Dược hương trùng sinh - Trang 195

Chương 169: Hồi kinh

Edit: QR2

Kinh thành, trước cửa có hai chữ “Nhà họ Vương” (tiếng trung là hai chữ Vương trạch), bên trong nhà cao cửa rộng, vạn vật đều bừng bừng sắc xuân nhưng người hầu đang lui tới lại có vẻ hoảng sợ.

Trong đại sảnh rộng rãi, bầu không khí vốn ngột ngạt bởi vì có nhiều người lại càng thêm áp lực.

Lúc này trên mặt mọi người là sự trầm lặng.

“Nói như vậy là giá thuốc lại giảm ba thành…” Mặt của Vương Hồng Bân cứng ngắc, bàn tay siết chặt chén trà, thậm chí người đứng gần cũng có thể nghe thấy âm thanh ly trà chịu tác động lớn mà nứt ra.

Trong đại sảnh, mọi người chán nản gật đầu, hình như vì nói liên tục mà ngay cả sức lực cũng cạn kiệt.

“Đáng chết, đừng tưởng rằng làm như vậy thì có thể làm chúng ta bán đổ bán tháo với giá thấp.” Cuối cùng Vương Hồng Bân cũng bùng nổ tức giận, hắn đứng dậy, ném ly trà xuống đất rồi hét ầm lên: “Mua, tiếp tục mua, tất cả quế chi ở chợ chúng ta đều mua hết…”

Lời này nói ra, tất cả mọi người trong phòng đều hoảng sợ.

“Nhị lão gia, không thể mua nữa…” Hai người lớn tuổi nhất run run nói: “Tiền nhập hàng quá lớn, vốn của chúng ta sẽ không đủ…”

Tiền vốn không đủ, chuyện này chính là đại kỵ của thương gia.

“Sợ cái gì?” Người đàn ông ngồi cạnh Vương Hồng Bân cũng đứng lên, ngực của hắn phập phồng kịch liệt, trên mặt là nụ cười lạnh lùng: “Bây giờ bọn họ ép giá, thứ nhất đơn giản là nghĩ rằng chúng ta có lượng quế chi tồn kho lớn, nghĩ rằng chúng ta vội vã muốn tiêu thụ cho nên mới đè thấp giá tiền để nhặt được món hời lớn, thứ hai là nghĩ trên thị trường còn có quế chi, bọn họ nghĩ rằng nếu chúng ta không bán thì cũng có thể mua từ chỗ khác…”

Nói đến đây hắn cười ha ha, vỗ bàn một cái, ánh mắt liếc qua mọi người.

“Cho nên càng là lúc này chúng ta càng không thể nhượng bộ, chúng ta phải mua, mua một lượng lớn để nói cho bọn họ biết, Bảo Hòa Đường chúng ta không vội bán hàng, cũng nói cho bọn họ biết ngoài tiệm thuốc của chúng ta ra bọn họ cũng không thể mua được quế chi ở chỗ khác.” Người đàn ông trung niên lạnh lùng nói: “Cái này gọi là đầu cơ kiếm lợi.”

Trong đại sảnh vang lên tiếng nghị luận không ngừng, tất nhiên đạo lý này ai cũng hiểu, trong chốc lát ai cũng công nhận.

“Nhưng mà tiền chúng ta có thể dùng…” Người lớn tuổi nhất chần chờ nói: “Cũng không còn nhiều nữa…”

“Đã vậy thì đi vay mấy ngân hàng tư nhân đi, chỉ bằng giao tình nhiều năm giữa chúng ta với bọn họ và uy tín của Bảo Hòa Đường chúng ta, bọn họ nhất định sẽ…” Nam nhân trung niên mỉm cười, tự tin nói. Lúc này mọi người mới thở phảo nhẹ nhõm.

