Dược hương trùng sinh - Trang 68

Chương 66. Nhượng bộ

Edit: Mộ Dung Thái

Beta: An Điềm Điềm

Làm cho nàng thối lui, nhượng bộ?

Lúc này đây dù cho phía trước là núi đao biển lửa, cũng đừng mơ tưởng làm cho nàng lui về sau nữa bước.

Tào thị muốn nói, Cố Thập Bát Nương đưa tay giữ chặt nàng. “Cùng một con phố có gì phải lo lắng?”

Nàng nhẹ giọng cười, ánh mắt thẳng tắp nhìn về phía người này, “Vị này. . .” Nàng không nhận biết người này, cũng không biết nên xưng hô như thế nào.

“Lục thúc công. . .” Một giọng nữ lành lạnh không nhẹ không nặng đột nhiên vang lên.

Có người chỉ điểm cho mình? Mà còn đúng lúc này, phải biết rằng lời của nàng phát ra rất bình thản, người nghe không chú ý cũng cho rằng là giọng điệu khi nói chuyện bình thường mà thôi.

“. . . Lục thúc công thật sự là nói đùa. . .”

Cố Thập Bát Nương nói, ánh mắt nhẹ nhàng đảo qua. Trong góc đại sảnh, một vị phụ nhân mặc tố y đang cúi đầu đọc sách, tựa hồ mọi việc trong đại sảnh đều không quan tâm, nàng cúi đầu, không thấy rõ bộ dáng, toàn thân tản ra khí chất trang nhã ung dung. Nghe được thanh âm của nàng, trong đại sảnh rất nhiều người đều hướng tầm mắt lại đây, nhưng chỉ là ngắn ngủn thoáng nhìn, liền vội dời đi, tựa hồ có chút kiêng kị. Mà ngay cả Quách thị vốn tầm mắt đang phẫn nộ nhìn đến nàng nơi này, cũng vội vàng thu lại. Nàng là ai?

Cố Thập Bát nương trong lòng hiếu kỳ, nhưng mà lúc này không phải lúc tìm tòi nghiên cứu, lập tức tập trung tinh thần đối với người ngay trước mắt..

“. . . Thời điểm ở Tiên Nhân huyện, học đường Thiết Lạp mở ra ở dưới chân núi ngoài thành, mỗi ngày giữa trưa đều phải mang cơm đi, muốn nói xa, nơi đó mới nói xa đi. ”

Tiểu cô nương mặt giãn ra mà cười thanh, lời nói lưu loát, ánh mắt trong suốt, tựa hồ chính là đêm một sự thật vui vẻ nói ra ????

Trong đại sảnh liền vang lên tiếng cười, còn có người tỏ vẻ rất ngạc nhiên hỏi câu học đường Thiết Lạp sao? Nghe nói học đường rất có danh. . . .

Truyện lại lệch ra khỏi ý định ban đầu, Lục thúc công thần sắc trên mặt biến đổi không ngừng, không biết nói cái gì mới tốt. Tầm mắt của hắn đặt ở trên người Tào thị rốt cục dời đi, nhìn về phía tiểu cô nương. Tiểu cô nương này nếu không phải ngây thơ hồn nhiên nói ra, thì chính là cố ý… Lục thúc công chắc chắn, tiểu cô nương này nhất định đã biết. Cố Thập Bát Nương thấy hắn nhìn qua, đối với hắn cười.

” Vả lại học ở trường vốn là chuyện hiển nhiên, nào có vì đường xa, sẽ không đi đọc sách…” Nàng ý cười càng nhẹ

“Nếu như ngay cả đường đều đi không được, ca ca ta sớm cũng không cần đọc sách, quả thực là cô phụ sự kỳ vọng của tộc trưởng gia gia … Lục thúc công, ngươi nói có phải hay không?”

“Phải .” Lục thúc công da mặt có chút cứng nhắc, gượng gạo đáp.

“Tốt lắm. .” Tân tộc trưởng cố Trường Xuân vẫn lặng im không nói rốt cục mở miệng , tầm mắt của hắn không chút để ý đảo qua trước mặt mọi người, khoát tay áo, “Chuyện này đã nói đến nơi đây. . .”

“Kia. .” Cố Nhạc Sơn rốt cuộc nhịn không được mở miệng muốn hỏi.

“Vậy thì tính cái gì? Phòng ở này rốt cuộc là vẫn là cấp một nhà Tào thị? ”

“Nhạc Sơn” Cố Trường Xuân trầm giọng nói, một mặt mắt nhìn Cố Nhạc Sơn bất mãn “Nhạc Vân mất, ngươi làm huynh trưởng, phải chiếu cố nhiều hơn tới các nàng. . . chuyện tu sửa phòng ở liền giao cho ngươi, nên xài bao nhiêu tiền, công quỹ bỏ ra.”

Lời này vừa nói ra, Tào thị khó nén kinh hỷ trên mặt, rất kinh hỉ, nhưng khi nhìn đến ánh mắt oán hận của Quách thị bên kia sắc mặt của nàng lại ảm đạm đi xuống.

Đọc FULL truyện tại đây
Loading...

“Phải” Cố Nhạc Sơn có chút ủ rũ nói, chuyện này xem ra cũng chỉ có thể như vậy .

“Sao lại thế này?” Cố Trường Xuân lướt nhìn nha hoàn đang hầu bên cạnh, trầm giọng nói

“Không thấy Tứ phu nhân và tiểu thư còn đứng sao?” Cố Thập Bát Nương trong lòng buông tiếng thở dài, nguyên lai lão nhân gia ngài chú ý tới, chính mình lại đã quên.

