Ê, nhóc cận, em chọn ai? - Trang 40

Chương 40: Điểm Mù Của Sự Tin Tưởng

Tại sân bay , dòng người tấp nập đi lại , nhìn kĩ ở phía bên phải kia, ta có thể thấy một cảnh tượng hết sức khôi hài … Hai cô gái trẻ đều đeo kính, ôm chặt lấy một cô gái khác … mặc dù cô gái kia ra sức gỡ ra nhưng không được . Ba cô gái đó không ai khác chính là Nhi , Thư và Như . Ba người cứ thế mà lôi lôi kéo kéo nhau … không biết xấu hổ . ( Như lúc trước tất nhiên rất có tự trọng a … nhưng từ khi làm thân với Nhi và Thư .. có vẻ da mặt cô đã dày thêm nhiều rồi >< ) Cũng vì ấy mà thu hút không biết bao nhiêu ánh mắt … mọi người nhìn ba người đó với ánh mắt hết sức … kì .

– Thôi đi mà hai đứa , chị sắp trễ chuyến bay rồi …

Như cố gỡ tay hai đứa kia ra .. nhưng không được , hai đứa nó bám cô quá chặt đi a !

– Hức .. chị đi lâu vậy thì … – Nó .

– Đúng đấy , đi những ba ngày lận … – Thư .

( Hime -ka : ba ngày thôi mà -.- )

– Chị đi công tác ở thành phố Hồ Chí Minh sao chị ? – Nó từ từ buông tay ra , Như hạnh phúc hít lấy hít để … nãy giờ cô bị hai đứa nó ôm chặt , thiếu không khí trầm trọng …

– Ừ , chán chết đi được ! – Như chẹp chẹp miệng .

– Ủa , bộ đi công tác không vui sao chị .. đi xa rõ thích ! – Thư tròn mắt , cô vốn thích được đi xa mà … ( Hime – ka : chị ý có ước mơ mai sau được một lần bỏ nhà đi bụi nữa cơ -.- )

– Đương nhiên và chắc chắn là không ! Nếu không phải giám đốc bắt buộc chị đi thì còn lâu chị mới đi ! Hừ ! Này nhé , về mặt ưu điểm thì nó chỉ chiếm có ba mươi phần trăm , là tốt cho trụ sở thôi , vì nếu kí được hợp đồng bên đối tác nước ngoài đó , nhất định có lợi nhiều ! Bảy mươi phần trăm còn lại là nhược điểm , em không biết chứ , đi công tác là chị phải làm bao nhiêu là việc , áp lực hơn vì phải làm cho công ty nước ngoài kia hài lòng , hơn nữa còn về tình trạng sức khỏe nữa , các việc …

– Thôi thôi chị thân yêu ! Chị nói dài dòng quá trời , hơn nữa lại rõ khoa học … – Nó

Trời ơi , cho nó xin , chị ý thừa thông minh hay sao ấy ! Nó thì .. e hèm .. không có IQ cao như chị Như a … nói vậy rõ rắc rối …

– Thôi chết , muộn rồi , chị đi đây hai đứa ! – Như cuống cuồng nói .

– Vâng , chị đi nhớ giữ gìn sức khỏe nhé !! – Nó .

– Nhớ mua quà về cho tụi em nữa !! – Thư gọi với theo .

– Thôi , chúng ta về nhanh thôi, trễ giờ làm mất ! – Thư nói rồi kéo tay nó một mạch chạy …

….

——–

Gần tam tầm …

– Nhi ơi , xin lỗi bà nha , hôm nay bà về một mình nhé ? Tôi có hẹn rồi … – Thư chọt chọt hai ngón tay …

– Ừm , được rồi , bao giờ bà đi , hẹn với ai ? Hay là anh Quân ? – Nó nghi nghi nhìn Thư .

– Bà này , biết rồi còn hỏi , đương nhiên là với anh Quân rồi … – Thư huých tay nó – Bây giờ tôi đi luôn nè ! Anh ấy đang đợi ngoài cổng á …

– Trời , vậy thì bà mau đi đi .. để anh ý đợi vậy sao ? – Nó chau mày , để người yêu mình đợi trong khi từ tốn nói chuyện với nó ? Chịu Thư luôn …

– Hì hì , vậy ha , tôi đi đây , bye bà ! – Thư cười rồi lấy cái túi xách chạy đi luôn .

Nó lắc đầu cười rồi ngồi xuống tiếp tục công việc …

Bỗng , trước mặt nó xuất hiện một tách cà phê . Nó ngẩng đầu lên thì bắt gặp khuôn mặt của chị Hoa – một người làm cùng phòng với nó . Chị Hoa năm nay tầm khoảng hai mươi tám tuổi , nghe đâu làm ở đây cũng đã được ba bốn năm rồi . Chị không có gì đặc biệt , bình thường , chị rất hòa nhã, ân cần với mọi người , mọi người cũng rất yêu mến và tin tưởng chị .

