Dược hương trùng sinh » Trang 226

Chương 200: Ngắm tuyết

Edit: nnttrang

Dương Châu, tuyết đã bắt đầu rơi tối hôm qua, đến lúc này đã đóng thành một lớp thật dày.

Vị trí tốt nhất bên trong dinh thự chính là thư phòng ấm áp này, bốn phía đều được lò hun chạm khắc những hình hài Lan Trúc Cúc lung linh tỏa hương thơm ngát đồng thời mang lại ấm áp dịu dàng, trên tường treo một bút tích của danh họa, những giá sách bên trong đều được xếp đầy những quyển thư tịch, trên bàn giấy mực cũng không phải vật phẩm tầm thường.

Bởi vì bên trong ấm áp như mùa xuân, Cố Ngư khoác trên người một bộ trường bào màu trắng đơn giản, ngồi trên ghế thái sư trước bàn sách, mấy ngón tay thon dài gõ nhịp nhàng trên mặt bàn, ánh mắt như xuyên qua ô cửa sổ lớn, nhìn cảnh trí tinh xảo bên trong điện.

“Đại nhân, thiệp mời của Dương Châu Tôn gia..” Một thị nữ xinh đẹp bưng một tấm danh thiếp vàng nhẹ nhàng tiến vào, ôn nhu nói.

Cố Ngư nhàn nhạt khoát tay.

Thị nữ tuân mệnh, tiện tay thu hồi, nhu thuận lui ra ngoài.

“Đại nhân…” Thanh âm mềm mại lại vang lên lần nữa.

Hai mày Cố Ngư có chút cau lại, trong đôi mắt tối đen hiện lên một tia không kiên nhẫn.

Thị nữ cùng với dinh thự này đích thị rất xứng, là Dương Châu đồng tri tỉ mỉ lựa chọn cho hắn vị trí dinh thự này, cũng cẩn thận chọn lọc thị nữ, những thị nữ này đều đã trải qua một khoảng thời gian huấn luyện tốt nhất, thủ thân như ngọc lại còn rất trẻ, không giống như những nử tữ hồng lâu phong trần, đặc biệt hiểu ý tiến thối hữu lễ.

Đọc FULL truyện tại đây

“Đại nhân..bên ngoài có người cầu kiến…” Thị nữ sợ hãi nhỏ giọng nói.

“Ta nói rồi, hôm nay là cuối tuần nghỉ ngơi, không tiếp khách.” Cố Ngư đứng dậy nói.

“Đại nhân, người nọ nói, là, đường muội của ngài.” Thị nữ càng cúi thấp đầu hơn, run run đáp.

“Đường muội của ta?” Cố Ngư hơi ngẩn ra, trong mắt có chút kinh ngạc, chợt nheo mắt lại.

Xem ra nữ nhân này là giao du với xấu nên tìm đến đây rồi.

Hắn từ từ đứng dậy, duỗi cánh tay ra, “Người đâu, thay y phục.”

Lập tức có hai cái thị nữ nhu mị mang một kiện áo choàng da chồn bước nhanh đến, một người giúp hắn cài dây, một người chỉnh lại tóc mai cho hắn, trong nháy mắt, một nam tử một thân áo bào, môi hồng răng trắng, mỹ phục quyền quý liền hiện ra trước mắt các nàng, mặc dù ngày nào cũng có thể trông thấy hắn, nhưng nhìn hoài cũng không thấy chán, ba thị nữ trong phần lại một phen thất thần.

Cố Ngư cất bước đi ra, kiện áo choàng lông chồn này là Dương Châu phú thương tặng, nhẹ mà ấm, lại không thấm nước, thích hợp mặc vào ngày mùa đông có tuyết như thế này.

Thấy hắn chuẩn bị ra ngoài, thị nữ vội tránh sang bên, cúi đầu khom người, chuẩn bị đi theo, Cố Ngư đi đến trước mặt thị nữ hồi bẩm chợt dừng lại.

“Đường muội kia của ta…” Hắn nghiên đầu nhìn thị nữ thập phần xinh đẹp này, nói, “Cho ngươi bao nhiêu ngân lượng?”

Sắc mặt thị nữ khẽ biến, vội quỳ bộp xuống, thân thể run rẫy dập đầu.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Sợ cái gì? Ta không có trách ngươi, ta nói, đường muội của ta có rất nhiều tiền, về sau có cơ hội, liền hung hăng mà lấy…” Cố Ngư cười nhẹ, hất nhẹ y phục đi nhanh ra ngoài.

Không bao lâu, một chiếc xe ngựa tiến vào bên trong đại môn, hai thị nữ bước xuống trước, đỡ Cố Thập Bát Nương xuống xe.

Cố Thập Bát Nương hơi đánh giá lâm viên của dinh thự tư nhân này, mới dời tầm mắt ra phía trước.

Đã thấy trên hành lang, Cố Ngư đang khoang tay đứng, trông thấy nàng nhìn qua, mỉm cười.

“Thật sự là đáng tiếc…muội vốn không nên đến đây..” Hắn thở dài một tiếng nói.

“Đúng vây, đáng tiếc, ta vốn cũng không được lợi ích gì.” Cố Thập Bát Nương bình tĩnh đáp.

Đồng thời cũng vì một câu này của Cố Ngư, chính là khẳng định suy đoán của nàng.

Việc xảy ra lần này với Cố Gia, Cố Ngư quả nhiên không chỉ đơn giản là khoanh tay đứng nhìn không xuất thủ tương trợ như vậy.

Trí nhớ kiếp trước của nàng có chút mơ hồ, một lòng hâm mộ vị Trạng Nguyên lang trong gia tộc, tại khoảnh khắc đó nàng và người nọ đương nhiên không thể so sánh, là tinh tú hạ phàm, một đời này, tuy không còn cảm giác coi hắn là thần tiên trên trời nữa, nhưng ngoài nàng ra, mọi người vẫn không thay đổi. Cố Ngư vẫn là nhân vật phi phàm, tâm tính quyết đoán, có thủ đoạn đủ mưu trí, không thể phủ nhận hắn quả thật rất có tài, người như vậy, vốn nên là điềm may

loading