Dược hương trùng sinh » Trang 94

Chương 95: Giành trước

“Bành chưởng quỹ.”

Giọng nam trầm thấp vọt đến xuyên qua tấm bình phong, Cố Thập Bát Nương tầm mắt vẫn dừng ở trên người Linh Nguyên, thân hình tiểu cô nương hơi chút cứng ngắc.

Bành Nhất Châm bên kia dường như có chút bối rối trả lời, đứng dậy hoàn lễ, không biết làm sao, đụng phải mâm khiến chén đũa trở nên lộn xộn.

Nói vậy Bành Nhất Châm hẳn đang híp mắt cá chết đánh giá Thẩm An Lâm đi, khéo miệng Cố Thập Bát Nương hiện lên một tia cười, hình dạng cái nhìn ngày đó ở trong miếu lại hiện lên trước mắt nàng, nàng cười tiếp nhận, rũ mắt xuống.

Bên kia lời lẽ không nhiều, ở trong trí nhớ giống nhau, Thẩm An Lâm không thường nói chuyện, ngữ tốc nhanh câu nói dứt khoát, bất quá là hỏi Bành Nhất Châm người ở nơi nào, muốn mua hiệu thuốc bắc này làm cái gì, Bành Nhất Châm cứ nói thật tất cả, ngoài ra sau lưng còn có một người chủ tử cũng không giấu diếm.

Vài chen rựu qua đi, bên kia Thẩm An Lâm đưa ra kiến nghị muốn Bành Nhất Châm tham gia vào cổ phần Hồng Chiêm Đại Đầu, cũng không chút giấu diếm gia môn thế lực nhà bọn họ, ám thị rằng như vậy mới khiến tất cả đều vui vẻ.

Cố Thập Bát Nương khéo miệng hiện lên nụ cười lạnh, này chủ ý đúng thật là tất cả đều vui vẻ, chẳng qua, lúc này đây không phải ai cũng đều vui mừng.

Bành Nhất Châm cười gượng vài tiếng, đương nhiên từ chối, không để lại đường sống.

Thẩm An Lâm rất bất ngờ, trầm mặt một lát, hắn đứng dậy cáo từ.

“Tiệm dược này là do gia mẫu lưu lại, thứ cho ta không thể bán của cải lấy tiền mặt.”

Cố Thập Bát Nương nghe vậy có hơi sửng sốt, mẫu thân hắn? Triệu thị đã chết? Kia như thế nào lại viết lên danh hào Trầm thị? Nàng nhíu mày suy nghĩ, trong trí nhớ không có ấn tượng này, thiệt hay giả?

Bành Nhất Châm bên kia cũng cuốn quít đứng dậy, tựa hồ nghẹn thật lâu bỗng phun ra một câu.

“…Thẩm công tử, cho ta chuẩn mạch được hay không…”

Cố Thập Bát Nương nghĩ đến nỗi trợn trắng mắt, đây là lời Bành Nhất Châm muốn nói sau lần đầu gặp mặt đi.

Những lời này hiển nhiên làm cho cước bộ của Thẩm An Lâm dừng lại ngoài ý muốn, nói tiếng đa tạ, đi nhanh mở cánh cửa ra ngoài. [xem chương mới nhất ở dienanlequydon.com]

“Thập Bát Nương…” Lặng im một khắc, thanh âm có chút ngượng ngùng của Bành Nhất truyền tới.

“Ngươi đi về trước đi.” Cố Thập Bát Nương nói, nghe được Bành Nhất Châm lên tiếng trả lời rồi đi.

“Hắn không chịu bán.” Linh Nguyên nói, ánh mắt có chút lo lắng nhìn Cố Thập Bát Nương, chừng ấy tiền ném đi…

“Ta đi đem tiền thu trở về.” Hắn cắn răng một cái đứng lên nói.

Cố Thập Bát Nương duỗi bàn tay ra, ngẩng đầu nhìn hắn cười, “*Hồ nháo*(hồ đồ làm loạn).”

Ý cười của nàng tản ra ở đáy mắt, đây là cười thực sự, Linh Nguyên nhẹ nhàng thở ra, đưa tay giúp đỡ cánh tay yếu ớt của nàng.

