Dược hương trùng sinh - Trang 144

Chương 118: Tiền lộ

Edit: nnttrang

Nữ tử sĩ tộc dấn thân vào làm thợ thủ công, đang là tâm điểm tại Kiến Khang, nhất là khi nữ tử này lại là muội muội của tân giải nguyên Cố Hải, càng khiến cho người khác chú ý.

Ngắn ngủi mấy tháng, Cố gia hai lần làm thành Kiến Khang kinh ngạc, vô số ánh mắt hướng vào ngõ hẻm Cố gia.

“Đem nàng trừ ra khỏi tộc phổ.” Có người giận dữ nói.

“Buồn cười, bất quá là đi làm thợ thủ công, sĩ công nông thương, vậy con em trong tộc chúng ta buôn bán chẳng phải đều bị đuổi hay sao?” Cũng có người chê cười nói.

“Tộc trưởng, gọi nàng tới..” Có người cẩn thận đề nghị.

Cố Trường Xuân sắc mặt tái xanh nhìn người nọ một cái.

“Gọi nàng tời thì thế nào?”

Mắng nàng? Còn không biết là ai mắng ai, chỉ trích nàng? Không chừng người nào chỉ trích người nào… Gọi nàng đến chẳng khác nào tự rước nhục vào thân à.

Nghĩ đến nha đầu kia nhanh mồm nhanh miệng, tất cả mọi người lắc đầu một cái.

“Mặc kệ ý nó đi.” Cố Trường Xuân khoát khoát tay, trầm giọng nói.

Kinh thành, bên ngoài Vân Mông thư viện, kì thi hội sắp đến, không khí yên ả nay có chút khẩn trương.

“Thiếu gia..”

Một gã sai vặt cầm một phong thư bước nhanh vào thư phòng.

Xem xong thư, thần sắc Cố Ngư cũng không có thay đổi chút nào, ngòi bút bên dưới vẫn tùy ý như phong.

Ngoài cửa có tiếng cười nói của đám họ sinh, Cố Hải một thân trường bào xanh thẳm đang trò chuyện vui vẻ cùng mấy người nữa.

“Ngậm chi” Cố Ngư mỉm cười bước đến.

Cố Ngư và Cố Hải là đường huynh đệ, học sinh ở đây đều biết, nhưng bầu không khí giữa hai người có chút cổ quái, những ngày ngắn ngủi tại Vân Mộng thư viện, Cố Ngư tài hoa hơn người mọi người cũng biết, mà Cố Hải lại bình bình không có gì là đặc biệt lắm, nghĩ đến hai người một người là thủ khoa thành Kiến Khang, một người là vị trí thứ hai, trong này tự nhiên không ai có ý định nói, nhưng mọi người cũng thoải mái với nhau.

Con em đồng tông cùng tộc không hòa thuận, bất kể ai đúng ai sai, nếu như biểu hiện quá rõ ràng, khó tránh bị người lên án thất đức, bởi vậy chuyện Vân Mộng thư viện, Cố Hải cho là Cố Ngư hèn hạ, Cố Ngư cho là Cố Hải giấu diếm, nhưng trên mặt vẫn như cũ làm ra vẻ hòa thuận.

“Tồn chi.” Cố Hải mỉm cười gật đầu.

“Chúc mừng ngươi sau này tiền tài rộng rãi vào ăn ra uống không cần phải lo.” Cố Ngư gấp chiết phiến, thấp giọng cười nói.

Cố Hải mỉm cười không nói.

“Tương lai lại có thêm muội phu, kia lại càng như núi vàng núi bạc trong tầm tay.” Cố Ngư cười nói tiếp, phiết chiến vỗ vỗ nhẹ vai hắn một cái.

Sắc mặt Cố Hải đến đây mới có chút thay đổi nhỏ.

“Bất quá, vậy thì như thế nào.” Cố Ngư thu hồi chiết phiến, nhẹ nhàng phất phơ trước người, nhìn Cố Hải, khóe miệng hắn cong lên một nụ cười.”Chuyện lợi lớn như thế, chỉ có người ngu mới bỏ qua, Thập Bát Nương, cũng là người thông minh.”

“Ngư huynh.” Cố Hải thu nụ cười, nhìn hắn.

