Dược hương trùng sinh » Trang 166

Chương 140: Liên lụy

Edit: nnttrang

Thời điểm màn đêm bao trùm xuống, bốn phiến đại môn phủ của đại thần triều Đại Chu – Chu đại nhân đóng chặt hai bên là hai thạch sư thủ vệ, bên trong thắp lên đèn lồng sáng trưng như ban ngày, càng phát ra vẻ trang trọng mà uy nghiêm.

Kiệu Văn Quận vương dừng lại trước cửa Chu phủ, một nam tử trung niên từ trên kiệu bước xuống.

Gia đinh tiến lên gọi cửa, khuôn mặt dữ tợn kèm theo khó chịu khi bị quấy rầy của người gác cổng sau khi nhìn thấy mặt mũi tên gia đinh lập tức biến thành một nụ cười tươi tắn hòa nhã như gió xuân.

“Đại nhân mời mời.” Hắn vội vàng mở đại môn, cung kính cúi người thi lễ.

Nam tử trung niên cũng không liếc hắn một cái, cất bước mà vào, phía sau hắn, đại môn từ từ đóng lại.

Mà lúc nam nhân này bước vào đại môn Chu phủ, Chu đại nhân ngồi trong thư phòng, nhìn một thiếu niên đang quỳ trước mặt.

“..Nói như vậy, ngươi cùng cái Cố Hải đó nhận thức nhau?” Chu đại nhân không nhanh không chậm trả lời.

“Dạ, phụ thân đại nhân.” Thanh âm thiếu niên hơi khàn khàn.

“Cho nên ngươi mới dùng chiêu bài của ta, khiến cho thúc phụ của ngươi đối xử tử tế với Cố Hải đúng không?” Chu đại nhân vẫn chậm rãi nói tiếp, nhưng trong giọng nói đã có mấy phần lạnh lẽo.

“Phụ thân đại nhân, van cầu người, người tha cho hắn một mạng đi.” Thiếu niên dập đầu liên tục, thanh âm nghẹn ngào.

“Tha cho hắn? Ngươi muốn ta tha cho hắn thế nào?” Chu đại nhân cười cười, “..cũng không phải là ta muốn lấy mạng hắn..”

Hắn nhìn thiếu niên trước mắt vẫn như cũ liên tiếp dập đầu, “..Huyễn nhi, đây là quyết định của hoàng thượng, là cha không thể ra sức giúp..Mau dậy đi, chớ có hồ nháo, mấy ngày nay ngươi để cho hắn không bị dụng hình, so với hai tiến sĩ đã bị dịch bệnh mà chết đã là không tồi, coi như ngươi cũng đã hết lòng quan tâm giúp đỡ..”

Thiếu niên được gọi Huyễn nhi kia nghe vậy khóc thành tiếng, liên tục dập đầu, trong miệng van cầu phụ thân đại nhân van cầu người, trên trán máu bầm thành một mảng.

Sắc mặt Chu đại nhân trở nên vô cùng tức giận, vỗ tay xuống bàn một tiếng bốp.

“Càn rỡ! Ngươi đây là muốn làm cái gì?” Hắn nghiêm nghị nói.

Hắn còn chưa dứt lời, đã nghe bên ngoài có người bẩm báo

“Lão gia, Hồ tiên sinh đến.”

Lời này khiến cho Chu đại nhân lập tức thu hồi tức giận, đứng dậy, vuốt phẳng quần áo, “mau mời..”

Thiếu niên vẫn dập đầu như cũ thấp giọng khẩn cầu.

“Đi xuống!” Chu đại nhân quát hắn.

Thiếu niên cũng biết dưới tình huống này nói gì thêm nữa cũng là vô ích, chỉ đành phải đứng dậy lui ra ngoài.

Nam tử trung niên được người hướng dẫn khoan thai bước đi dưới ánh đèn lồng mà đến, vừa vặn giáp mặt với thiếu niên kia.

