Dược hương trùng sinh - Trang 200

Chương 174: Sấm động

Edit: nnttrang

Thân hình Cố Thập Bát Nương khẽ động, thần sắc trấn tĩnh, nhìn nam nhân cao gầy trước mặt mình, hắn lẳng lặng đứng ở đó, trên người tản mắt một loại khí chất uy nghiêm làm người ta kính sợ.

Cố Thập Bát Nương biết, loại khí chất này không phải ai cũng có thể tùy tiện trông thấy.

Một đời kia, nàng may mắn thấy qua một lần, đó cũng là một lần cuối cùng, sau một khắc đó liền chết đi.

Khi đó hắn không cần phải che giấu bản thân mình nữa, những thứ dây trói buộc cản trở hắn đã bị quét sạch, kẻ mà hắn hận nhưng không thể không khom lưng uốn gối bị chôn sâu dưới đất, hắn công thành danh toại, giữa đất trời, tùy ý mà sống, tung hoàng ngang dọc, không gì có thể kìm hãm.

Mà lúc đó nàng đối với hắn, chẳng qua chỉ là một hạt bụi nhỏ bé thấp kém không đáng kể, hắn tùy ý bước qua, liền chôn vùi trong đất.

“Thẩm thiếu gia, mời nói.” Nàng nhàn nhạt nói, tay nhẹ nàng đưa lên, “Các ngươi lui ra đi.”

A Tứ cùng thị nữ lập tức tuân lệnh lui ra sau tường, ngậm miệng , hô hấp nhỏ lạ.

Nhìn khuôn mặt nữ tử dưới ánh đèn lồng trên xe ngựa lúc sáng lúc tối, Thẩm An Lâm khẽ chống tay, ngồi xuống trong xe, cách nàng trong gang tác.

Đối với động tác đột ngột này, vẻ mặt nữ tử vẫn thản nhiên như cũ, giống như một tượng gỗ, vô tri vô giác.

Nhưng đây chỉ là vẻ ngoài của nàng, bên trong nội tâm lúc này lại giống như đôi mắt đục ngầu sâu như giếng cổ không thấy đáy, một khắc Thẩm An Lâm đối diện với nàng, bên môi còn có ý cười.

“Cố Tương…” Giọng nói của hắn trầm đi mấy phần.

“Mời nói.” Cố Thập Bát Nương thản nhiên nói.

“Ta tìm một cái đại phu tốt…” Thẩm An Lâm mỉm cười nói, nhìn vào đôi mắt của nàng.

“Chúc mừn Thẩm thiếu gia phục hồi.” Âm điệu giọng nói Cố Thập Bát Nương vẫn như cũ.

So với đời trước nhanh hơn nửa năm, mà đại phu kia tuyệt đối không phải là Bành Nhất Châm, đã có nhiều việc phát sinh bất đồng với trí nhớ kiếp trước, mà đối với lời nói này của hắn, Cố Thập Bát Nương đã không còn sợ hãi hay kinh ngạc nữa.

“Ta muốn sắp trở lại chiến trường…” Thẩm An Lâm nói tiếp.

“A…” Cố Thập Bát Nương nhàn nhạt trả lời.

“Không chúc mừng ta?” Thẩm An Lâm mỉm cười hỏi.

Cố Thập Bát Nương cuối cùng cũng dời tầm mắt lên mặt hắn, lắc đầu, “Ngươi nên thấy may mắn là ta không có nguyền rủa ngươi.”

Ánh mắt hai người chạm vào nhau một khắc.

Lời nói của nàng là thật lòng, tuy Thẩm An Lâm sớm biết thái độ của cô nương này đối với mình, nhưng giờ phút này, ánh mắt hắn có chút ảm đạm đi.

“Bà ta tới kinh thành rồi…” hắn nói tiếp.

“Chúc mừng mẫu tử tương kiến cùng chung một nhà.” Cố Thập Bát Nương đáp.

Thẩm An Lâm nhìn nàng, bên môi lại có ý cười, đây thật sự là một cảm giác rất kì quái, tuy người trước mắt không chút nào che dấu xa cách với cự tuyệt mình, nhưng hắn lại cảm thấy nàng đối với mình rất quen thuộc, quen thuộc như gặp lần đầu đã như thân thuộc.

Nàng có thể liếc mắt một cái đã thấu cảm xúc cùng với những ý nghĩ chân thực của mình, có thể đối đáp một cách trôi chảy trong tình huống bất thình lình.

“Bà ta điều tra nàng…” Hắn nói tiếp.

“Ta cực kỳ vinh hạnh.” Nàng đáp.

“Bà ta nghĩ nàng tặng Thuận Hòa đường cho ta..” hắn nói.

“Ta cực kỳ vinh hạnh.” Nàng đáp, lời nói giống y đúc, nhưng âm điệu khác đi, biểu đạt cảm xúc cũng không giống.

“Ta thích nàng.” Hắn chợt nói.

“Ta cực kì vinh hạnh…” Nàng vẫn lặp lại như cũ.

Nụ cười trên mặt Thẩm An Lâm phơi phới.

Cố Thập Bát Nương hơi nghiêm mặt lại, “Đùa vui sao?”

