Dược hương trùng sinh » Trang 210

Chương 184: Thay đổi

Edit: nnttrang

Chương này gần 20t lận, nên mình làm tới đâu đăng tới đó nha, đang làm mấy bài cuối môn nên hơi bận, nhưng mà vẫn tập yoga đều đặn nha, mọi người hãy cố gắng tập td để giữ gìn sức khỏe và vóc dáng nhé.

Trời hừng đông, trong cung truyền tin tức ra khắp kinh thành, rất nhiều khoái mã từ tứ phía kinh thành phi nước đại mà ra, tuyên bố đại sự của Đại Chu triều tuyên bố chuyện lớn này.

Nghị quyết hoàng thất, phong con trai Tú Vương là Văn Quận Vương làm Hoàng tử, ban thưởng công danh cùng vô số hào hoa phú quý.

Long Khánh đế của Đại Chu triều cuối cùng cũng có người kế nghiệp, vì ăn mừng, hoàng đế đang mang bệnh tuyên bố đại xá, mọi người trên dưới trong ngoài kinh thành càng vui mừng không xiết, so với lễ đón năm mới còn náo nhiệt hơn, Lục bộ quan viên trong triều tất bật công việc, chuẩn bị cho đại lễ sắc phong sắp tới.

Dưới tình hình này, mọi công tác khác đều bị hoãn lại, cho nên việc Cố Hải nhận nhiệm vụ mới còn phải đợi, nhưng đây cũng là thời điểm hắn khó có được nhàn nhã, ở nhà cùng mẫu thân hoặc là nghiên cứu thi thư.

Nghĩ đến đại lễ sắc phong hoàn tử, tâm Cố Hải không khỏi có chút khẩn trương, điều này đồng nghĩa, thời khắc quyết định vận mệnh của muội muội đã đến.

“Thiếu gia, đến giờ dùng bữa.” Tiểu nha hoàn bước lại nhỏ nhẹ gọi.

Cố Hải lấy lại tinh thần, đặt cuốn sách trong tay xuống đi ra ngoài, trong phòng khác, Tào thị ngồi một mình trước bàn ăn, vẻ mặt buồn bả, có vẻ rất cô đơn, bà tựa hồ đang thả hồn đi đâu không phát hiện Cố Hải đã đi đến.

“Nương?” Cố Hải ngồi xuống cạnh bà, nhẹ giọng kêu, còn có mấy phần dò hỏi.

“A,..lại đây.” Tào thị nhanh hoàn hồn, trên mặt nở một nụ cười, “Nhanh ăn thôi.”

Ánh mắt đảo qua người mẫu thân, thấy đôi mắt bà thâm quầng, trong mắt hiện lên tơ máu, hiển nhiên đã khóc và ngủ không ngon giấc, nhìn thấy tóc mai của Tào thị, không biết từ khi nào, lại có thêm nhiều sợi bạc trắng.

Nương mới hơn ba mươi tuổi…trong lòng Cố Hải không khỏi cả kinh.

“Nhanh ăn đi, ta làm món rau cải trắng với đậu phụ con thích ăn nhất..” Tào thị cười nói, chia thức ăn cho ăn, “Khó khăn lắm mới mua được đậu phụ, đậu phụ ở kinh thành này, không biết sao mấy ngày nay không mua được, không biết người nào ở kinh thành đã mua hết đậu phụ về nhà rồi… Cái này, chính là cho người chạy ra ngoài thành mua..”

Chiếc đũa của Cố Hải chợt rơi xuống vang lên tiếng coong một cái.

“Con sao vậy?” Tào thị giật mình, nhìn hắn.

Nha hoàn một bên nhanh chóng nhặt lên, rồi đổi cho Cố Hải một đôi khác.

“Không có gì đâu ạ.” Cố Hải cố che dấu nội tâm, cười nói, một mặt gắp thức ăn, “Con cảm thấy rau cải trắng và đậu phụ này rất ngon..”

“Như vậy, ngày mai chúng ta lại làm nữa.” Tào thị cũng cười.

Mẫu tử hai người đồng thời chuyển đề tài, ăn bữa cơm qua loa cho xong.

Cố Hải bước thẳng tới thư phòng Cố Thập Bát Nương, gọi là thư phòng nhưng là một phòng chế thuốc nho nhỏ, ngoại trừ một chồng sách, thì còn lại đều là công cụ để bào chế.

