Dược hương trùng sinh - Trang 148

Chương 122: Bái kiến

edit:nnttrang

Người gác cổng mang thiệp vào, không lâu lắm, đã có người mời bọn họ vào.

“Tồn chi, chúng ta như vậy có thích hợp không?” Một người trong đó nghĩ đến vị nội các Hồ đại nhân cũng đang ở đây, bây giờ mọi người đang bàn tán xôn xao, trong lòng thủy chung có chút thấp thỏm.

“Bái phỏng chủ khảo đại nhân có gì không thích hợp?” Cố Ngư ánh mắt nhìn thẳng, đoan chính đi theo gã sai vặt áo xanh, nhỏ giọng đáp.

Tới trước phòng khách, liền nghe tiếng cười vang.

“Đến đây, đến đây, hôm nay lão phu có duyên, được gặp gỡ mấy vị nhân tài của chúng ta”

Vị đứng lên trước kia hẳn là Hồ đại nhân.

Đây là lần đầu tiên bọn họ được tiếp xúc với đại quan nội các, nhất thời trên mặt khó nén mấy phần kích động, vội vàng cùng nhau cúi lạy thi lễ.

“Đây là Hội Nguyên năm nay, Cố Ngư Cố Tồn chi Kiến Khang.” Trên mặt Lý đại nhân đầy nụ cười giới thiệu Cố Ngư.

Hồ đại nhân nhìn về phía Cố Ngư, kinh ngạc tuổi hắn còn nhỏ, liên tục gật đầu.

“Tôn chi là theo học Lý đại sư?” Hắn hỏi.

Cố Ngư gật đầu nói dạ, một mặt đáp lời, “Đệ tử tháng ba từ Kiến Khang đến, tháng tư bái lạy làm môn hạ Lý đại sư.”

Môn hạ chính là đệ tử, lúc hắn nói câu này, hơi có vẻ làm chuyện vô ích.

Nhưng cặp mắt Hồ đại nhân khẽ híp một cái, khóe miệng hiện lên một nụ cười.

Ảnh hưởng của dư luận từ trước đến nay là không thể coi thường, nhất là dư luận trong sĩ lâm, thanh thế của ngươi lớn chính là đại biểu cho ý của vạn dân thiên hạ, mà vị này là Lý đại nho, chính là đầu tàu của bọn sĩ lâm.

Bởi vì có khách, ba người bọn họ chỉ ngồi một lát, liền đứng dậy cái từ, Lý đại nhân cũng không khách sáo giữ lại dùng cơm.

Đợi ba người rời đi, hai vị đại nhân lần nữa trở về chỗ ngồi của mình dùng trà, nhưng cũng không ai nói thêm gì, không khí trong nhà có chút quái dị.

“Như vậy đi, ta cũng cáo từ.” Hồ đại nhân đứng lên nói.

Lý đại nhân cũng không giữ hắn lại, đứng dậy tiễn khách.

“Lời nói của ta, đại nhân cần cân nhắc kĩ đi.” Hồ đại nhân lại cười nói.

Lý đại nhân chỉ cười không đáp, tiễn hắn ra cửa.

“Mới vừa rồi ở ngoài cửa, thấy tới bảy người, cuối cùng chỉ có ba người tiến vào, xem ra lão phu liên lụy Lý đại nhân.” Hồ đại nhân trước lúc lên kiêu, như nhớ ra điều gì, mang theo một tia cười nói.

Thần sắc Lý đại nhân có chút cứng nhắc, vân vê râu cũng không nói gì, nhìn cỗ kiệu đi xa, xoay người đi vào cửa.

“Lão gia, chính xác là đến bảy người, sau bốn người kia quay đầu đi..Tiểu nhân cũng không biết bọn họ là mấy vị kia..” Người gác cổng cung kính nói.

“Không sao.” Lý đại nhân khoát tay, ý bảo người gác cổng lui ra.

Ba trăm sĩ tử đều là từ tay hắn định ra, tên đã sớm nằm lòng, hôm nay đã qua một tháng, người nào có đến hay không, trong lòng cũng rõ ràng.

Đoàn người Cố Ngư ra khỏi phủ đệ Lý đại nhân, hai người trong đó vẫn mang vẻ mặt kích động như cũ, nhìn qua Cố Ngư thần sắc an nhiên.

“Tồn chi tài cao, lần này chắc hẳn đậu Trạng nguyên, tương lai vào làm tướng làm các..” Một người suy đoán mấu chốt trong đó, không khỏi mang theo vài phần hâm mộ, nếu vào các, cùng là đồng liêu, cũng không có gì kích động, “Không giống chúng ta, bị rơi ra ngoài,.. Lần này bước vào thi đình được diện kiến thiên nhan có phải là lần đầu cũng như lần cuối..”