“Hắn không thể không bán, hơn nửa trừ bỏ bán cho ta, hắn không còn con đường khác để chọn.” Cố Thập Bát Nương đứng lên, một mặt phủ thê áo choàng, một mặt thản nhiên nói, thanh âm ung dung vô cùng.

Đã đến giờ ăn chính, trong lối nhỏ càng nhiều gã sai vặt chạy qua chạy lại đưa rựu và thức ăn, theo cánh cửa khép mở, tiếng cười nói, tiếng sáo trúc từ các phòng truyền tới.

Cố Thập Bát Nương cùng Linh Nguyên một trước một sau mà đi.

“Mới vừa rồi Bành đại thúc vì sao muốn bắt mạch cho hắn?” Linh Nguyên nén không được lòng hiếu kỳ thấp giọng hỏi, đang nói thì rớt lại phía sau, Cố Thập Bát Nương đi ở đằng trước đột nhiên dừng lại.

Linh Nguyên không kịp tiếp nhận tình thế nên va vào lưng của nàng, mùi thơm *thanh u*(thanh tịnh và đẹp đẽ) từ cơ thể kia bay vào mũi, nội tâm hoảng hốt mới chịu xê ra, ngẩng đầu liền xuyên thấu qua làn tóc mai tựa như *ô vân*(mây đen), chứng kiến một nam tử trẻ tuổi dáng người thon dài đứng ở trước mặt.

Nam tử trẻ tuổi khoảng tầm hai mươi tuổi, một thân lĩnh bào xanh u chỉn chu, trong tay cầm *nhất kiện*(nhất: cao cấp nhất, kiện: đồ vật) áo choàng xám, đang hơi hơi nâng cằm, ánh mắt nhấp nháy dừng trên người Cố Thập Bát Nương.

Đây là Thẩm An Lâm? Tầm mắt của Linh Nguyên không tự động ở trên người hắn dừng lại một khắc, người chắn đường đằng trước không còn, Cố Thập Bát Nương chầm chậm mà đi.

Nàng cũng không có cuối đầu, chỉ là mắt hơi buông xuống, hai tay xiết chặt ở trong áo choàng, liền như vậy đón lấy ánh mắt của Thẩm An Lâm, từ bên cạnh hắn đi qua hành lang thật dài, xoay người đi xuống cầu thang.

Thẩm An Lâm thu lại tầm mắt, bóng dáng kia có chút quen thuộc, đã gặp nhau ở đâu rồi sao? Lông mày hơi nhíu lại, hắn nhìn lại phương hướng Cố Thập Bát Nương đi tới, mày càng nhíu, đưa tay ngăn đón một tên tiểu hỏa kế đi thu gom chén dĩa.

“Vị tiểu thư vừa rồi là từ căn phòng nào đi ra?” Thẩm An Lâm hỏi.

Tiểu hỏa kế bị hỏi làm cho ngẩn người, “Là vị tiểu thư nào?”

Thẩm An Lâm quay đầu lại nhìn, hiển nhiên phát hiện bóng dáng của Cố Thập Bát Nương đã biến mất.

“Tuổi chừng mười bốn, vóc người như thế này…” Hắn đưa tay miêu tả so với chính mình, “Áo choàng phong mao đỏ thẫm…” Nói tới đây chần chờ một chút, nhưng vẫn là chậm rãi nói,”..mảnh khảnh thướt tha..”

Lời của hắn chưa dứt, tiểu hỏa kế đã muốn mặt đầy tươi cười, “Ngài là nói vị tiểu thư kia đi..” Hắn chỉa ra một tay, ngón tay hướng phòng phía sau, “Hạnh nháo thứ hai…”

Thẩm An Lâm ánh mắt chợt lóe, nhìn về phía phương hướng hắn chỉ, hạnh nháo thứ hai, cũng chính là nơi ở *cách vách*(sát bên) hạnh nháo thứ nhất hắn vừa mới đến, hóa ra mới vừa rồi hắn phát hiện trong phòng còn có người khác lại chính là nàng?