Bên dưới đèn lồng sáng tỏ, là một khuôn mặt vô cùng tuấn tú, có góc có cạnh, đáng tiếc chính lên trên khóe mắt có một vết sẹo phá hư mỹ cảm toàn thân, lúc này sắc mặt thiếu niên buồn bã, đôi mắt đỏ hoe, trên trán còn có vết máu bầm.

Nhìn bộ dáng như vậy, chắc hẳn tâm tình Chu đại nhân không hảo.. Trong lòng nam tử trung niên thoáng qua ý niệm như vậy, không khỏi nhìn thiếu niên thêm mấy phần, suy đoán thân phận của hắn.

Dáng vẻ của hắn có chút chật vật, nhưng trên người ăn mặc đắt tiền, không giống như kẻ ăn người ở..

“Huyễn thiếu gia..” Gia đinh cung kính thi lễ với thiếu niên.

Nghe xưng hô này, nam tử trung niên chợt giật mình.

Chu đại nhân chức cao vọng trọng mười mấy năm, là một cái nhân vật chỉ cần hắt hơi cũng khiến người người trong thiên hạ khiếp sợ run rẩy, nhưng nam nhân mọi người sợ hãi này lại là một kẻ sợ vợ, đến nay chỉ có một mình Tôn thị, mà Tôn thị không có mang, hắn cũng không có cưới thêm thiếp thất, mà nhận con trai của huynh trưởng Tôn thị làm con thừa tự.

Nhưng thiếu niên này không phải là nhi tử mọi người đều biết, đứa con thừa tự kia tên Khải Thư, năm nay đã hai mươi bốn tuổi, giữ chức quan Cư hành Mật sách lang.

Mà thiếu niên trước mắt này bất quá chỉ mới mười lăm mười sáu tuổi, chắc là nghĩa tử còn lại mà Chu đại nhân mới nhận gần đây.

Cái nghĩa tử này vốn là tôi tớ của Chu Khải Thư, không biết làm sao lại lọt vào mắt mẫu tử Chu Khải Thư cùng Tôn thị, khiến cho họ thuyết phụ Chu đại nhân, nhận hắn làm nghĩa tử, cái nghĩa tử này không giống Chu Khải Thư ngang ngược ngông cuồng, ngược lại làm việc vô cùng khiêm tốn, vì vậy không nhiều người biết đến hắn.

“Thì ra là hắn..” nam tử trung niên gật đầu một cái, lại liếc nhìn thiếu niên một lần nữa.

Nghĩa tử xuất thân là tôi tớ, xem ra mặc dù có danh nghĩa tử, nhưng địa vị vẫn là tôi tớ.

Vị Huyễn thiếu gia này đi ra ngoài một đoạn, dừng chân lại, xoay người hướng thư phòng quỳ xuống.

Đây là làm sai chuyện sao? Nam tử trung niên hơi có chút ngạc nhiên, Chu đại nhân đã đi đến, thuận tay khép cửa lại, ngăn cách tầm mắt của hắn.

“Hồ đại nhân, đêm khuya đến đây có việc gì sao?” Chu đại nhân ôn thuần cười nhìn nam tử trung niên.

“Là như vậy..” Nam tử trung niên cũng không khách sáo, thấp giọng nói những lời của Văn Quận Vương.

Chu đại nhân quả nhiên thông suốt, nhìn ánh nến chập chờn trầm mặc một khắc.

“Quận Vương cùng hắn là quen biết cũ, lúc còn ẩn giấu thân phận mà kết giao, mối quan hệ lẫn nhau cũng rất tốt, cho nên..” Nam tử trung niên vội thấp giọng giải thích.

Chu đại nhân cười, giơ tay lên ngăn lại lời của hắn.

“Đã như vậy, lão phu nể mặt đánh cược nói một tiếng với Thánh thượng…” Hắn nói, một mặt vỗ tay nam tử trung niên, lộ ra nụ cười hàm ý.

Nói đến đây trong lòng mọi người cũng đã hiểu ý lẫn nhau, nam tử trung niên cũng cười vỗ tay