Cố Ngư lắc đầu một cái, không biết là không đồng ý với kiến giải của bọn họ hay là khiêm tốn, “Thi đình còn chưa đến, không thể đoán bừa hạng, hết thảy đều có sự phán quyết của Thiên tử, ta cùng các ngươi chính là an tâm dốc lòng cầu học mới phải.”

Nhìn xem, hiện tại đã có tư thái quý phái của đại thần nội các, hai người liếc mắt nhìn nhau, le lưỡi một cái.

Hai người cười nói, chợt thấy Cố Ngư phía trước ghìm ngựa lại, phi thân xuống ngựa.

“Tồn chi, ngươi định làm gì vậy?” Bọn họ hỏi.

“Xuống ngựa.” Cố Ngư giải thích, một mặt tay chỉ lên phía trước, “Không nhìn thấy đã đến chỗ nào.”

Hai người lúc này mới nhìn sang, thấy phía trước một tòa phủ đệ sừng sững khí thế uy nghiêm, một đoạn đường này đều là phủ đệ của các đại thần, nhưng có thể nói tòa phủ này lại khiến người khác người khác đặc biệt chú ý.

Phủ đệ cực kì rộng lớn, bạch ngọc đài, đại môn đỏ thẳm, ngay cả hai thạch sư an trí ở cửa liếc nhìn cũng khiến người ta cảm thấy sợ hãi.

Hai vị học sinh kia nhìn thấy một cái, lập tức không nói lời nào vội xuống ngựa.

Ba người cúi đầu im hơi lặng tiếng cẩn thận rẽ sang hướng khác mà đi, vừa đi vừa không nhịn được lặng lẽ quay đầu lại xem.

Giữa ban ngày, bốn phía đóng chặt cửa, nhìn qua thật vắng lặng, trên lầu tòa phủ treo hai đèn lồng lớn bên trên có mấy chữ Thượng thư Chu phủ lay động theo gió.

Cố Ngư chợt cảm thấy trong lòng như sóng cuộn trào dâng ào ạt, hắn không khỏi siết chặt dây cương.

Đây là phủ đệ của vị quan lớn nhất triều Đại Chu, đây là chỗ ở của trọng thần quyền thế ngất trời, đây chính là vị trí hào kiệt phiên vân phúc vũ dưới một người trên vạn người, ngoại trừ hoàng đế, võ quan xuống ngựa, văn quan hạ kiệu, chính là nơi ở của đương kim Trạng Nguyên đời thứ ba của triều Đại chu, Tể tướng Chu Xuân Minh.

Một người như thế, buồn cười chính là một đám học sinh không tự lượng sức mình, tự xưng là văn nhân thanh cao, mắng chửi người ta là gian tặc họa quốc, vu hãm trung lương, kỳ tội khả tru(*), cũng không biết trong mắt người ta, bất quá chỉ là chuột nhắt chơi đùa mà thôi, chỉ cần hắn muốn, một ngón tay cũng đủ nghiền chết các ngươi.

Cố Hải quả nhiên không có đi bái hạ Lý đại nhân, chẳng qua là gửi thiếp cảm tạ, lại còn kèm theo một bức phụ thư, liệt kê tội ác của đại Kim ngược xuôi phía nam, cùng với chiến tích của Diệp tướng quân bao năm qua, không cần nói cũng đủ rõ ý nghĩ của hắn.

Sau khi Lý đại nhân nhận được, cũng không có bất kỳ sự hồi đáp nào, giống như đá chìm xuống biển, bùn thả vào sông.

“Ngươi ấm đầu rồi sao?” Sau khi Cố Ngư dở biết được dở khóc dở cười, “Ngươi biết mình đang làm gì không?”

“Ta có đạo lí của ta cầu học làm quan vào sĩ là vì điều gì.” Cố Hải trầm giọng đáp, thần sắc thản nhiên.

Cố Ngư cười một tiếng, hắn mém đã quên, tên tiểu tử này còn có biệt hiệu là ngốc mộc đầu, mộc đầu dĩ nhiên ngu ngốc, còn phải thêm chữ ngốc phía trước, có thể thấy được trình độ tính tình ra sao.

Kể từ khi vào học trong tộc, sau khi triển lộ tài hoa, hắn cơ hồ quên chuyện này, cái biệt hiệu này cũng không ai gọi nữa, có câu nói, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, hắn mặc dù chăm chỉ học, bài vở cùng trình độ cao hơn, nhưng Cố Hải vẫn là Cố Hải, vẫn không thay đổi.

Người khác như thế nào Cố Ngư đều không để trong lòng, huống chi, người trước mắt lại là Cố Hải.

Mặc dù mình thi lần đầu đã đoạt giải nhất, nhưng còn có thi đình, nguyên bản là chuyện ván đã đóng thuyền, nhưng nhìn thần thái thiếu niên trước mắt, hai mắt hắn không

loading