Dược hương trùng sinh - Trang 201

Chương 175: Mưa rơi

Edit: QR2

Cố gia, một ngọn đèn lẳng lặng bùng cháy, trên giấy lót cửa sổ in bóng của ba người.

“Nàng ta muốn điều tra cái gì thì để nàng ta tra…” Cố Thập Bát Nương vuốt ve quyển sách, lạnh nhạt nói: “Nàng ta muốn đối phó với ai ta cũng không hỏi đến chỉ là nếu muốn uy hiếp ta… Ta cũng không để cho nàng ta chiếm được lợi ích gì…”

“Nàng ta tuyệt đối sẽ không chiếm được lợi ích gì, tiểu thư yên tâm.” Linh Nguyên nói.

Mặc dù đứng trong phòng nhưng hắn vẫn mặc áo choàng như cũ, rõ ràng là không định ở lâu.

Cố Thập Bát Nương lắc đầu, nhìn hắn cười trấn an: “Đây không phải là chuyện lớn sống chết, ta có thể tự ứng phó được, ngươi không cần quan tâm…”

Linh Nguyên gật đầu đồng ý, ánh mắt lưu luyến liếc nhìn gương mặt của Cố Thập Bát Nương.

“Ca ca, uống chén cháo nóng…” Linh Bảo vui vẻ bưng chén cháo có độ ấm vừa phải, đưa cho Linh Nguyên.

Linh Nguyên nhìn muội muội mỉm cười, nhận lấy, một hơi uống hết.

“Ta đi nha.” Linh Nguyên nhìn chằm chằm hai người một lần nữa.

Bên trong phòng ánh nến ấm áp, nụ cười dịu dàng lại tha thiết chân thành, đây vốn dĩ là những thứ hắn muốn thấy mỗi ngày nhưng tất cả đều do một bước sai lầm ngàn bước lỗi.

“Ca ca…” Linh Bảo lưu luyến nắm lấy tay áo của hắn.

Linh Nguyên vuốt mái tóc của nàng, trong mắt cũng là sự lưu luyến không thôi nhưng động tác xoay người cũng không chậm trễ chút nào, bước nhanh ra ngoài.

“Ta tiễn ngươi.” Cố Thập Bát Nương đứng lên đi theo sau.

Linh Nguyên khẽ chần chờ, sau này cơ hội như vậy chỉ sợ càng ngày càng ít, thôi thì hãy để cho hắn tham luyến một lần nữa thôi.

Hai người đi song song, Linh Bảo cầm đèn đi phía trước, bóng đêm dày đặc, ánh trăng chiếu rọi sáng ngời, làm cho khắp nơi phủ thêm một tầng ánh sáng bạc.

“Khi chúng ta đi đến Nam Chương, những người kia là do ngươi phái đi à.” Cố Thập Bát Nương hỏi.

“Phải…” Linh Nguyên nói nhỏ: “Tiểu thư đừng trách Linh Bảo, là do ta tự chủ trương…”

“Tại sao ta lại trách ngươi, ta nên cảm ơn ngươi mới phải, chỉ là lần sau hãy nói trước cho ta biết.” Cố Thập Bát Nương nghiêng đầu nhìn hắn, cười nói.

Quan hệ giữa Chu gia và Cố Hải đã như thế, Linh Nguyên cố kỵ cũng là vì nghĩ cho Cố Thập Bát Nương.

Lúc trước hắn dựa vào Cố Thập Bát Nương, hôm nay hắn lại dựa vào gian nhân (người gian ác), vẫn chưa có dựa vào thực lực của chính mình.

Linh Nguyên cụp mắt xuống, ừ một tiếng.

“Gần đây… rất bận sao?” Cố Thập Bát Nương lại nhìn hắn hỏi.

Bởi vì thân phận của hắn, những chuyện vốn dĩ rất bình thường khi hỏi lên lại cảm thấy khó chịu.

Linh Nguyên ừ một tiếng, lại nói tiếp: “Chính là ta… đang đi học.”

Hình như khi nói những lời này hắn hơi ngại ngùng.

“Đi học?” Cố Thập Bát Nương hứng thú nhìn hắn cười: “Vậy rất tốt, học cái gì?”

Linh Nguyên càng thêm ngại ngùng, mỉm cười nhưng không trả lời.

