Dược hương trùng sinh » Trang 59

Chương 56 : khách đến.

Editor: An Điềm Điềm.

Bành Nhất Châm thuận miệng nói lời vui đùa, lại không có nghe được lời khách sáo tiểu cô nương này, ngược lại một bộ cổ cổ quái nhìn mình, không khỏi có chút lúng túng.

Chẳng lẽ tiểu nương tử này chính là không tình nguyện có quan hệ dính dáng tới mình?

Hình như gia tộc của tiểu nương tử này là danh gia vọng tộc ở Kiến Khang, tiểu thư vọng tộc là nghề bào chế sư, nói ra sẽ làm trò cười cho người trong nghề, tự làm rớt giá trị của bản thân, tương lai làm mai sẽ bị ảnh hưởng.

Nghĩ như vậy, Bành Nhất Châm cũng minh bạch, tuy rằng trong lòng có chút mùi vị không rõ, nhưng lập tức cười ha ha chuyển hướng nói.

Cố Thập Bát Nương làm người đã hai đời, đã không phải tiểu hài tử mười mấy tuổi, đương nhiên đoán được ý tưởng của Bành Nhất Châm , nàng không khỏi cười.

đầu óc của nàng rất nhanh chuyển động, chính mình năm nay mười ba tuổi, lấy Thẩm An Lâm là hai năm sau, Thẩm An Lâm vết thương còn trên đùi lại là sau hai năm thành thân mới phát tác, mà chữa khỏi lại là năm năm sau đó. Nói cách khác, liền tính lúc này Bành Nhất Châm đi, giáp mặt gặp phải, việc nàng lo lắng cũng sẽ không phát sinh. Bởi vì Thẩm An Lâm căn bản còn không có phát bệnh…

“Kiến Khang “Nàng cười nói, nhìn Bành Nhất Châm, “Bành tiên sinh, ngươi còn nhớ lời thề đã được lập với ta không?”

Bành Nhất Châm ngẩn người, nói thật cái lời thề đó hắn đã sớm quyên, cái này mà cũng tính là lời thề a…

“Ta đương nhiên nhớ được.” Hắn mặt không đỏ tim không đập nhanh, một bộ nghiêm nghị, “Ta lão Bành tuy không phải quân tử gì, nhưng là nhất ngôn cửu đỉnh tứ mã nan truy…”

Cố Thập Bát Nương gật đầu cười cười.

“Nói đến đây, ta đang muốn hỏi tiểu nương tử…” Bành Nhất Châm nhìn tứ phía, hạ giọng, “Ngươi nói người này, là người nơi nào,làm cái gì, bao nhiêu tuổi, là nam hay nữ…”

Cố Thập Bát Nương cười, nghĩ đến lần trước nói một câu kia , trong lòng quá kích động nàng quên nói tường tận.

“Ta chính là muốn cùng ngươi nói này. ” nàng thản nhiên nói, “Ngươi nhớ cho kỹ, hắn là người Kiến Khang, trưởng tử của Thẩm Thị tam phòng.”

Này liền rõ ràng, Bành Nhất Châm cười hớ hớ gật đầu, chợt nghĩ đến chính mình nói đi Kiến Khang,tiểu nương tử này chẳng lẽ kiêng kỵ này cái? Chẳng hề là ghét bỏ xuất thân địa vị của chính mình?

Nghĩ như vậy, trong lòng đột nhiên cảm thấy cao hứng rất nhiều. Đồng thời lại bởi vì vui sướng này ngượng ngùng.

Nói tới, tiểu cô nương này tuổi đủ làm nữ nhi của mình, nhưng cùng nói truyện với nàng ở một chỗ, ngược lại phát hiện không giống tuổi chênh lệch, bất tri bất giác không có coi nàng như hài tử, ngược lại giống như bằng hữu..

Cùng một tiểu cô nương làm bằng hữu, nói ra thẹn chết người.

Nhưng mới rồi có khả nang mất đi người bằng hữu này, trong lòng hắn còn có cảm giác như vậy… Rõ là… Bành Nhất Châm, ngươi thực là lão hồ đồ.

Nhìn trước mắt Bành Nhất Châm thần sắc biến hóa bất định, trên mặt vừa giỗng như vui mừng vừa giống như sầu não, cố Thập Bát Nương cũng đoán không được những ý nghĩ chuyển hóa lúc này trong đầu óc của hắn.

“Ngươi phải nhớ cho kỹ, Thẩm gia này cũng không phải người bình thường , đến lúc đó…” Cố Thập Bát Nương nhìn hắn thản nhiên nói.

Bành Nhất Châm liền hắc hắc cười.