“Thiếu gia muốn tìm gì ạ?” Linh Bảo ở phía sau chợt hỏi.

Đọc FULL truyện tại đây

“Ta tìm quyển sách để xem thôi…” Cố Hải vừa đáp vừa đưa tay rút trên giá sách một bản dược thư, mở ra xem.

Linh Bảo khó hiểu, nhưng cũng không hỏi tiếp, nhẹ chân nhẹ tay bắt đầu lau chùi.

Bên trong phòng khó tĩnh lặng, thỉnh thoảng có tiếng lật sách, không biết từ lúc nào, Linh Bảo phát hiện không còn nghe nữa, nàng đứng thẳng nhìn xem, thấy Cố Hải cầm quyển dược thư, ánh mắt ngẩn ngơ bất động.

“Thiếu gia?” Linh Bảo nhỏ giọng hỏi, “Tiểu thư vẫn còn một vài quyển ở trong phòng ngủ..”

“Không cần đâu” Cố Hải chợt tỉnh lại, lắc lắc đầu, tầm mắt hắn ngưng đọng trên một trang sách.

Thạch tín, kịch độc, được chiết từ đậu phụ.

“Bắt đầu rồi…” Hắn không khỏi thấp giọng thì thào, tay khẽ vuốt nhẹ trang sách.

Ba ngày sau, đại lễ sắc phong Hoàng Thái Tử đã đến.

Là nhà quan, Cố gia từ sáng sớm đã chuẩn bị đi ra ngoài, Cố Hải thay quan bào, Tào thị cũng ăn mặc trang trọng, cùng thị tỳ đứng hầu ngoài cửa.

Mặt đường từ sớm đã được quét dọn tươm tất, đồng thời cũng được sửa sang lại, những cấm vệ quân Đại Chu một thân huyền giáp đã đứng một bên mở đường, thần sắc lạnh lùng bất động, tay cầm kiếm, bọn hắn đã nhận mệnh, bất luận ai có hành động bất kính, có thể giết ngay bên đường.

Vì để cho vạn dân được chiêm ngưỡng phong thái Hoàng Thái Tử, hoàng đế đặc biệt ban lệnh cho Văn Quận Vương xuất phát từ Quận Vương phủ đến Hoàng Cung tham dự đại lễ, bởi vậy từ lúc trời chưa sáng, tất cả mọi người ở kinh thành không thiếu một ai đều đứng tụ tập nơi Văn Quận Vương thực hiện nghi lễ rước đi trên đường, ngày này, mọi tửu lâu đến tiệm trà mọi chỗ ngồi đều là giá trên trời, nếu không phải quan phủ đã ra lệnh cấm, chỉ sợ trên cây lẫn nóc nhà chắc đứng đầy cả người.

Khắp nơi lan truyền các câu chuyện thật thật giả giả.

“Xuất môn, xuất môn rồi..” Bọn nha hoàn nhà Cố Hải lao nhao về tin báo mới nhất, phấn khởi ríu rít.

Là dân chúng, địa vị thấp, chỉ sợ đây là lần đầu cũng như lần cuối cùng tiếp xúc với bậc tôn quý như vậy, cấm quân bao quanh bên ngoài tỏa ra uy áp như núi cũng không ngăn được tiếng động ầm ĩ như thủy triều dâng lên.

Không biết qua mấy lần thông báo Hoàng thái tử xuất môn, cuối cùng một hàng dài đội nghi trượng(đội hình đi trước) mới xuất hiện trong tầm mắt mọi người, tiếng ồn ào huyên náo nhất thời lên đỉnh điểm.

“Nhìn kìa…xe ngựa thật là cao quý.”

“Ta nhìn thấy Quận Vương rồi.”

“Ngươi muốn chết à, là Hoàng thái tử.”

Những người dùng rất nhiều tiền để mua vị trí cao trên tửu lâu rốt cục cảm thấy có tiền tài quả thật hơn hẳn, bọn họ chính là người đầu tiên nhìn rõ hết toàn cảnh nghi thức của Hoàng thái tử.

Trọng thần triều đình dẫn đầu, cung nữ thái giám đi theo phía sau, cấm quân bảo vệ tạo thành một đội nghi trượng, dẫn một đoàn bảy con tuấn mã kéo một chiếc Vân Long xa giá chậm rãi mà đi.