“Còn xấu hổ không muốn nói cho ta biết?” Cố Thập Bát Nương cười như không cười nhìn hắn, vỗ cánh tay của hắn nói.

“Cũng không phải là cái gì… Chính là học kinh thi…” Linh Nguyên nhỏ giọng nói.

“Kinh thi? Cái đó rất tốt, ta nhớ phụ thân từng nói, thực ra thơ chính là đang tả con người, bản tính của con người, mong muốn của con người, hành động của con người, ta cũng rất thích kinh thi.”’

Cố Thập Bát Nương ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, hồi tưởng lại, nói: “Ba trăm bài thơ, khái quát được hết những suy nghĩ, lời nói.”

Chuyện muốn nói thì nhiều mà đường thì ngắn, chớp mắt đã ra đến cửa, hai gia định đã sớm chờ ở đây, vội vàng mở cửa.

“Bảo trọng.” Cố Thập Bát Nương nhìn hắn, nghiêm túc nói.

Linh Nguyên hiểu ý nàng, khẽ cúi mặt, chắp tay, xoay người bước vào trong màn đêm.

Đêm đã khuya, kinh thành vốn phồn hoa cuối cùng cùng lâm vào ngủ say.

Phủ Viễn Công, chỗ Thẩm Tam phu nhân ở, đèn vẫn sáng, bà dựa nghiêng trên gối mềm, khẽ híp mắt, miệng chậm rãi nói chuyện, ma ma ngồi cạnh bàn đang chăm chú viết.

Viết xong chữ cuối cùng, ma ma đứng dậy, run run cầm giấy viết thư lên, cẩn thận đưa cho Thẩm Tam phu nhân xem qua.

Thâm Tam phu nhân nhận lấy, không chút để ý liếc mắt nhìn.

“Phu nhân, ngươi muốn tiểu thư nhà cữu lão gia nghị hôn với Đại Hữu Sinh, chuyện này, Đại Hữu Sinh chỉ là một thương hộ, chỉ sợ cữu lão phu nhân cũng không hài lòng.” Ma ma cẩn thận nói.

Thẩm Tam phu nhân tiện tay ném lá thư cho bà: “Ngươi sẽ không hiểu được, trong cuộc sống này có cái gì hài lòng hay không hài lòng, phải xem đối phương ra điều kiện gì, ta nghĩ ra những điều kiện này, chắc chắn tẩu tử sẽ rất hài lòng…”

Ma ma nhớ trong thư hình như mơ hồ nhắc tới chuyện xin phong cáo mệnh cho cữu lão pu nhân, không khỏi lau mồ hôi.

Làm tức phụ của Phủ Viễn Công, mặc dù quan hệ hơi xa một chút nhưng ít nhất vẫn có thể nói chuyện với Phủ Viễn Công, hơn nưa nhi tử của bà vô cùng có khả năng trở thành Phủ Viễn Công kế tiếp trong tương lại, cầu xin một chức cáo mệnh thật sự không phải là việc khó nhưng cũng không phải chỉ là một câu nói.

Chỉ vì một tiện tỳ từng đánh vào mặt bà mà xuống tay mạnh như vậy, Thẩm Tam phu nhân này thật là dính ma chướng rồi.

“Ngộ nhỡ tình cảm của công tử Đại Hữu Sinh này và tiện tỳ đó tình vững hơn vàng…” Ma ma vẫn làm hết trách nhiệm, lên tiếng nhắc nhở.

Thẩm Tam phu nhân bật cười ha ha: “Tình vững hơn vàng?”

Dường như ba nghe được một chuyện vô cùng nực cười, cười đến nỗi chảy cả nước mắt.

“Con người hướng về chỗ cao, nước chảy xuống chỗ thấp, đây chính là đạo lý, làm sao ngươi có thể trách người khác vô tình khi người ta lựa chọn nhà tốt hơn đây?” Thẩm Tam phu nhân thu lại nụ cười thay vào đó là bọ dạng hiền lành hòa ái, mỉm cười nói với ma ma.

Nụ cười này làm cho ma ma không nhịn được rùng mình, vội vàng khom người liên lục cười nịnh nọt: “Tiểu nhân ngu dốt, làm sao hiểu được

loading