Đến lúc đó người ta cưỡng bức dụ dỗ dùng quyền thế áp người bức ta đi xem bệnh?

Còn thực xem ta là thần y! Suy đoán ta chính mình vội vàng chạy đi tiến cử chính mình, người ta cũng sẽ không liếc nhìn ta…

Đọc FULL truyện tại đây

Nói tiểu nương tử này là một người rất thông minh, thế nào có thời điểm đầu óc là lạ…

Bành Nhất Châm không lưu tâm, kết thúc cái đề tài này, lại tự mình đi cùng Tào thị cáo biệt, dựa theo cố Thập Bát Nương phân phó, đem cấp cho Tào thị một lửa giá tiền tiệm dược, Tào thị giật nảy mình.

“Này là một ít tiền công, cùng với chia hoa hồng…” Bành Nhất Châm không để nàng cự tuyệt, thay đổi sắc mặt nói”Ta biết đại nương tử xem thường hành vi của ta, nhưng tiền này không là của ta, là Tôn lão gia đa tạ đại ân của tiểu nương tử , khiến tiểu nương tử kinh hãi, mong rằng đại nương tử yên tâm, cho Tôn lão gia một cơ hội báo ân.”

Hắn đã nói đến mức này, Tào thị than thở, đành phải tiếp nhận, trong lòng rất không thoải mái.

Cố Hải nhìn thấy, hướng cố Thập Bát Nương nháy nháy mắt, dùng mắt hỏi nàng tới cùng được bao nhiêu bạc? Cố Thập Bát Nương chỉ xem như không thấy.

“Đại nương tử một đường bình an.” Bành Nhất Châm một đường đưa đi qua, nhìn xe ngựa của một nhà ba người người ra khỏi cửa thành, dần dần hóa thành một điểm đen ở cuối chân trời không còn nhìn thấy.

Sau khi đưa tiễn người một nhà này, Bành Nhất Châm liền lập tức tìm người môi giới tìm người mua bán gấp căn nhà, sau đó quay lại tiệm dược.

“Tiểu nương tử làm nhiều dược như vậy a?” nhìn kho thuốc được bày đặt chỉnh tề, Bành Nhất Châm cảm thán nói, ” hài tử này thực có thể chịu khổ…”

“Chưởng quầy, dược này làm thế nào? Cho xe lôi đi hay là…” Tiểu hỏa kế xin chỉ thị, còn có nhiều dụng cụ như vậy, quái đáng tiếc…

“Chơ đi bộ phận, còn lại liền lưu ở chỗ này đi, có lẽ tương lai người mua quyết định mở tiệm dược tiếp, đến lúc đó cùng nhau chuyển cho hắn.” Bành Nhất Châm cười nói.

Đang nói chuyện, nghe được trước cửa tiệm có tiếng hỏi.

“Xin hỏi, nơi này là tiệm dược Bành thị đi?”

Có người mua dược? Bành Nhất Châm đi ra, gặp ba người đang đứng trước cửa tiệm, trong đó một cái lão già tuổi chừng trên dưới sáu mươi , râu tóc bạc trắng, mặt mũi hiền hòa , thần thái hồng hào, bên cạnh là hai người trẻ tuổi, khiến người nhìn tới liền không quên.

Bành Nhất Châm còn không chưa từng gặp qua đại nhân vật như vậy.

“Lão tiên sinh có gì phân phó?” Hắn không khỏi có thái độ cung kính mấy phân hỏi.

“Ngài là…?” Lão giả cũng không trả lời, mà là hỏi.

“Nga, ta là chưởng quầy nơi này…” Bành Nhất Châm cười nói.

Lời vừa nói ra, liền gặp lão giả này thần sắc kích động, với chính mình khom người thi lễ, dọa Bành Nhất Châm nhẫn không được giậm chân né tránh.

Này… Này … khi nào thì bắt đầu mua dược gặp bán dược cấp đại lễ như thế?

Nhìn cánh nói truyện ăn mặc của lão giả này độ không phải quý tức phú (đều là người giầu có), lại đột nhiên hướng Bành Nhất Châm một cái hạ lưu đại phu thi lễ, Bành Nhất Châm cảm giác quỷ dị.

Hắn lắp ba lắp bắp còn chưa nói chuyện , liền nghe vị lão giả này cung kính nói: “Xin hỏi , lưu công lão nhân hắn có khả năng gặp khách không?”

Cái gì công? Bành Nhất Châm ngẩn người.

“Này vị khách quan, ngươi là tới tìm người?” Hắn thăm dò hỏi han, ánh mắt đảo qua hai người khác, một người hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi, tướng mạo anh tuấn, một người hơn bốn mươi tuổi, ôn hòa nho nhã, đều là mặt lạ hoắc, không phải người địa phương.

