Dược hương trùng sinh - Trang 227

Chương 201: Động vào lợi ích

Edit: QR2

Đối với việc hắn qua loa, Cố Thập Bát Nương chỉ cười cũng không quan tâm.

Hai người lại lấy trà thay rượu cung ly một lần nữa.

“Thật ra thì bây giờ ngươi hoàn toàn không cần phải làm như vậy…” Cố Thập Bát Nương nói.

Cố Ngư nói với giọng đùa giỡn: “Nói nghe một chút.”

“Nói đơn giản, chuyện này giống như chuyện trồng trọt, gia tộc chính là đất đai mà ngươi, ta, thúc bá phụ, Cố Ngư, Cố Hải đều là hoa màu sinh trưởng trong vườn. Mặc kệ ngươi trời sinh là hạt giống tốt vẫn phải cần đất nuôi dưỡng, mặc kệ là lương thực hay cỏ dại, cũng không thể rời bỏ đất, chỉ trồng thì không ra lương tốt. Tất nhiên đất cũng bị người đời xem thường, ruộng đất cằn cỗi dù có hạt giống tốt cũng không trồng ra được lương thực tốt…” Cố Thập Bát Nương nói rập khuôn theo lời của Hoàng Thế Anh.

Còn chưa dứt lời đã bị tiếng cười của Cố Ngư cắt đứt.

“Ta nói, ở đây cũng không có người ngoài, ngươi không cần phải giả vờ kéo đại kỳ, làm người đại nghĩa…” Hắn cười nói, giơ ly trà trong tay chỉ nàng: “Nghiêm túc nói lời muốn nói.”

Cố Thập Bát Nương cũng cười cười, ho nhẹ một tiếng, đưa tay chỉ cảnh đẹp bốn phía.

“Lúc này ngươi thật tốt, hơn nữa tương lai còn có thể tốt hơn, thế nhưng nếu lần này Cố gia thua…” Nàng có phần tiếc nuối lắc đầu: “Hơn nữa thua không vẻ vang, làm con cháu trong gia tộc tội nhân, ngươi có lợi ích gì?”

“Cố Ngư, vì chuyện này làm tổn thương gia tộc của ngươi, lại còn kéo cả ngươi vào, đáng giá không?”

“Đúng, không sai, trước kia bọn họ xem thường chúng ta, tùy ý chà đạp khi dễ, thờ ơ lạnh nhạt, ta cũng hận, hận không làm cho bọn họ chết hết…”

“Nhưng mà bọn họ chết thì còn những người khác. Trên đời này, bản tính của con người chính là giẫm thấp dựa cao, thay vì ghi hận, đi trả thù những người đó không bằng biến chúng ta thành những người cao kia để bọn họ phải nhân nhượng…”

“Lui một bước mà nói, lúc trước ta và ngươi, có tư cách gì để người khác để mắt đến đây? Sự tôn nghiêm và tôn trọng chưa bao giờ dựa vào lòng lương thiện của người khác mà đạt được mà chỉ dựa vào chính chúng ta tự mình đoạt lấy. Chúng ta thay đổi chính mình, trở nên lợi hại để chúng ta có thể điều khiển được người khác, cao cao tại thượng, đây mới thật sự là trả thù, thật sự phản kích những người từng coi thường khi dễ chúng ta…”

Đọc FULL truyện tại đây

“Cố Ngư, bây giờ trên dưới trong tộc ai mà không ninh nọt ngươi, ai không tâng bốc ngươi lên… Ngươi đã làm được như vậy rồi tại sao nhất định phải vẽ rắn thêm chân, tự hủy đi thành công này?”

Nàng nói xong câu này, vẻ mặt Cố Ngư cũng không có biến hóa gì, từ từ uống một ngụm trà thơm, cười cười.

“Cố Tương, ngươi mở miệng là một tiếng chúng ta hai tiếng chúng ta…” Hắn ngẩng đầu nhìn Cố Thập Bát Nương: “Ngươi có tư cách gì đáng đồng ta với các ngươi?”

“Cố Tương, ngươi đã từng bị đói chưa?”

Cố Thập Bát Nương ngẩn ra.

“Cố Tương, ngươi có từng đói bụng đến nỗi phải uống nước vo gạo chưa? Một lần uống chính là mười năm…”

“Cố Tương, ngươi đã từng bị người khác đánh không vì lý do gì cả, vừa bị đánh vừa phải học chó sủa? Một lần sủa chính là ba năm…”

“Cố Tương, ngươi có cái gì mà phải hận? Cũng chỉ vì cả nhà các ngươi bị người khác xem thường mấy lần, tới gia tộc bị người khác lạnh lẽo? Làm mặt lạnh mấy lần, vô thưởng vô phạt, chuyện này mà kêu là hận?”

Chợt Cố Ngư ngẩng đầu cười to, tiếng cười lạnh lẽo bén nhọn.

Cố Thập Bát Nương nhìn hắn, không nói gì.

“Ngươi có cái gì đáng hận? Các ngươi có cái gì để oán hận? Ngươi có phụ mẫu thương yêu, có ca ca cưng chiều, chịu uất ức lớn hơn nữa, chắc chắn ngươi sẽ nói bị uất ức lớn hơn nữa chính là chuyện Cố Tịch Nhi, Cố Lạc Nhi… Chỉ xem thường ngươi, nói mấy câu nhục nhã khó nghe với ngươi mà thôi. Ngay sau đó có thể nhào vào lòng mẫu thân và ca ca khóc lóc kể lể, oán trách rồi sẽ được quan tâm, được trấn an…” Cố Ngư nói tiếp, nhìn Cố Thập Bát Nương cười lạnh: “Khổ sở, ngươi biết loại khổ sở này sao? Đó là loại đau khổ khi linh hồn bị chà đạp… Loại đau khổ này chỉ có thể dùng việc chà đạp lên linh hồn và tự tôn mới có thể đổi lại sự vui vẻ.”

Nói xong, hai người đều trầm mặc, gió lạnh thổi qua.

“Ta đã từng.” Chợt Cố Thập Bát Nương nói, ngẩng đầu lên nhìn Cố Ngư: “Ta nói ta đã từng chịu đựng khổ sở khi linh hồn bị dẫm đạp, ngươi có tin không?”

Cố Ngư cười lạnh không nói gì.

“Tất nhiên, có lẽ không thể sâu sắc như ngươi.” Cố Thập Bát Nương cười tự giễu: “Nhưng mà, như vậy thì sao? Đều đã

loading