Sự xưng hô giữa bọn họ có thể nói là khá phức tạp, Ngư huynh cũng là lần đầu tiên.

Cố Ngư lay động phiết chiến cười nhạt không nói.

“Thập Bát Nương làm vậy là vì báo ơn, mà không phải vì lợi ích.” Cố Hải trầm giọng nói, “Quy củ sư môn, không bái sư không nhận đồ đệ, không cho truyền thụ tài nghệ, nhưng Lưu Công lão nhân gia ông ấy đã phá lệnh, đã coi Thập Bát Nương như sư đồ mà đối đãi, nhưng vì Thập Bát Nương lo lắng không chỉ chuyện thu đồ đệ, mà ân đức như thế, không báo đáp chính là bất nhân bất nghĩa.”

Cố Ngư chẳng qua cười một tiếng, “Nói dễ nghe như vậy, chứ không phải bởi vì người này là Lưu Công, mà không phải là Công khác sao.

“Ngươi.” Sắc mặt Cố Hải hiện lên tức giận.

“Ta nói không đúng sao.” Cố Ngư nhẹ giọng cười một tiếng, ánh mắt hướng về phía ngọn cây đang lay động.”Trục lợi mà đi, đừng nói là bái sư, chính là nhận cha lại có ngại gì?”

Lồng ngực Cố Hải phập phồng, hai bàn tay nắm chặt, trợn mắt nhìn hắn một khắc.

“Ngươi thật là..” Cố Hải thở hắc ra một hơi, vẻ mặt mang theo vài phần ý vị không nói nên lời nhìn Cố Ngư, “Vì sao luôn là ý nghĩ bất công, chuyện vốn rất đơn giản, ngươi lại luôn…”

Hắn cười khổ một tiếng, “Đây chẳng lẽ nói duyên cớ chính là vì ngươi quá thông minh?”

“Bất công?” Khóe miệng Cố Ngư nhếch lên một tia cười nhạo, “Là ngươi tự xưng là quân tử mà thôi.”

Hai người bốn mắt nhìn nhau, như có tia lửa điện chạm vào.

“Hải ca” mấy vị học sinh ở một bên không biết đang nói chuyện phiếm gì, một người trong đó kêu bọn họ.

Hai người chuyển dời tầm mắt, sắc mặt khôi phục như thường, hướng đám người đi đến.

“Lần này triều đình sơ nghị các ngươi thấy thế nào?” Một vị học sinh mặt trắng mày đen nói.

“Đương nhiên là chiến.” Một vị học sinh khác đứng kế bên kích động phất tay áo nói, “Diệp tướng quân dụng binh như thần thế như trẻ che, Đại Chu ta có thể chiếm lại vùng đất đã mất..”

“Cái rắm.” Một người khác nói lại, “Người sống ở biên cảnh không phải ngươi, ra chiến trường đánh giặc cũng không phải ngươi, ngươi ở nơi này quyết tử thì tướng công cùng mọi người thành đống xương khô, ngươi cũng không phải biến thành xương khô, nói hay thật.”

“Ngươi đây là sợ chết.”

Không khí nhất thời nồng nặc mùi thuốc súng.

“Tồn chi, ngươi thấy thế nào?” Vị học sinh mặt trắng khởi xướng đề tài ngăn hai đại học sinh mặt đỏ tới mang tai, nhìn về phía Cố Ngư hỏi.

Thời gian này, Diệp tướng quân liên tiếp truyền về tin chiến thắng, triều đình vì vấn đề chiến sự tranh luận ngày càng kịch liệt.

Phái chủ chiến là do Thẩm quốc công cầm đầu, yêu cầu lấy lại phần đất đã mất, chủ hòa do Chu tể tướng đại nhân đứng đầu, yêu cầu nhân cơ hội thương lượng yêu cầu chung sống hòa bình, song phương nhất thời cãi nhau từ trên triều đến ra đường, khiến cho hoàng đế một thân bệnh vừa khỏi lại bệnh trở lại.

Thân là học sinh kinh thành, tự nhiên cũng khó có thể tránh khỏi, nhất phải của mình ủng hộ, cũng là tranh khí thế ngất trời.

“Ta là một học sinh, chưa tiếp xúc với triều chính, không biết đại cục toàn sự cũng không dám vọng nghị

loading