Dược hương trùng sinh » Trang 164

Chương 138: Đối thoại

Edit: nnttrang

Trong quận phủ uy nghi của Văn Quận vương lúc này, bức thư Cố Thập Bát Nương mang đến nhanh chóng được các cấm quân truyền tai nhau , tin tức này khiến cho bọn họ vô cùng khiếp sợ.

“Huynh muội bọn hắn không hổ là người một nhà, một kẻ dám chọc giận Thiên tửd.Đ.L3.qu9.d0n, một người cả gan mạo phạm Quận vương…”

“Cố thị nữ nôn nóng cứu ca ca, xét về tình cũng cũng coi như có thể lượng thứ.”

“Nàng sao không đến Đại Lý tự minh oan, đi trêu chọc thêm Văn Quận vương làm gì?”

“Đúng vậy, các Quận vương bị nghiêm cấm can thiệp vào hình ngục đại sự của triều đình, tìm Văn Quận vương căn bản không có tác dụng, ngược lại còn rước thêm thị phi..”

“Cố tiến sĩ mới mười bảy tuổi, muội muội của hắn đương nhiên còn nhỏ hơn, tiểu cô nương gia có thể vì ca ca mà chạy đến kinh thành cũng coi như không tệ…”

Nhất thời, vô số lời cười nhạo và bàn luận rối rít.

Lúc Cố Ngư nghe được tin tức này, cũng không có biểu hiện ngoài dự liệu D.đ4n,L3,Q9,DoN, là Trạng nguyên, hắn không cần tham gia triều khảo, chỉ cần chờ có lệnh trực tiếp đến Hàn Lâm viện là được, chẳng qua bởi vì chuyên Lý đại học sỹ, triều khao chậm chạp chưa bắt đầu, ba trăm tiến sĩ năm nay trừ bốn vị đang ở trong tù, vẫn đang chờ bố trí.

Bất kể thành tích triều khảo thế nào, mọi người đã căn bản đều đã quyết định hướng đi của mìnhd.Đ.L3.qu9.d0n, thừa dịp hiếm có thời gian chưa chính thức công bố này, tất cả mọi người đều hỗ trợ lẫn nhau qua lại thiết lập các mối quan hệ, mưu đồ cho tương lai trong quan trường giúp đỡ nhau, nhất là những người hạng chót chờ đưa ra ngoài, vì đường công danh thuận lợi trong tương lai, nên rối rít tạo mối quan hệ với những sĩ tử được ở lại trong kinh tạo những mối quan hệ tốt.

Cố Ngư nhận được thiệp mời cùng thiệp bái phỏng nhiều không kể xiết.

“Nhận hết đi..” Hắn tiện tay ném thiếp mời của một kẻ khác qua cho tên gia đinh.

“Thiếu gia, nhiều thiệp mời như vậy, một cái cũng không tham gia sao?” Gia đình làm vẻ mặt khó xử, nhặt thiếp mời lên đặt trên một cái bàn khác, trên đó đã chất đống một xấp thiệp dầy cộm.

Ít nhất hiện tại hắn không có tâm trạng tham gia xã giao với những người này.

“Cái nha đâu điên rồ này..” Hắn lầm bâm, một mặt trả lời tên gia đinh, “nói với họ lúc này bất tiện, tự bọn họ biết ý ta.”

Bất luận nói thế nào, Cố Hải cũng là đồng tông đồng tộc của hắn, xảy ra chuyện lớn như vậy, Cố Ngư hắn không phải vội vàng tìm quan hệ khơi thông thì chính là sợ hãi bị liên lụy mà đóng cửa không ra, lúc này không tham gia tiệc va không tiếp khách, cũng rất hợp tình hợp lý.

“Cũng đã nói với muội ấy quan hệ của Chu đại nhân cùng với Văn Quận vương, muội ấy thế nào lại..” Cố Ngư hơi nhíu màyd.Đ.L3.qu9.d0n, thật không hiểu nổi, ngón tay thon dài xoa nhẹ trán, “Thời điểm bọn họ ở Tiên Nhân huyện rốt cuộc có giao tình đặc biệt gì với Văn Quận vương?”