Thẩm An Lâm xoay người, đi nhanh và bước, ngay tại lan can lầu ba từ trên nhìn xuống, người đến người đi đã sớm không còn thấy bóng dáng của cô nương kia.

Nàng là ai?

Xe ngựa lảo đảo chạy đã lâu, Cố Thập Bát Nương vẫn không nói gì, ngơ ngác nhìn màn xe lay động.

Một đời kia chỉ sợ đến chết hắn cũng chưa từng hướng con mắt sang nhìn mình…

Một đời kia ngươi bức ta không có đường lui đến chết…

Cả đời này, dù cho ta không làm hại đến tính mạng của ngươi, cũng muốn cho ngươi nếm thử loại nay tư vị bị người ta bức đến không có đường lui.

“Đi Thuận Hòa Đường.” Ánh mắt nàng hơi ngưng, hướng ngoài xe ngựa nói.

Linh Nguyên nghe vậy, dốc sức ghìm dây cương lại, quay đầu ngựa lại mà đi.

Thuận Hòa Đường, tiểu hỏa kế trông chừng lò lửa chán đến đến chết đang ngủ gật, chợt thấy một bóng người ụp đến, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy hai người trẻ tuổi đứng trước mặt.

Người nữ chưa tháo xuống nón áo choàng, toàn bộ khuôn mặt đều bị che lại, xem vóc người bất quá mười bốn mười lăm tuổi.

“Tiểu thư, đến có việc chi?” Hắn vội cười hô theo thói quen.

Cố Thập Bát Nương tháo mũ xuống, đối với tiểu hỏa kế cười, “Tại sao không nhìn thấy sư phó bào chế của các người?”

Tiểu hỏa kế sửng sốt, đoán hỏi: “Tiểu thư là muốn bào chế dược liệu?” Tầm mắt của hắn rơi vào trên thân người trẻ tuổi đứng phía sau tiểu thư kia, quả thực thấy trong tay hắn mang theo một bọc giấy.

Cố Thập Bát Nương nói tiếng “ừ”, không có nói chi tiết.

“Là như thế này, chiếu theo quy cũ mà nói, sư phó bào chế của chúng ta chỉ bào chế dược cho nhà chúng ta…” Tiểu hỏa kế có vẻ khó xử.

Linh Nguyên ở phía sau ném đến một sâu tiền.

Tiểu hỏa kế nhanh tay lẹ mắt bắt lấy, nói cà lăm không dứt, cười đến nỗi ánh mắt đều nheo lại, “…Tiểu thư ngài đi thep ta…”

Xuyên qua cánh cửa đôi, một cái hậu viện hỗn độn liên hiện ra trước mắt.

“Tiểu thư ngài đi chậm một chút, nơi này hỗn loạn..” Tiểu hỏa kế cuối đầu khom lưng nói, một mặt đem cái khuông dược ở dưới chân đá văng ra.

Cố Mười Tám Nương hơi hơi hip mắt xuống, bố trí quen thuộc ở trong đầu đều hiện ra, khi đó nàng ở trong này ngu độn ba bốn năm, chính là nhắm hai mắt lại cũng có thể đi…

“Cẩn thận..” Linh Nuyên đưa tay bắt lấy cánh tay của nàng.

Đã thấy Cố Thập Bát Nương đã muốn dừng lại tại cây đại thụ phía trước, mở mắt ra, dang tay xoa xoa thân cây.

Cây Xuân Thụ này còn tại đây, Cố Thập Bát Nương có chút hơi cảm thán, thời điểm Thuận Hòa Đường xây dựng thêm hậu viện nó đã bị chặt, tay nàng vỗ nhẹ hai cái.

“Cao sư phó, Cao sư phó” Tiểu hỏa kế dắt cổ họng kêu to.

Một cái sắc mặt vàng vàng, người trung niên lưng hơi cong – quần áo giản đơn từ trong phòng đi ra, trong tay bưng nồi dược đọng đầy nước, hình như là đang cọ rửa.

“Cái gì vậy hả?” Hắn rầu rĩ nói.

“Cao sư phó, có người muốn nhờ ngươi bào chế dược liệu.” Tiểu hỏa kế cười nói, vừa chỉ vừa chậm rãi đi tới chỗ Cố Thập Bát Nương.