– Nè , chị vừa làm cho em đó , chị một tách , em một tách ! Uống cho đỡ mệt em ạ ! – Chị Hoa mỉm cười .

eTruyen.net

– Dạ , cảm ơn chị ! – Nó cười rồi đón lấy tách cà phê thơm mùi sữa của chị Hoa .

Nó đưa lên miệng … Quả thực rất thơm …. Nó đưa lên miệng …

Uống liền một mạch ….

– Ồ , chị có tài thiệt đấy chị ! Cà phê chị làm thiệt ngon ! – Nó tấm tắc khen .

– Hì , em nói quá chứ … chị thấy bình thường thôi ! Ở nhà chị cũng hay làm cho chồng với mấy đứa nhỏ thành quen rồi ! – Chị Hoa cười nhạt .

– Vâng ! – Nó .

Bỗng , nó cảm thấy rất chóng mặt , choáng váng …

– À mà đúng rồi Nhi ! Có mấy giấy tờ tổ trưởng nhờ chị đưa cho em kí đấy ! – Chị Hoa như nhớ ra cái gì đó vội lên tiếng rồi nhanh chóng lôi ra một mớ giấy tờ .

– Giấy tờ ? Gì vậy chị ? Em là thực tập sinh thôi mà ! – Nó cố gắng lấy lại sự tỉnh táo .

– À , giấy .. giấy này . tổ trưởng yêu cầu một thực tập sinh đại diện kí á … mọi người đều đồng ý đưa cho em kí . Chắc là giấy cam kết hoặc giấy thời hạn gì đó thôi ! – CHị Hoa nói .

– Dạ , vậy ạ ? Để em kí ! – Nó gật gù .. vì tin tưởng chị Hoa nên nó không đáng ngại gì khi kí vào mớ giấy tờ ấy . Nó không nhìn lên trên về tên của giấy tờ , một phần cũng là vì nó quá chóng mặt , nhìn không rõ , chữ mất chữ không …

….

– Xong …. xong rồi chị ! Chị …. giúp em gửi tới tổ trưởng …. nhé ! – Nó cố nói . Thôi , không xong rồi , mí mắt nó nặng trĩu .. cảm giác như bị đè lên , không muốn cụp suống cũng phải cụp .. buồn ngủ quá .. mệt quá .. chóng mặt quá .. đầu nó ‘ong ong ‘ ….

Phịch …

Nó nằm phịch ra bàn , không thể chịu nổi nữa …

Hoa đang cầm mớ giấy tờ đó để xem xét cái gì đó .. nghe tiếng , quay ra đã thấy nó ngủ say . Cô ta cười lớn …

Sau đó , cô ta lấy điện thoại gọi cho ai đó …

….

Một lát sau ….

Trời cũng đã tối , mọi người trong trụ sở đã về hết …

Một bóng người sải bước vào trong trụ sở , hướng đến phòng tài chính mà bước vào …

Đó là ả Vân …

Nhìn thấy nó đang say trong giấc ngủ , ả không khỏi mừng thầm .

– Đây là thù lao của cô !

Vân đưa cho Hoa một xấp tiền năm trăm nghìn đồng . Hoa cầm lấy xấp tiền đó , có thể thấy rõ mắt cô ta sáng tới nhường nào , cô ta mỉm cười rồi nói tạm biệt với Vân .. sau đó mới đi ra khỏi phòng …

Hiện , chỉ còn mình Vân và nó .

– Hôm trước, chính mày là giúp con nhỏ Như kia sống … a ra , tốt quá nhỉ ? Để tao xem , hôm nay ai sẽ giúp được mày đây , cô gái . Nếu mày hôm đó không giúp con nhỏ kia sống có lẽ tao cũng sẽ không nặng tay với mày , nhưng mày lại không làm vậy , đó là cái tội của mày , tao quyết sẽ trừ khử mày tận gốc . Mày có thể cũng sẽ là một con người khá nguy hiểm đối với tương lai của tao … không thể lưu giữ mày ở lại được !

Vân nhìn nó , nhếch môi nói .

Thì ra , hôm đó , sau khi đi xuống tầng , ả mới nhớ rằng mình để quên chiếc túi xách ở góc tường lên chạy lên đó , tiện xem Như đã rơi xuống dưới chưa . Ai dè , lên đúng lúc bắt gặp cảnh nó và Thư đang ra sức kéo Như lên . Ả đứng ở cửa , ánh mắt sắc bén nhìn . ( Hime – ka : ả vân chính là cái người mà theo dõi tụi nó suốt từ đầu đến cuối đấy ! )

Hơn nữa , ả còn nghe được cả cuộc nói chuyện của tụi nó với Như , ả mới biết được là : sáu anh kia có tình cảm với nó . Ồ , thật ngạc nhiên ! Không nghĩ rằng , mấy anh ý lại thích một con nhỏ vừa quê mùa vừa xấu như nó … đặc biệt , quá ngu ngốc .

– Hôm nay , sẽ là ngày kết thúc tất cả , cô gái nhỏ à ….

Vân nói rồi cười như một con quỷ …

….