Dược hương trùng sinh - Trang 222

Chương 196: Khốn cục

Edit: QR2

“Thật ra thì…” Quản sự tâm phúc hơi trầm tư một lúc mới nói: “Đại gia gia, người còn nhớ khoảng bạc định dùng buôn bán kén tằm tháng trước hay không?

Nghe hắn nhắc đến chuyện này, sắc mặt Cố Trường Xuân hơi trầm xuống, nhẹ nhàng thở dài.

Cẩn thận nghĩ lại, năm nay Cố gia bọn họ giống như đã phạm sao thái tuế*, bất kể là con người hay là chuyện buôn bán đều không thuận lợi. Cố gia chủ yếu kinh doanh ngân hàng tư nhân và tơ gấm (gấm vóc và tơ tằm), dựa vào tơ gấm mà làm giàu, dựa vào đó mà ngân hàng tư nhân mới lớn mạnh. Tháng trước khi biết được ở Triều Châu có một nhóm thương nhân nóng lòng bán một số lượng lớn kén tằm, Cố Trường Xuân phân phó xuống, phải cướp được vào tay nhưng cuối cùng lại chậm hơn một bước, trơ mắt nhìn món lợi lớn rơi vào tay người khác.

*Sao thái tuế: một sao trong tử vi, ai phạm sao này thường hay bị nói xấu, cãi vã hay kiện thưa (có thể tìm hiểu kỹ hơn http://xem-tuvi.blogspot.com/2010/05/sao-thai-tue.html )

“Thế nào?” Cố Trường Xuân vuốt chân mày nói.

“Thật ra thì lúc ấy đã bàn giá tốt rồi… Chỉ là lúc đó bạc của chúng ta đến trễ hơn người khác một bước…” Quản sự tâm phúc nói.

“Nói thật hay.” Cố Trường Xuân hừ một tiếng, đè nén mấy phần buồn bực, chợt sững sờ, hơi híp mắt nhìn quản sự tâm phúc: “Chẳng lẽ…”

“Lúc đó là phân nhánh ở kinh thành điều bạc…” Quản sự tâm phúc nói nhỏ, gật đầu xác nhận.

“Ý của ngươi là do hắn cố ý trì hoãn?” Cố Trường Xuân trầm giọng hỏi, giọng nói đã có mấy phần ý lạnh.

Lúc đầu để thuận lợi nắm được số kén tằm này, Cố Trường Xuân đã điều động một số bạc lớn bỏ và phân nhánh ngân hàng ở kinh thành.

Quản sự tâm phúc chần chờ nói: “Cũng không phải là trì hoãn, hắn nói số bạc lớn cũng sinh nhiều lãi cho nên gom góp chậm mấy ngày… Tiểu nhân cũng đã hỏi hắn, quản sự ở kinh thành cũng rất oan ức, nói không biết số tiền kia dùng cho việc này, cho nên khi vừa nhận được bạc đã cho vay theo lẽ thường…”

Sự hờn dỗi của Cố Trường Xuân bị nghẹn trở về, để chắc chắn khi buôn bán, lúc điều động bạc ngân hàng tư nhân cũng không biết để làm gì, cho đến nay đều là quy củ, mà khi nhập vào một số bạc lớn, ngân hàng liền cho vay để sinh lãi, đây cũng là quy củ. Trước kia đều bình an vô sự, không ngờ quy củ đụng quy củ lại sinh ra chuyện hồ đồ như vậy.

“Ngươi tin chắc hắn không phải cố ý?” Cố Trường Xuân trầm tư một lúc rồi hỏi.

Quản sự tâm phúc hơi chần chờ, hàm hồ nói: “Chắc là không thể nào… Lão Thường cũng không phải là người ngoài…”

Đọc FULL truyện tại đây

Quản sự ở kinh thành Cố Lão Thường là người trong tộc Cố Trường Xuân, từ lúc hiểu chuyện đã ở ngân hàng tư nhân giúp đỡ một tay, mấy chục năm luôn cẩn trọng, từ bé đã làm thuê rồi trở thành quản sự của phân hiệu ngân hàng tư nhân lớn nhất Cố gia.

Vẻ mặt Cố Trường Xuân lóe ra ánh sáng bất định, trầm mặc một lúc rồi chợt nói: “Chuyển sổ sách của phân hiệu ngân hàng ở kinh thành đến.”

Mấy ngày sau, ở kinh thành, trong phân nhánh ngân hàng tư nhân của Cố gia, một người nam nhân trung niên mặc quần áo sang quý bước vào, nhìn thấy người này đi vào, mấy tiểu nhị lập tức nhận ra.

“Ngũ gia, cơn gió nào thổi ngài đến đây?…” Cả đám cùng khom người, mỉm cười nói.

Đây là một người có địa vị không thấp trong Cố gia, quản sự nghe tin, lập tức cung kính tiếp đón. Ở phòng khách sau hậu viện, sau khi an tọa, dâng lên trà ngon, hai người hàn huyên một lúc.

“Trong nhà xảy ra chuyện lớn như vậy…” Tất nhiên chuyện hai người nhắc đến là chuyện của Cố Thận An, trên mặt cũng có vẻ buồn bã.

“Nhưng mà, may mắn còn có Ngư nhi… Không đến nỗi quá khó khăn…” Cố Ngũ gia giữ vững tinh thần cười nói.

Trên mặt quản sự phân hiệu kinh thành Cố Lão Thường hiện lên một tia quỷ dị, chợt cúi đầu liên tục nói đúng.

“Đúng rồi Lão Thường…” Cố Ngũ gia uống một ngụm trà, đổi đề tài: “Lần này ta đến kinh thành có việc gấp, ngươi giao cho ta nhận năm mươi vạn lượng ngân phiếu.”

Một mặt đưa ra thư Cố Trường Xuân tự tay viết.

Cố Lão Thường nghiêm túc xem kỹ, sau đó tươi cười, sảng khoái đáp lời: “Ngũ gia chờ một chút, ta sai người mang đến cho ngài…”

Cố Ngũ gia cầm ngân phiếu, nói mấy câu chuyện phiếm rồi đứng dậy cáo từ, mọi người tự mình đưa đến tận cửa, nhìn Cố Ngũ gia ngồi xe chầm chậm đi về hướng con đường phồn hoa nhất.

Cố Ngũ gia đi không bao xa thì quẹo vào một khách điếm ở mặt tiền, bên ngoài vô cùng sáng sủa, không cần tiểu nhị dẫn đường, trực tiếp đi lên lầu, đến một gian phòng, đẩy cửa bước vào.

Trong phòng Cố Trường Xuân đang ngồi uống trà, thấy hắn đi vào, ngẩng đầu lên hỏi: “Thế nào rồi?”

“Thúc thúc, hắn không từ chối, vui vẻ giao cho ta…” Cố Ngũ gia nhẹ nhàng để ngân phiếu trên bàn.

Cố Trường Xuân cầm ngân phiếu lên nhìn kỹ, cũng nhẹ thở ra.

“Như vậy xem ra sổ sách hắn ghi tồn bảy mươi hai vạn lượng bạc cũng không phải là giả…” Ông

loading