Đọc FULL truyện tại đây

“Không làm.” Cao sư phó đến mắt cũng không nâng, lời nói rõ ràng, tay run rẩy bưng nồi dược lên, tay kia nắm vải bố chà lau.

Tiểu hỏa kế thực xấu hổ, “Ngươi, người nầy, sao lại đối khách ăn nói như vậy…”

“Ta đã muốn từ công, người này là khách của ngươi, không phải khách của ta.” Cao sư phó thanh âm buồn bực nói, vẫn như trước không ngẩng đầu lên.

Tiểu hỏa kế không có cách nào, lúng túng nhìn về phía Cố Thập Bát Nương.

Cố Thập Bát Nương nét mặt có hơi kích động, nàng đến gần vài bước, đứng ở trước mặt Cao sư phó, mũi có chút hơi cay cay.

Chính là hán tử nhìn qua thật không tốt này cùng với nàng hiệp trợ đem Thuận Hòa Đường nguy khốn ngập đầu vựt đậy, có lẽ bởi vì người kia ít thấy được bề ngoài sách dược, nhưng Cố Thập Bát Nương hiểu được, hắn ít nhiều cũng là thương tiếc chính hắn một mình bơ vơ không nơi nương tựa – mang danh người của Thiếu nãi nãi.

“Nha đầu nhà ta nếu còn sống, cùng Lâm thiếu nãi nãi giống nhau rất nhiều…” Hắn trông chừng lửa lớn, ngọn lửa vọt lên phản chiếu hai mắt hồng hồng, “Nếu nàng còn sống, ta tình nguyện theo nàng làm một người thợ bình thường, sẽ không như vậy đi làm vợ người ta…”

Cao sư phó cảm thấy có người đến gần, rất là tức giận, mất kiên nhẫn ngẩng đầu nói: “Ta nói không làm dược chính là không làm, dược có nhiều, lại đi tìm là được…”

Lời của hắn nói được một nữa, thanh âm liền trầm xuống, có chút kì quái nhìn cô nương trẻ tuổi trước mắt này, thần tình hình như rất…kích động…? Rất có vài phần cảm giác đồng hương gặp đồng hương nước mắt lưng tròng…

“Cao sư phó..” Cố Thập Bát Nương hít một hơi thật sâu, cắn cắn môi dưới, đưa tay về phía sau, Linh Nguyên lập tức đưa qua một bao dược, “Làm phiền ngươi giúp ta nhìn xem…”

Cao sư phó sắc mặt cứng ngắt, cũng không có chìa tay đón lấy.

“Tiểu ca”, Linh Nguyên đột nhiên đối tiểu hỏa kế đang nhe răng nhếch miệng đứng một bên nói, ” Làm phiền ngươi đem ấm ngâm trà đến…”

“Hảo.” Tiểu hỏa kế thật cao hứng, mắt nhìn cái thần tài này, xoay người bước đi, đi ra ngoài tiền viện lại nhịn không được quay đầu lại nhìn, người thanh niên này hình như có chút quen thuộc, mặc bình thường, vừa thấy chính là một *gia đinh hộ viện*, hắn chợt vứt bỏ cái ý niệm trong đầu này, những thần tài đối với hắn mà nói đều thật quen thuộc.

(người bảo vệ riêng của gia đình thời xưa)

“Vị tiểu nương tử này, ta sẽ từ công, nơi này đều là đồ đạt của người ta, ta không dùng được…” Cao sư phó thanh âm dịu đi vài phần, giải thích, một mặt chỉ cho nàng cái phương hướng, “…Trên đường này đều là dược hành, tùy tiện tìm một nhà đều có thể bào chế…”

“Cao sư phó, ta hỏi ngươi một câu, ta muốn một lần dùng mười miếng Ô Đầu, ngươi có thể bào chế cho ta?” Cố Thập Bát Nương đánh gãy lời nói của hắn, mỉm cười nói.

Cao sư phó sửng sốt, chợt giận tái mặt, Ô Đầu có kịch độc, bình thường ba – hai miếng đã là số lượng lớn nhất, người này mở miệng liền dùng mười miếng, này rõ là chuyện nực cười.