Mặc dù có giao tình gì đi chăng nữa, Văn Quận vương tuyệt đối cũng sẽ không vì một cái tiến sĩ nho nhỏ như Cố Hải đắc tội với Chu đại nhân lẫn Hoàng đế.

“Ngư nhi.” Cố Thuận An tức giận giậm chân bước vào, sắc mặt âm trầm, “Chuyện của Hải ca chỉ có thể dựa vào ngươi.”

Cố Ngư cung kính thi lễ, tự mình dâng trà cho Cố Thuận An, xong rồi mới gật đầu..”

“Chẳng qua hôm nay bệ hạ đang tức giận, chậm chạp không mở chiết tử của ta…” Hắn ngẫm nghĩ một lát nói.

Là Trạng nguyên do Hoàng đế bổ nhiệm, Cố Ngư có một đặc quyền được một lần thỉnh cầu đặc xá cho tội của thân nhân, cũng vì đắn đo thật nhiều, ngay từ đầu không ai nhớ đến điều này, sau Cố Thuận An nghiêm túc suy nghĩ một chút, cảm thấy Cố Ngư sử dụng đặc quyền này chính là tốt nhất.

“Như thế cũng được..” Cố Thuận An gật đầu một cái, có chút áy này nhìn Cố Ngư, “Chuyến này nhất định sẽ liên lụy ngươi..”

Mặc dù Trạng nguyên có đặc quyền này D.đ4n,L3,Q9,DoN, nhưng triều Đại chu từ trước đến nay, không có một Trạng nguyên nào thật sự sử dụng, thứ nhất phàm là Trạng nguyên, gia thế cũng không đơn giản, căn bản không có người nào lại đắc tội Hoàng đế, còn nếu có thân nhân làm chuyện có thể đắc tội chọc giận Hoàng đế, có người nhà mắc tội như vậy, chưa chắc có thể tham gia khoa cử, nếu may mắn được tham gia khoa cử, thông qua hồ sơ tư học của người đó Hoàng đế cũng tuyệt đối không cho người đó có cơ hội làm Trạng nguyên.

Buồn cười, đây chẳng phải là mình tự lấy đá đập chân mình.

Vì vậy, tình huống của Cố Ngư chính là xuất hiện lần đầu, có thể tưởng tượng, như thế sẽ khiến cho Hoàng đế bất mãn, đường công danh nhất định sẽ bị ảnh hưởng, nói không chừng sẽ bị lấy cớ đẩy đến Hàn Lâm viện, mang thận phận Trạng nguyên mà phải đi làm cái thất phẩm tiểu quan, từ đó coi như cả đời cũng không thể có thể làm nên đại sự nghiệpd.Đ.L3.qu9.d0n, cao nhất cũng chỉ có thể là cái Tri phủ mà thôi.

Tuổi Cố Ngư như vậy, lại được Hoàng đế yêu mến, tương lai nhất định được bồi dưỡng vô cùng, nói không chừng thành tựu của hắn so với Cố Thuận An càng lớn hơn nhiều.

Nhưng lúc này trong tộc đột nhiên toát ra một cái Cố Hải xui xẻo này, sinh tử đại sự, cũng không thể trơ mắt nhìn hắn đi chết, hơn nữa tình huống này còn phải chân chính ở ngoài sáng tìm cơ hội cứu giúp.

Nhưng dùng cái đặc quyền này thế nào, Cố Thuận An cũng phải rất cẩn thận, đây cũng là nguyên nhân hắn không nói cho Cố Thập Bát Nương.

Chỉ có thời điểm Hoàng đế thật sự hạ lệnh xử tử Cố Hải, mới có thể sử dụng, đây chính là bảo vệ tính mạng, mà không phải là thoát khỏi tội trạng.

Nhưng nhìn trước mắt mà xem, ý tứ Hoàng đế rất mơ hồ, khiến mọi người đoán không ra, điều này khiến hắn rất đau đầu.

Cố Ngư cười cười, nói một câu khách khí.

“Trong mắt người đời, chúng ta dù sao cũng đồng tông đồng tộc.. làm sao có thể nói một câu trừ tộc là có thể thoát khỏi liên quan..” Hắn không nhanh không chậm nói.