Trên xe ngựa buông vải lụa khảm ngọc thạch, khiến cho bóng dáng Hoàng Thái tử như ẩn như hiện, khiến cho mọi người có thể rõ ràng nhìn thấy một nam tử anh tuấn bất phàm, hắn mặc trên người bộ lễ phục Hoàng Thái tử cực kỳ hoa lệ, cổ cao dựng thẳng, tóc được búi lên, đầu đội kim quang, thắt lưng bạch ngọc, đeo huyền Vân Long, chân là một đôi hài triều phục họa vân viền vàng cực kỳ tôn quý.

“A” Những tửu lâu trên đường vang lên những tiếng hô hét của vô số nữ tử, nếu không phải cấm quân đã tuần xét, kiểm tra kỹ càng, cùng những cáo thị quan phủ đã đưa ra, nên những nữ nhân này không dám mang hoa theo, bằng không chỉ sợ lúc này xe ngựa của Hoàng Thái Tử sớm bị hoa tươi nhấn chìm.

Mặc dù đã nghiêm lệnh cảnh cáo, nhưng vẫn ngăn không được nhiệt tình của bọn nữ nhân, những cô nương như châu ngọc vờn quanh, trang dung mỹ mạo chạy đến, vẫy tay, vươn khăn lụa.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Không khí trên đường càng thêm cuồng nhiệt.

Đi đến đâu, dân chúng phủ phục quỳ xuống đất lễ bái đến đó.

“Hoàng thái tử điện hạ thiên tuế.” Tào thị và Cố Hải cùng tôi tớ trong nhà quỳ xuống bên đường, đứng phía xa nhìn đoàn nghi trượng đi qua.

Cố Hải đỡ Tào thị đứng dậy, lại một lần nữa nhìn chiếc Vân Long xa giá dần đi xa.

“Nương, chúng ta trở về thôi.” Hắn nhỏ giọng nói.

Tào thị gật đầu, khe khẽ thở dài không để Cố Hải biết, đưa tay dịnh tay Cố Hải xoay người vào trong.

Giữa những âm thanh ồn ào náo nhiệt vui mừng đó, mẫu tử hai người lại buồn bả giống như cách bọn họ cả một thế hệ.

“Hoàng thái tử điện hạ.”

Những tiếng hô nối nhau liên tiếp vang lên bên ngoài tường thàng, tiếng chuông thanh thúy cũng vang lên để chúc tụng hoan hỉ.

Đại điển sắc phong kết thúc, Hoàn cung tổ chức yến hội long trọng, ca múa mừng cảnh thái bình mãi đến tận khuya.

“Thái tử điện hạ, thỉnh bên này.”

Đại thái giám mặc một bộ hoa phục thêu mây phẩy cây phất trần trong tay, cung kính dẫn đường, cung nữ nội thị vây quanh đỡ Văn Quận Vương, không, Hoàng Thái tử cao quý đến Đông cung.

Đây là một tòa cung điện to lớn, so với Quận Vương phủ trước đây, thì ở đây càng thêm nguy nga tráng lệ, bậc thang đều là làm từ bạch ngọc, phía trước cung điện là một đoàn thị nữ nội thị đứng thẳng tăm tắp, thấy hắn đến gần, bọn họ đồng loạt quỳ xuống, như cả núi non cùng hô lên thiên tuế.

Văn Quận Vương đứng trước điện, chắp tay trang nghiêm.

“Đều lui ra đi.”

Bên trong tẩm cung Thái tử, giọng nói của Hoàng nội thị vang lên, mọi người đáp một tiếng, tuân lệnh nối đuôi nhau rời khỏi.

“Điện hạ, thỉnh người nghỉ ngơi một chút.” Hoàng nội thị nhỏ giọng nói, một mặt tiến lên đỡ lấy Văn Quận Vương, tay vừa chạm vào liền hốt hoảng.

Kiện hoa phục đã ướt đẫm.

Thân thể ông không khỏi run lên, không dám lặp lại thêm lần nữa, nhanh chóng đỡ lấy hắn bước qua những màn cửa nối nhau mà đi.

Bên trong gian phòng nhỏ, Cố Thập Bát Nương ngồi đối diện Bành Nhất Châm.

“Ta vẫn rất tò mò, ngươi có

loading