Hắn không khỏi hừ ra tiếng, “Tiểu nương tử là muốn thách đố ta mà đến đây? Ta làm không được, xin ngài thỉnh cao nhân khác đi.”

“Nếu ta cho ngươi biết cách bào chế như thế nào có thể loại trừ độc lại không làm ảnh hưởng tới dược liệu, ngươi có nghe hay không?” Cố Thập Bát Nương cười nói, quơ quơ bọc giấy trong tay.

Cao sư phó nhìn nàng hừ một tiếng.

“Ta họ Cố…” Cố Thập Bát Nương thu lại tươi cười, cũng là nhìn hắn, “Tên Thập Bát Nương.”

Mấy ngày nay tin tức Lưu Công cao đồ xuất hiện sớm đã truyền khắp, phàm là dược giới nhân sĩ không người nào không biết, Cao sư phó quả nhiên biến sắc.

“Ngươi, ngươi là Cố nương tử?” Hắn lắp bắp nói, trên mặt mang theo vẻ cực kì kích động cùng với không thể tin.

“Đúng vậy…” Cố Thập Bát Nương gật gật đầu, “Ta tới nói cho ngươi biết, Ô Đầu dùng nước tiểu nam hài dưới mười tám tuổi thấm ướt, đun lên, cho vào một chút muối, rồi lại lấy trúc đao mỗi lần xắc bốn mảnh, dùng nước giếng đào để lau sạch, hằng ngày đều thay nước, sau bảy ngày, đem phơi nắng là có thể dùng được…”

Nàng nói đến lần lượt từng câu, sắc mặt Cao phó từ kinh ngạc biến thành sợ hãi.

Mà ngay cả người ngoài nghề cũng biết, loại bí pháp thú vị này là cái gì, đối với một người dược sư mà nói là trời giáng chí bảo không thể nghi ngờ, hắn chỉ cảm thấy giống như mình đang nằm mơ.

Hắn sớm nghe nói vị này là truyền nhân của Lưu Công, nghe nói đại dược hành bái hạ thiệp mời cũng không thấy được, một người sư phó bào chế không danh không họ như hắn muốn gặp tổ sư gia, là không có khả năng, thế nhưng không nghĩ nàng sẽ tới đứng ở trước mặt mình, nói ra bí pháp bào chế Ô Đầu, Cao sư phó chỉ cảm thấy cả người phát run, vội quỳ xuống.

“Đa tạ sư phụ truyền thụ…” Hắn dập đầu nói.

Cố Thập Bát Nương nhìn vẻ mặt trịnh trọng mà sợ hãi của hắn, không khỏi hít một hơi thật sâu, trận cảnh này liền giống như một đời kia nàng đem quyển sách bình thường ấy đưa cho hắn.

Tuy rằng cả đời không có quyển sách này (sách đốt rồi còn đâu), nhưng là nàng có chính bản thân mình, danh hào Lưu Công này, phương pháp bí chế của Lưu Công, đối với Cao sư phó mà nói, hấp dẫn vượt qua xa quyển sách của Thẩm gia.

“Ngươi đứng lên, không cần đa lễ.” Cố Thập Bát Nương mỉm cười nói.

“Sư phụ, ngài muốn ta làm cái gì?” Cao sư phó đứng dậy, cung kính hỏi.

Truyện được đăng tại đây

Dược sư là người thợ, tuy rằng chuyên tâm vào kĩ năng, nhưng là không thể không thông thế sự, hôm nay lên cao sẽ không uổng phí đánh mất miếng bánh.

“Không cần ngươi làm cái gì.” Cố Thập Bát Nương nhìn hắn cười nói, “Ngươi nên làm cái gì mình cần phải làm là được.”

Dứt lời liền đem Ô Đầu đưa cho hắn, “Ngươi đối chiếu theo những gì ta nói thử bào chế, xem có đạt thành hay không.”

Đã biết phương pháp, nhưng còn phải xem thao tác trong thực tế, đây là khảo sát chính mình, Cao sư phó trịnh trọng tiếp nhận, luôn mãi thi lễ.