Bọn nha hoàn lúc này mới vội vàng an bài chỗ ngồi, Tào thị nhiều lần nói cảm ơn, sợ hãi ngồi xuống, Cố Thập Bát Nương vẫn như trước đứng ở phía sau nàng.

“Phòng ở cứ như vậy” Cố Trường Xuân chậm rãi mở miệng nói, “Mặt khác còn có một cái cửa hàng, chính là lâu hương liệu có chút phát đạt đi.”

Đa số mọi người đều đã biết, lời này nói ra, trừ bỏ vợ chồng Cố Nhạc Sơn có chút khẩn trương ra, những người khác không có phản ứng gì .

“Cái này giao cho Cố Nhạc Sơn xử lý, Tào thị ngươi có đồng ý hay không?” Cố Trường Xuân nói, nhìn về phía bên này, ánh mắt cũng không có ngừng ở trên người Tào thị, mà dừng ở Cố Thập Bát Nương phía sau nàng.

Với Tào thị mà nói, chuyện phòng ở vừa rồi có chút ngoài dự kiến của nàng, nàng vội đứng lên.

“Là, xin nghe theo sự an bài của tộc trưởng. .” Nàng vội nói, lời này nói ra có chút đặc biệt, lại thấy Cố Nhạc Sơn cùng Quách thị thần sắc cuối cùng cũng hòa hoãn, trừng mắt nhìn nàng một cái, coi như ngươi thức thời. Nàng còn không có thở ra, chợt nghe phía sau Cố Thập Bát nương lại mở miệng , sợ tới mức nàng bất chấp lễ nghi quay đầu lại liền thấp giọng khiển trách

“Thập Bát Nương. Câm miệng. .”

Cố Thập Bát Nương lời cũng đã nói ra “Nếu phải làm phiền Đại bá phụ, vậy lúc này phân chia một nữa lợi tức . . .”

Cố Thập Bát Nương nói, nói xong mặt mang cảm kích hướng Cố Nhạc Sơn bên kia thi lễ, “. . . Không biết năm thành như thế nào? Có thể hay không ít chút, Đại bá phụ có chuyện cứ nói . .”

Trong đại sảnh lại một lần nữa có người cười rộ lên, Cố Nhạc Sơn nghe vậy cái mũi đều có chút đỏ. Nàng nói cái gì? Chia cho ta năm thành? Còn bày ra dáng vẻ hào phóng như thế, có lầm hay không a? Nàng nghe không hiểu tiếng người sao?

“Thập Bát Nương, tộc trưởng còn chưa nói hết đâu, ngươi chen vào nói cái gì, thật không có quy củ” Quách thị nhịn không được nữa trừng mắt trầm giọng quát.

“Tộc trưởng còn chưa nói hết sao.” Cố Thập Bát Nương không sợ hãi chút nào nhìn nàng cười, “Ta nghĩ đến nói xong, đây không phải là hỏi ý kiến ta sao.” Nói xong vội hướng tộc trưởng thi lễ, mang theo áy náy nói, “Thập Bát Nương thất lễ, xin hãy gia gia nói tiếp đi. . .”

Cố Trường Xuân nhìn nàng một cái, bên miệng hiện lên ý cười. “Một khi đã như vậy, vậy nghe ta an bài.” Hắn thản nhiên nói

“Cố Nhạc Sơn quản lí cửa hàng hương liệu, mỗi tháng sẽ chia ra cho các ngươi một phần tiền lãi, Cố Nhạc Sơn lấy năm phần, còn lại quy về công quỹ. . .” Hắn nói xong liền nhìn về một người phía dưới , “. . . Đại Tào huynh đệ, thủ tục này ngươi giúp bọn hắn phân công . . . Liền từ tháng sau bắt đầu đi.”

Lúc này đây dĩ nhiên là chưa cho các nàng cơ hội nói chuyện. Cố Nhạc Sơn cùng Quách thị lộ ý cười thỏa mãn. Một thành? Cố Thập Bát Nương không khỏi cắn chặc môi dưới. “Thập Bát Nương” Tào thị cầm cổ tay của nàng, hướng nàng lắc đầu. Cố Thập Bát Nương nắm tay, cuối cùng vẫn là buông lỏng ra, được rồi, kết quả này tính không tồi . .

“Thập Bát Nương. .” Cố Trường Xuân ngồi ở phía trên đột nhiên mở miệng kêu, tay vỗ nhẹ ly trà nhìn qua, “Chính là có lời gì muốn nói?”

Đây là. . . . Cố Thập Bát Nương có chút ngạc nhiên ngẩng đầu, nhìn nam nhân trên mặt thần sắc vẫn thản nhiên, đột nhiên nhiều ra, một giọng châm chọc cùng cười nhạo. “Thập Bát Nương, thế nhưng đối với sắp xếp của ta không hài lòng?” Hắn nhàn nhạt nói.

Cố Thập Bát Nương nhìn hắn, nguyên bản bàn tay buông ra lại nắm chặt, một cỗ tức giận theo đáy lòng dâng lên. Hắn đây là buộc mình chính miệng nói ra vừa lòng? Ở ngoài sáng biết rõ nàng không hài lòng tình huống lại còn muốn hỏi trước mặt mọi người như thế , đây là khiêu khích, đây là trào phúng, đây là muốn chính mình cúi đầu. “Ta nghe tộc trưởng an bài.” Cố Thập Bát Nương hơi hơi nâng cằm, nhìn tộc trưởng, ngừng một chút nói, “Nhưng là ta không hài lòng.”

Vốn mọi người đã muốn chuẩn bị đứng dậy giải tán nghe vậy đều là sửng sốt, đều mang theo vài phần hưng phấn nhìn qua. Thì ra việc này còn không có chấm dứt, lúc này mới đến cao trào.