anh chàng badboy có tiếng trong trường. Những vụ như đua xe, uống rượu hay đánh nhau đều có mặt hắn, hắn hoàn toàn không ngán bất cứ thứ gì. Hắn còn rất đào hoa. Những cô nàng xinh đẹp và có thân hình nóng bỏng đều lần lượt bị hắn cưa đổ và chia tay ngay sau khi đã thoả mãn được dục vọng của hắn.

Có tin đồn gần đây giữa hắn và Lý Kiều Ân có quan hệ lằng nhằng không rõ nhưng cũng không ai dám lên tiếng thắc mắc, chỉ lặng lẽ truyền miệng nhau từ ngày này sang ngày khác. Còn bọn họ thì vẫn thỉnh thoảng xuất hiện cùng nhau, ra vẻ thần thần bí bí bàn bạc gì đó rồi lại đường ai nấy bước.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Phương Vy đi dạo đến hành lang dưới lầu toà nhà khối 10 – là nơi Thiên Vương đang học – nó dẫn đến hoa viên của trường. Cô nghe nói ở đó rất đẹp, có rất nhiều loài hoa hiếm, không gian lại rất yên tĩnh. Vừa nghe đến đó thôi mà cô đã thích điên lên được! Có hoa thì ắt sẽ có chim, lúc đó cô lại được nghe tiếng chim hót và còn được ngắm các loài hoa quý hiếm nữa, thế thì còn gì bằng?

Phương Vy nở một nụ cười tươi rồi sau đó vui vẻ bước đi.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Thiên Vương đứng trên cầu nối từ khối 10 sang khối 11 nhìn xuống dưới sân liền thấy ngay bóng lưng nhỏ bé của Phương Vy. Có vẻ như cô đang rất vui thì phải? Hướng cô bước đến là… hoa viên! Con người nóng nảy như cô cũng đến đó sao? Thật nực cười!

Khoé môi Thiên Vương từ từ cong lên thành một nụ cười, một nụ cười hạnh phúc!

Những cô nàng vô tình đi ngang qua nhìn thấy nụ cười của cậu liền mặt đỏ tim rung. Thật xinh đẹp nha! Hiếm hôi lắm họ mới thấy Thiên Vương cười, nếu có cười thì cậu cũng chỉ cười nhẹ một cái. Mà người được ngắm trọn vẹn mấy nụ cười đó cũng chỉ có một mình Dương Mịch Ân – thanh mai trúc mã của cậu! Bây giờ họ có cơ hội ngắm nụ cười đẹp như vậy, đương nhiên phải ngắm cho thật kĩ rồi sau đó lấy điện thoại ra chụp lại để khoe với cô ả chứ! Nghĩ là làm, bọn nữ sinh không ngại ngùng liền lấy điện thoại ra điên cuồng mà chụp.

Thiên Vương dường như ý thức được có người vây xung quanh mình liền cất ngay nụ cười đó vào. Nếu có ngắm, cậu cũng chỉ cho một mình Phương Vy ngắm. Còn bọn họ? Mơ đi!

Nhìn thấy Thiên Vương quay trở lại vẻ mặt lạnh lùng như trước, bọn con gái nuối tiếc rời đi. Ông trời ơi! Ông có biết bọn con hạnh phúc đến nhường nào không?

Sau khi đám đông đã tản đi bớt, Thiên Vương vẫn thuỷ chung nhìn theo bóng lưng của Phương Vy. Nó thật nhỏ bé. Nếu khi khóc, chắc chắn sẽ không kìm được mà run lên, lúc đó cậu sẽ an ủi cô thay vì sẽ nhìn cô khóc rống lên như ngày trước.

Nhớ lại chuyện cũ, trong lòng cậu không khỏi cảm thấy ấm áp. Cô là thiên thần mà cậu cất giấu bấy lâu nay, bây giờ có thể ngang nhiên giữ cô ở bên cạnh thì thật là tốt!

Phương Vy đang đi rất vui vẻ thì bỗng nhiên cô bước sang một bên, ngay lúc đó từ trên lầu rơi xuống một chiếc xô, nước tung toé bắn ra khắp nơi. Thiên Vương giật mình, vội nhìn lên lầu, vừa đúng lúc đám người thả chiếc xô xuống vẫn còn đứng đó. Bộ não cùng đôi mắt tinh tường của cậu hoạt động, ghi nhớ hết tất cả người trong số bọn họ, rồi nhìn xuống Phương Vy xem cô có bị gì không. Cũng thật may lúc đó cô né kịp, nên người không có bị ướt. Nếu như cô có mệnh hệ gì thì cậu sẽ là người đầu tiên xử lí bọn họ!

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Ở một nơi khác, Mai Tuấn Khôi đều nhìn thấy tất cả mọi chuyện kể từ lúc đám người kia chuẩn bị thả xô xuống, nhưng là, anh không chạy xuống dưới, mà đứng ở trên lầu vui vẻ quan sát. Quả thật như anh dự đoán, Phương Vy rất nhanh đã tránh được chiếc xô khi nó vừa được thả xuống, cô còn nhìn nó với ánh mắt ngạc nhiên, rồi sau đó nhìn lên lầu theo phản xạ thông thường. Không nhìn thấy ai, cô liền tỏ ra không quan tâm và tiếp tục bước đến hoa viên. Quả thật là một cô gái thông minh và giỏi che giấu! Cô luôn khiến cho Mai Tuấn Khôi anh cảm thấy tò mò và hứng thứ.

Nở một nụ cười tà mị, anh buông cô gái trong lòng ra và nói.

“Anh có việc rồi! Tạm biệt!”

Rồi tính chạy đi.

Cô gái kia bất ngờ, không hiểu chuyện gì xảy ra, vội kéo anh lại, thân hình nóng bỏng dán chặt vào cánh tay anh.

“Khoan đã! Không phải chúng ta vừa mới gặp nhau sao? Anh có việc gì quan trọng lắm à?”

“Phải! Rất quan trọng! Có một cô gái anh nhất định phải có được!”

Gì? Không phải anh vừa mới nói là yêu cô sao? Tại sao bây giờ lại nói có một cô gái nhất định phải có được? Vậy cô là gì của anh?

Cô gái ngạc nhiên, ngẩng khuôn mặt quyến rũ lên tính hỏi anh thì đã không thấy bóng dáng anh đâu. Anh chạy đi mất rồi! Cô tức giận giậm chân một cái, sau đó đi vào lớp.