Thẩm An Lâm đưa tay sờ sờ cằm, không cười nữa.

“Thẩm thiếu gia nói xong chưa.” Cố Thập Bát Nương dần cảm thấy khó chịu, lạnh giọng nói.

“Giận sao?” Thẩm An Lâm mỉm cười hỏi, nhìn con ngươi cô nương trước mặt ngày càng đen lại, khụ một tiếng, tay rút ra một tờ giấy, giơ ra trước mặt nàng.

Cố Thập Bát Nương cười lạnh, trào phúng nói, “Tờ giấy rách này, ngươi quả thật coi nó như bảo bối..”

Nàng còn chưa dứt lời, chỉ thấy Thẩm An Lâm cười, đưa tay xé tờ giấy vàng thành từng mảnh nhỏ, đưa tay lên, những mảnh giấy theo gió tan vào trong bóng đêm.

“Nam nhi đại trượng phu, há lại dùng vật gây khó dễ ép buộc người khác..” hắn thu tay lại để trước người, nhướng mày nói.

Tầm mắt Cố Thập Bát Nương nhìn theo những mảnh giấy tan vào bóng đêm.

“Thẩm thiếu gia, hành vi đại trượng phu, nói được thì làm được, tuyệt không đùa giỡn..” Nàng nhàn nhạt nói, bỗng trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót.

Đúng vậy, hắn chính là hắn, lời nói lẫn hành động đều quyết đoán đến tuyệt tình như vậy.

“Thẩm thiếu gia, thỉnh.” Nàng đưa tay tiễn khách.

Thẩm An Lâm cũng không có ý rời đi, một chân đạp trên mặt đất, một chân khẽ động, hai tay nắm lại trước ngực nhìn nàng, vẻ mặt đột nhiên trở nên nghiêm túc.

“Cố Tương.” Hắn gọi tên nàng,”Ta thật lòng thích nàng, nàng bằng lòng ta sẽ cho người mai mối đến được không?”

Cố Thập Bát Nương có chút đứng hình, nàng không ngẩng đầu, từ từ lắc đầu, không có hắn có cơ hội nói nữa, vẫy tay.

A Tứ cùng với hai thị nữ khẩn trương đến phát run vội chạy qua.

Thẩm An Lâm tránh sang một bên, từ từ lùi vào trong tối, nhìn chiếc xe ngựa đung đưa đi tới trước.

Bỗng chiếc xe dừng lại, trong lòng hắn nhảy dựng một cái, hai tay buông lỏng bên người gắt gao nắm chặt lại.

Thị nữ nhấc màn xe lên…

Thân ảnh cô nương kia xuất hiện…

Nàng bước xuống xe..

Nàng đang bước đến đây..

“Thẩm thiếu gia, ta muốn kể cho ngươi một chuyện xưa.” Cố Thập Bát Nương nhìn hắn, chậm rãi nói.

“Hảo, nàng kể đi.” Thẩm An Lâm gật đầu, trong thanh âm mang theo một chút vui sướng chính mình cũng không phát hiện.

Từ lúc quen biết tới nay, đây là lần đầu tiên nàng chủ động nói chuyện với mình.

“Ngày xưa, có một người nông dân trồng một cây con, khi cây con chưa trưởng thành, có một gốc dây leo mọc quấn lên, rất nhanh quấn quít bâu lấy cây con đó, người nông dân kia nhanh chống nhổ dây leo này đi, hơn nữa còn san bằng những cây con gần đó không chừa cả một ngọn cỏ dại vì sợ dây leo mọc lên lại,…”Ngữ điệu Cố Thập Bát Nương chậm rãi kể.

Thẩm An Lâm chăm chú lắng nghe, chân mày hơi nhíu lại, cũng không ngắt lời nàng.

“Ngươi nói xem người nông dân làm vậy có đúng không?” Chợt Cố Thập Bát Nương hỏi hắn.

“Cái gì đúng hay không?” Thẩm An Lâm giật mình, sau hiểu ngay, “Nhổ bỏ dây leo sao? Đương nhiên là đúng rồi, không lẽ mặc cho dây leo sinh sôi làm chết cây con sao?”

Cố Thập Bát Nương gật đầu, “Ta cũng cho là vậy, nếu ta là người nông dân, ta vẫn sẽ làm như vậy.”

Thẩm An Lâm mở miệng định hỏi gì đó, Cố Thập Bát Nương lại nói tiếp, “Vậy còn cỏ dại thì sao?”

“Cỏ dại?” Thẩm An Lâm cau mày, cũng không trách nàng vô vị nhàm chán, ngược lại nghiêm túc đáp, “Tuy rằng không nguy hiểm đến cây con nhưng phòng vạn nhất, đương nhiên diệt trừ luôn một thể.”

Cố Thập Bát Nương gật đầu, “Không sai, nếu ta là người nông dân ta cũng sẽ àm vậy.” Nàng nhìn Thẩm An Lâm, đồi đề tài, “Vậy nếu ta là cỏ dại kia.”

Hai chân mày Thẩm An Lâm hơi nhíu lại, nhìn nàng không đáp.

“Dây leo muốn sống, cây con cũng muốn sống, người

loading