Lời này khiến cho Cố Thuận An lại nghĩ đến hành vi Cố Hải một lần nữa, nghĩ đến ảnh hưởng của Cố Gia, nghĩ đến cha già của mình không mang nổi tiếng xấu..

Tâm trạng của hắn vô cùng phức tạp, cuối cùng tình cảm chiến thắng lý trí, thở dài nói một câu tiểu tử nàyd.Đ.L3.qu9.d0n. Ngẩng đầu lên nhìn thiếu nhiên phong thái tuấn tú trước mặt.

“Thật ra Lý đại nhân và bọn Hải ca dẫn họa hôm nay, cũng không phải đắc tội Chu đại nhân.” Cố Ngư cười nhẹ.

Mà là đắc tội Hoàng đế.

Đọc FULL truyện tại đây

Bất quá những lời này khó mà nói ra ngoài.

Trong lòng Cố Thuận An hiểu được, nhìn Cố Ngư, nội tâm càng thêm ngũ vị tạp trần.

“Nếu hắn bằng một ngón út Ngư nhi thật là tốt, Cố Gia chúng ta vì vậy lại có thêm vinh quang..” Hắn vừa nói vừa nền lên bàn, “Lần này nếu như may mắn cứu được mạng hắn, nhất định phải đẩy đi xa xa, giảm bớt tai họa lại có thể xảy ra vào một ngày nào đó..”

Cố Ngư chỉ cười cũng không có hưởng ứng, chuyển động bút trong tay.

“Thập Bát Nương đi cầu Văn Quận vương, không biết thế nào, hình như chọc giận hắn..” Hắn thấp giọng nói.

Cố Thuận An không biết tin này, mấy ngày nay mọi tinh lực của hắn đều đặt trên Hình Bộ, muốn dùng quan hệ hỏi thăm ý tứ của Thánh thượng đối với Cố Hải rốt cuộc thế nào..

“Cái gì?” Cố Thuận An thất kinh, mình đã nhắc nhở nàng? Thế nào lại..

Quả nhiên là hai huynh muội! Cố Thuận An không khỏi hối hận, nhìn qua trầm ổn đĩnh đạc, thì ra cũng chính là cái Lăng Đẩu Thanh!

Giải thích thành ngữ

Lăng Đầu Thanh [愣头青] :

Lăng Đầu Thanh, là một từ chúng ta thường dùng trong đời sống, nói về người nào đó làm việc không có đầu óc, hoặc không động não, chưa bao giờ phân tích, phán đoán tình hình nội dung, tính chất, đúng sai, phải trái vân vân của sự việc đã hành động mù quáng, hậu quả, bởi vì phương pháp hành động mẫu thuẫn với tình hình phát triển của sự việc, cuối cùng vấn đề nhỏ không đáng để mắt tới thành ra vấn đề lớn hậu quả nghiêm trọng, chuyện tốt biến thành chuyện xấu.

“Cuối cùng nàng muốn thế nào?”Cố Thuận An thiếu chút nữa có thể bức hết tóc trên đầu.

Mà Cố Thập Bát Nương lúc này đang quỳ gối bên trong phòng khách của phủ Văn Quận vương D.đ4n,L3,Q9,DoN, nhìn từ ngoài một đôi giày đỏ thẩm đang bước vào, một giọng nói truyền vào tai.

“Cố thị, ngươi đưa cái này cho Bổn vương là có dụng ý gì?” Thanh âm Văn Quận vương từ đỉnh đầu truyền đến.

Cố Thập Bát Nương cúi đầu quỳ trên mặt đất, không được phép, tuyệt đối không được ngẩng đầu lên.

Hắn đã không còn là Thái Văn mà nàng biết.

“Ngươi cho rằng nguyền rủa Bổn vương, Bổn vương sẽ sợ ngươi sao?” Văn Quận vương nói tiếp.

Thanh âm của hắn trong trẻo lạnh nhạt, bởi vì qua thật lâu, Cố Thập Bát Nương đã sớm quên giọng nói của Thái Văn là như thế nào, cho nên ngay lúc này cảm giác c