“Nhị thúc, Tam thúc…” Đột nhiên Vương Tấn Nhất vọt vào, vô cùng kích động: “Nhanh, nhanh lên, gia gia…”

Câu nói này làm cho sắc mặt mọi người trong đại sảnh đại biến, Vương Hồng Bân và người đàn ông trung niên kia cùng nhau xông ra ngoài.

Trong phòng mùi thuốc nồng đậm, đông nghịt người, người thì cúi đầu xoa tay, người thì thỉnh thoảng than thở.

Một lão đại phu mặc quan bào, mái tóc hoa râm run rẩy đi ra, mọi người nhanh chóng vây lại.

“Lão đại nhân, thế nào rồi?”

“Chu y quan, lão thái gia thế nào rồi?”

Tiếng hỏi thật thấp lôn xộn vang lên.

Lão thái y cười theo thói quen, gật đầu ừ ừ nói đã tỉnh, cũng không trực tiếp trả lời câu hỏi của mọi người.

“Vương nhị gia, Vương tam gia, lão thái gia gọi các người vào.” Ông nhìn Vương Hồng Bân nói.

Ngay lập tức hai người Vương Hồng Bân bước nhanh vào trong nội điện.

Vương Nhất Chương nằm dưới lớp chăn thật dày, sắc mặt ảm đạm, chỉ ngắn ngủi có mấy ngày, lão nhân gia giống như đột nhiên bị rút đi linh hồn.

Hai người Vương Hồng Bân chỉ cảm thấy nghẹn ngào, một trái một phải quỳ trước giường.

“Phụ thân…”

“Thúc phụ…”

Hai người nhỏ giọng kêu.

Vương Nhất Chương từ từ mở mắt ra, khàn khàn thở ra.

“Thế nào rồi?” Ông khàn khàn hỏi.

Vương Hồng Bân mạnh mẽ cười rồi nói: “Nhị thúc, ngài cứ dưỡng bệnh cho tốt, đừng lo lắng, việc buôn bán không có…”

“Bây giờ còn muốn lừa gạt ta sao?” Vương Nhất Chương ngắt lời hắn: “Mặc dù ta bị bệnh nhưng không bị mù, điếc…”

“Phụ thân…” Người đàn ông trung niên tự tin nói: “Người yên tâm, tuy lần này khó khăn nhưng chúng ta tuyệt đối có thể chịu đựng được…”

“Bán tháo đi thôi.” Vương Nhất Chương ngắt lời hắn, ngắn gọn nói.

Sắc mặt người đàn ông trung niên cứng đờ: “Phụ thân, con là muốn tranh…”

“Ngươi là đang giận dỗi.” Vương Nhất Chương nói.

“Giận dỗi chính là không chịu thua kém, khi giận dỗi chính là lúc cố gắng muốn thành công.” Người đàn ông trung niên đỏ mặt nói.

“Không hiểu tranh đấu nên mới giận dỗi.” Vương Nhất Chương vẫn nói ngắn gọn như cũ.

Nói xong câu này ông ho một trận.

Hai người Vương Hồng Bân kinh hãi, vội vàng không dám tranh cãi nữa, nhận ly trà từ tay nha hoàn, giúp ông uống nước thuận khí, bân rộn một hồi, Vương Nhất Chương mới bớt đau.

“Các ngươi định làm gì?” Ông chậm rãi hỏi.

Vương Nhất Chương nói ra tất cả tính toán trước đó.

“Lần này cố gắng chống đỡ một tháng nữa, nếu như bọn họ còn không nhả ra thì không thể cố gắng nữa, dù thua lỗ một nửa cũng phải bán đi…” Vương Nhất Chương run run nói, nhìn hai người trước mặt: “Bảo Hòa Đường là tích lũy cả trăm năm của Vương gia chúng ta, người ta thường nói giàu không quá ba đời, nếu thật sự ứng nghiệm cũng không sao, chỉ cần bảo vệ căn cơ của chúng ta thì sẽ có một ngày lại phát triển…”

Hai người Vương Hồng Bân vừa xấu hổ vừa lo lắng gật

loading