“Bành chưởng quầy, lão phu gọi là Túc AnVương Nhất Chương, đặc biệt tới bái kiến lưu công, còn thỉnh bành chưởng quầy thông truyền một chút.” Lão giả mỉm cười nói, một bên chuyển qua danh thiếp.

“Không phải, khách quan, ngươi tìm lầm người đi?” Bành Nhất Châm cười nói, duỗi tay tiếp quá danh thiếp “Túc an… Bảo Hòa đường… Nga, tiên sinh là túc an?” Trong thanh âm của hắn có điểm kinh hỉ.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Vâng.” Lão giả gật đầu, nhìn vẻ mặt Bành Nhất Châm, lại cười nói: “Bành chưởng quầy đối túc an rất quen thuộc?”

Túc an là kinh thành, Cố tiểu nương tử nói muốn ta đi túc an liền có thể trở thành thần y, Bành Nhất Châm trong lòng nghĩ, không khỏi nhếch miệng cười, thần y a…

Nhưng cái này không thể nói cùng người lạ, hắn chỉ là cười không có nói tiếp.

“Lão khách quan mới vừa nói muốn tìm người nào, lưu công?” Hắn hỏi, “Lưu công là người nào?”

Lão giả phía sau người trẻ tuổi nghe vậy trên mặt hơi hơi lộ ra mấy phân bất mãn, người này là cố ý giả ngu hay là tự cao tự đại a?

Gia gia của mình đã làm đến mức này…

Lão giả thần sắc không thay đổi chút nào, cung kính cười nói:

“Cẩm Châu đại dược sư Lưu Thế Phương.”

Cẩm Châu đại dược sư Lưu Thế Phương!

Bành Nhất Châm không khỏi há to miệng.

Tiểu Điềm à, mình chưa đọc truyện này của bạn, nhưng mình vẫn thường vào đây để xem truyện đã hoàn chưa vì thực sự mình không có thói quen đọc truyện đã hoàn. Nhưng xem những comment của bạn, mình rất xúc động vì bạn chăm chút bộ truyện này rất kỹ lưỡng. Nay đọc thấy bạn buồn chuyện tình cảm, mình chỉ muốn chia sẻ với bạn 1 bài viết mà mình đọc trên mạng, có lẽ sẽ không sát với thực tế của bạn, nhưng mình chỉ muốn bạn suy nghĩ về nó và có thể cứng rắn hơn trong quyết định tình cảm của mình:

Anh có yêu cô ta không?

Cô gái phát hiện người yêu đi lăng nhăng, khi anh ta thú nhận mọi việc với cô, câu đầu tiên cô hỏi anh là “Anh có yêu cô ta không?”

Anh chàng ra sức lắc đầu.

Chính lúc ấy cô đã tha thứ hết cho anh.

Bởi vì anh nào có yêu người đó, nên tất cả những việc anh ta làm đều có thể tha thứ được.

Điều cô quan tâm nhất không phải lý do tại sao anh lừa dối cô, mà là anh ta có yêu cô kia không.

Anh không yêu người kia, vậy là cô cảm thấy an ủi rồi, cảm thấy mình vẫn thắng thế.

Chúng ta có phải đang tự lừa dối mình không nhỉ? Phản bội là phản bội, yêu hay không yêu có liên quan gì?

Đàn ông mà biết được người yêu của mình có tình ý với kẻ khác thì điều mà họ quan tâm nhất chắc chắn không phải là cô ta yêu hay không yêu người kia mà là cô ta lên giường với họ chưa. Nếu câu trả lời của cô ta là “Có, nhưng em không yêu anh ta.” Đàn ông có tha thứ cho cô ta được không?

Còn đàn ông không yêu người kia thì phụ nữ liền lập tức nghĩ rằng đó chỉ là nhu cầu sinh lý bình thường, là do kẻ thứ ba dụ dỗ, là do anh ấy quá cô đơn, và phụ nữ ra sức tìm lý do để tha thứ cho đàn ông. Thân thể đàn ông không quan trọng, quan trọng là tâm hồn kìa.

Nhưng phụ nữ có nghĩ rằng anh ta không yêu người kia, cũng không có nghĩa là anh ta yêu bạn.

Nếu anh ta yêu bạn nhiều, sợ mất bạn thì anh ta sẽ không phản bội bạn. Bạn cũng nên biết rằng, người thứ ba đó họ cũng từng hỏi anh ta cùng một câu hỏi như bạn “ Anh có yêu cô ta không?” mà câu trả lời của anh ta chắc chắn cũng là những cái lắc đầu.

(‪Sưu tầm : myten‬)