Dược hương trùng sinh - Trang 197

Chương 171: Tận lực

Edit: QR2

Cố Thập Bát Nương nói những lời này xong, Linh Bảo nhịn không được hít mũi một cái, nhìn Cố Thập Bát Nương lại cầm quyển sách lên, sắc mặt yên bình tiếp tục đọc sách.

Nàng hoảng hốt nhớ về hôm đó, trong gió tuyết, thời tiết buốt giá, hoang mang bất lực, một đôi tay đưa đến trước mặt, nhẹ nhàng lôi kéo huynh muội nàng ra khỏi vũng bùn.

Lúc ban đầu chỉ muốn bán mình làm nô để đền đáp ân cứu mạng, thật ra khi nhớ tới, không chỉ không đền đáp được ân cứu mạng mà ngược lại còn được đôi tay này bảo hộ sau lưng.

Nàng nhẹ nhàng lau khóe mắt, thấy Cố Thập Bát Nương đang tập trung đọc sách thì rón rén xoay người đi ra ngoài.

Lúc này ở đại lao Hình bộ, ánh mặt trời và gió xuân tuyệt đối không thể xuyên thấu vào nơi này, ở đây chỉ có sự tối tăm và ẩm ướt, mạng nhện khắp nơi, trên mặt đất chuột hoành hành ngang dọc, hiển nhiên là ở chỗ này bọn chúng so với con người còn có khí thế hơn.

Nơi này không thấy tiếng phạm nhân kêu oan cũng không thấy tiếng rên rỉ khi bị dùng hình bức cung mà là sự yên tĩnh lạ thường, sự yên tĩnh giống như cái chết ngược lại làm cho con người ta rợn cả tóc gáy.

Một loạt tiếng bước chân phá vỡ sự yên tĩnh của nơi này.

“Là ai?” Canh ngục cảnh giác quát, ánh mắt nhìn về phía cuối con đường thật dài, đôi mắt đã sớm thích nghi với bóng tối, rất nhanh có một bóng người xuất hiện trong tầm mắt hắn.

“Thì ra là nhị thiếu gia.” Trên mặt canh ngục lập tức tươi cười, rất cung kính nói: “Ngài đã tới? Có chuyện gì sao không phân phó một tiếng là được rồi?”

Linh Nguyên mặc áo choàng dài, vẻ mặt lạnh nhạt, bước chân không ngừng lại, từ từ đi vào trong.

“Đại nhân…” Canh ngục cẩn thận gọi, thấy Linh Nguyên rút lệnh bài từ bên hông giơ lên, đó là lệnh bài thuộc về Hình Bộ Thượng Thư, vội vàng cúi đầu không dám nói thêm câu nào nữa.

Linh Nguyên đi thẳng đến góc trong cùng, phòng giam nhỏ hẹp mãi mãi không nhìn thấy ánh mặt trời, hắn mất hồn trong nháy mắt.

Cũng vào lúc này năm ngoái, hắn đã từng đứng ở chỗ này, nhìn thiếu niên vì bị dụng hình mà nằm ngủ mê man, trong lòng tràn đầy lo lắng và khổ sở, hắn cho rằng chẳng qua đây là một lần ngoài ý muốn, về sau sẽ không bao giờ hắn có tâm tình như thế khi đứng trong đại lao này nữa. Linh Nguyên hắn không cha không mẹ, không người thân thích, trên đời này ngoại trừ một nhà Cố Hải, cũng không có ai có thể làm cho hắn động tình.

Nhưng bây giờ là có chuyện gì xảy ra?

“Tiểu huynh đệ, là ngươi sao…” Một giọng nói già nua truyền đến.

Trong nhất thời Linh Nguyên cũng không biết nói gì, âm thanh sột sột soạt soạt vang lên, một người ở trong góc tường đang từ từ đến đây.

Mấy tháng không thấy, Dương Thái Sinh, người mà lúc đầu do chính hắn áp giải về, đã hoàn toàn thay đổi, thân hình gầy gò chỉ còn lại xương, râu tóc xốc xếch, đôi mắt lõm sâu vào hốc mắt. Cuối cùng ông ta cũng không thoát khỏi lòng bàn tay của Chu Xuân Minh, rơi vào tay hắn bị giam vào đại lao Hình bộ. Mặc dù đã được binh mã của thành Ngũ Hành cướp đi, chăm sóc nhưng một chân vẫn bị phế rồi.

“Ta còn nghĩ tại sao hôm nay đưa cơm thật sớm… Thì ra là tiểu huynh đệ…” Ông cười nói.

Ông tự mình vén mái tóc dài, liếc nhìn Linh Nguyên đang sững sờ bên ngoài song gỗ.

“Tiểu huynh đệ có chuyện gì?” Ông mỉm cười hỏi.

Giọng nói của ông vẫn thong dong, dù chịu cảnh lao ngục, nghiêm hình tra khảo nhưng hình như cũng không lưu lại trên người ông bất kỳ ấn ký nào.