Tiểu hỏa kế mang trà xông tới, chặn lại Thập Bát Nương xoay người muốn đi.

“Tiểu thư, uống ly trà…” Hắn nhiệt tình tiếp đón.

Cố Thập Bát Nương hướng hắn cười cười, nói tiếng đa tạ, cũng không dừng lại mà đi.

“Ngươi làm cái gì vậy? Thu hắn làm đồ đệ?” Linh Nguyên rất là khó hiểu, rốt cục nhịn không được hỏi.

“Không có gì…ta chính là…” Cố Thập Bát Nương cười nói, đột nhiên cũng thấy rằng không biết nên nói như thế nào cho phải, “Chính là thi nhau giành trước từng bước…”

“Giành trước?” Linh Nguyên càng thêm khó hiểu.

Cố Thập Bát Nương nhìn lại bảng hiệu Thuận Hòa Đường, rũ xuống màn che.

Tuy rằng không để cho vận mệnh tự ý mình mà đi, nhưng may mắn chính là nàng ít nhât biết được vận mệnh có thể *quỹ tính*, cùng với quá trình diễn biến, kỳ thật như vậy cũng đủ rồi.

*(khái niệm toán học: đại khái là một góc phụ thuộc vào một đường thẳng cố định nào đó, thì dù đỉnh của góc đó di chuyển như thế nào nhưng số đo của nó cũng không đổi là một số cố định.)

Đoạt con đường của người khác, để cho người khác không đường có thể đi, vận mệnh có năng lực làm khó dễ được ta.

Thời điểm Thẩm An Lâm rảo bước tiến đến Thuận Hòa Đường, vừa lúc bắt gặp Cao sư phó đang mang bao đồ trên lưng.

“Cao sư phó…” Hắn vội bước nhanh vài bước, “Xin dừng bước…”

Cao sư phó quay đầu lại, nhìn thấy hắn, không khỏi thở dài, trong mắt tràn đầy không muốn.

“Thiếu gia…” Hắn kêu, khom người thi lễ, “Ta đang muốn đi cho người một cái dập đầu…”.

Nói xong liền quỳ xuống, Thẩm An Lâm vươn tay đỡ lấy.

“Cao sư phó, ta biết, mẫu thân của ta trách phạt ngươi, ngươi bị ủy khuất…Chuyện thuốc viên giải rựu cùng ngươi không quan hệ…”. Thẩm An Lâm trầm giọng nói, “Ta đã xin mẫu thân đồng ý, tự mình tiếp nhận Thuận Hòa Đường…”

Cao sư phó nghe vậy ngẩn ra, trên mặt hiện lên vài phần kinh ngạc, “Thiếu gia người…”

“Mong rằng Cao sư phó tương trợ ta.” Thẩm An Lâm nói, mặt khác từ trong lồng ngực lấy ra một quyển sách, “Đây là ta tặng cho ngươi…”

Cao sư phó mắt nhìn mặt bìa, da mặt run lên lẩy bẩy, trong mắt hiện lên kinh hỉ cùng với khát vọng, hắn không khỏi vươn bàn tay thô ráp run rẩy này lướt nhẹ qua bìa sách…

“Cao sư phó.” Thẩm An Lâm nhẹ nhàng thở ra, nghiêm túc nói, “Sách này ta tặng cho ngươi, phải tận lực mà dùng, ngươi nhận lấy đi.”

Cao sư phó tay ở trên sách vuốt ve hai cái, cuối cùng cũng là thu tay về.

“Thiếu gia…” Hắn quỳ xuống dập đầu, trong thanh âm mang theo vài phần kiên quyết, “…Kỳ thật từ khi phu nhân của tôi mất đi, tôi nên đi rồi…”

Thẩm An Lâm thần hình cứng đờ.

“Thiếu gia, ngươi..bảo trọng…” Cao sư phó thở dài, cuối đầu chậm rãi đi.

Thẩm An Lâm bỏ sức ra coi như phung phí, thư rơi trên mặt đất, gió thổi trúng phật vang, hắn đưa tay gắt gao bắt lấy, gân xanh nổi lên.