“Đại nhân…” Giọng nói của Linh Nguyên hơi thấp thỏm: “Đây là sách ngài muốn…”

Cánh tay dưới áo choàng của hắn vươn ra, đưa tới một bọc hành lý.

Rõ ràng Dương Thái Sinh hơi bất ngờ, lần trước là người trẻ tuổi này áp giải mình từ địa lao của nha môn Ngũ Thành đến đây, lúc đó ông thuận miệng nói muốn xem một vài quyển sách, nhưng qua một tháng cũng không có người đưa vào, chắc là môn sinh của mình cũng ngay cả cửa cũng không thể vào được.

Hình như không chịu được ánh mắt quan sát mình của Dương Thái Sinh, Linh Nguyên ném bao đồ vào, xoay người muốn đi.

“Tiểu huynh đệ, cảm ơn ngươi.” Dương Thái Sinh mỉm cười nói.

Bước chân Linh Nguyên hơi ngừng lại: “Không dám, cũng không phải là chuyện gì to tát.”

“Cảm ơn ngươi thủ hạ lưu tình.” Dương Thiên Sinh ở phía sau nhỏ giọng nói.

Thân hình Linh Nguyên cứng đờ, hắn hiểu đây là cảm ơn lúc đầu, trong ngôi miếu đổ nát hắn cố ý đâm lệch mũi thương.

“Tiểu huynh đệ, ngươi cầm sách này đi đi, ta không cần…” Dương Thái Sinh nói tiếp.

Linh Nguyên xoay người, ánh mắt liếc nhìn đôi mắt của ông lão này: “Mắt của ngươi…”

“Già rồi, đôi mắt này cũng không còn có ích…” Ông vẫn ôn hòa cười nói như cũ, đưa tay lướt qua cặp mắt vẩn đục vô hồn kia.

Đại lao Hình bộ có các loại hình phạt, một trong số đó là hun khói, làm cho người ta ngạt thở, cảm giác được cái chết cận kề để bức cung, loại hình phạt này ảnh hưởng rất lớn đến giọng nói và thị giác.

Linh Nguyên không tự chủ được cảm thấy cổ họng khô khốc.

“Ta… Ta cũng vậy…” Hắn nói nhỏ: “Ta cũng vậy, đọc không hiểu những quyển sách này…”

“À…” Thái Dương Sinh gật đầu, hơi chần chờ nói: “Tiểu huynh đệ có bằng lòng nghe lão hũ nói cho ngươi nghe một chút?”

Linh Nguyên sửng sốt.

“Trước khi lão hũ làm quan, đã làm tiên sinh dạy tư thục mười năm…” Dương Thái Sinh vuốt chòm râu dơ dáy bẩn thỉu, trên mặt là sự xúc động khi hồi tưởng lại chuyện cũ: “Đã bỏ nhiều năm như vậy, không biết có thể giảng giải rõ ràng được không…”

Linh Nguyên đưng sững không trả lời, vừa không đồng ý vừa không cự tuyệt.

Dương Thái Sinh cười: “Xem, ta nói những lời điên khùng gì vậy, không phải… Tiểu huynh đệ, ngươi đi đi.”

“Ta không cứu ông được…” Linh Nguyên cắt đứt lời ông, lạnh nhạt nói.

Dương Thái Sinh lớn tiếng cười, liếc mắt nhìn cai ngục đang khuất trong bóng tối, chợt xoay người, làm như đối với tất cả đều không nghe không thấy giống như tai bị điếc.

“Lão hũ nếu đã dám đi vào thì không có ý định sống đi ra.” Ông cười nói, vỗ chân đã bị phế: “Có nhiều người muốn cứu lão hũ, cũng không phải là không cứu được…”

Linh Nguyên im lặng.

“Nhị thiếu gia đi mạnh khỏe.” Canh ngục nghe tiếng bước chân truyền đến từ sau lưng, vội cúi đầu cung kính nói, áo choàng đen lướt qua hòa nhập với màn đêm, trong phòng giam lại một lần nữa chìm vão tĩnh lặng.

Trong phủ đệ Tín gia mới mua tại kinh thành, bốn năm quản sự bước đi vội vã, gặp ba người Tín Triều Lăng đang say rượu đi tới, cũng chỉ gật đầu chào hỏi đơn giản.

“Ngươi xem, những người này có còn coi chúng ta là chủ tử hay không?” Một người giận dữ nói.

“Được rồi, chúng ta là người thế nào trong lòng chúng ta hiểu rõ hơn ai hết, trong lòng người ta cũng rõ ràng.” Tín Triều Lăng lấy quạt vỗ vai huynh đệ, ngáp một cái nói: “Đi, đi thôi, nhanh đi nói cho đại thiếu gia tin tức chúng ta nghe được, chứng minh chúng ta không phải không có ích chút nào…”

Trong thư phòng có hai nha hoàn đang đứng, mỉm cười sắp xếp lại

loading