Dược hương trùng sinh - Trang 142

Chương 116: Cân nhắc

edit: nnttrang

“Ngươi nói xem bà ta sẽ thật sự đi tố chúng ta sao?” Chờ đám người Thẩm Tam phu nhân vừa đi, mẫu tử bọn họ cũng đã bình tâm lại, Tào thị rốt cục không nhịn được hỏi.

Bà nhìn Cố Thập Bát Nương thần sắc âm trầm, vị Thẩm Tam phu nhân này quả thật bất đồng so với nữ nhi miêu tả, khí thế bén nhọn như thế, nhất định là cái mẹ chồng hà khắc đến ăn nói cũng phải cẩn trọng, thế nào nữ nhi lại nói…

“Bà ấy sẽ không.” Cố Thập Bát Nương đáp, đưa chén trà lên môi uống một ngụm.

Làm như nàng hiểu rõ là Thẩm Tam phu nhân sẽ không làm như vậy, nhưng nàng cũng hiểu thêm phần nào về bà ta.

Trên cõi đời này không ai vô duyên vô cớ đối xử tốt với ngươi, trừ người thân, mà hiển nhiên Thẩm Tam phu nhân sẽ không coi nàng là người thân.

Ý nghĩ như vậy xuất hiện, nháy mắt trong đầu chợt thanh minh vô cùng.

Nàng nghĩ đến rất nhiều chuyện, những chuyện liên quan đến Thẩm Tam phu nhân trong trí nhớ thay nhau hiện lên, lời nói ôn hòa kia, gò má từ ái, cùng với những thuyết giáo nhẹ nhàng d.dLQyĐoN, lần này nhìn lại, lại có một cảm giác thật khác biệt.

Cái loại cảm giác thân thiết đó dường như chỉ là cố ý làm ra vẻ như vậy, bất kể nàng hồi tưởng thế nào, đều không thể thuyết phục bản thân mình nhìn ra một tia đã từng cho là ôn tình.

Là nàng thay đổi, hôm nay nàng đã hoàn toàn thay đổi, cho nên sự việc trong mắt cũng có những cảm nhận khác đi hay sao?

Mới vừa rồi nàng trở về sớm hơn mọi ngày, nhìn thấy Thẩm Tam phu nhân tâm tình kích động không thể áp chế, nhưng nhìn ra đối phương lai giả bất thiện, bởi vì ôn tình lưu lại của kiếp trước khiến cho nàng không cách nào đối diện với xung đột của hai người, nên đứng ngoài cửa không vào, vì vậy mới chứng kiến một màn như vậy. thấy trong trí nhớ của mình thật ra chưa từng có Thẩm Tam phu nhân.

Cố Thập Bát Nương nhắm mắt lại, hít sâu một hơi

Được rồi, chuyện đến bước này, đã hoàn toàn không thể huyễn hoặc bản thân là Thẩm Tam phu nhân thật lòng yêu mến nàng, cho nên thúc đẩy hôn ước này.

Đối với Cố Thập Bát Nương mà nói, hành động lừa dối mình của người khác là không thể chấp nhận được, một khi tâm hồn đã tin tưởng, sau một khắc chắc chắn vạn kiếp bất phục.

Nếu đúng như lời Thẩm An Lâm, bà ấy vì tiền, vậy theo một góc độ khác, một đời kia Cố Thập Bát Nương nàng không có tiền, tại sao Thẩm Tam phu nhân lại đối với nàng như vậy?

Nhớ lại Thẩm Tam phu nhân vừa rồi bộc lộ ra vẻ cao cao tại thượng cùng với sự khinh bỉ, khi đó Cố Thập Bát Nương không có bất kì ưu thế nào, bất lợi ngược lại là một đống lớn..

“Bất lợi” Cố Thập Bát Nương đặt chén trà xuống, ánh mắt sáng lên.

“Thập Bát Nương.” Tào thị vội hỏi han nàng.

Mới vừa rồi nhìn thấy nữ nhi suy nghĩ điều gì, thần sắc u sầu, chỉ nói với bà là lo lắng chuyện vừa rồi.

“Đừng sợ, thoái hôn cũng không phải là đại sự gì, chuyện thường xảy ra, cũng không phải chuyện li kì gì, huống chi là lỗi do bọn họ thất lễ trước, nếu bị thẩm vấn ở công đường, nương cũng không sợ..” Tào thị vuốt ve mái tóc Cố Thập Bát Nương nhẹ giọng nói.

Bà vừa nói chuyện, chợt xoay người đi vào nội đường, Cố Thập Bát Nương tò mò không biết bà định làm gì, nhanh chóng đuổi theo.

“Cái này…” Tào thị lấy một tờ giấy từ đáy rương ra D3DL3QuĐ0n, tờ giấy đã ố vàng với những vết mực loang lổ.

“Đây chính là ước định do Thẩm Tam lão gia năm đó cùng phụ thân viết?” Cố Thập Bát Nương đưa tay nhận lấy.

Thấy chữ viết ngoáy một cách hỗn loạn hiển nhiên không phải lễ thư chính thức, cũng không có nói tới ngày sinh tháng đẻ gì cả, mà chỉ nói là ước định với con gái thân gia, ở dưới còn có một bài phú nhỏ, đại ý là ước mơ lần sau thi đỗ đạt hãnh diện, mặc dù có chứa chút khí chua, nhưng cũng không mất đi hăng hái của thiếu niên…

“Đây là lúc bọn hắn say rượu viết ra..” khóe môi Tào thị cong cong, tựa như nhìn thấy trượng phu say khước giơ lễ thư lên cười to, vui vẻ rất nhanh tản đi, chỉ còn lại vẻ khổ sở trên khuôn mặt.

Cố Thập Bát Nương đốt một ngọn nến trên bàn.

“Không môn đăng hộ đối…” nàng lẩm bẩm nói.

Kết hôn đã biết chính mình không thân phận địa vị, lại là một nữ tử mồ côi không cha không mẹ vô huynh vô đệ , đối với vị Thẩm An Lâm là con trai trưởng trong một tộc lớn như vậy mà nói, ý vị thế nào?

“Buồn cười… Sỉ nhục…” Cố Thập Bát Nương giơ tay lên, một chút lửa bắt lên, trong nháy mắt tờ giấy mỏng hóa thành tro bụi

Nhìn thấy biểu hiện hôm nay của Thẩm Tam phu nhân, bà ta sẽ đồng ý làm chuyện khiến người khác chê cười, bị người ta rêu rao sỉ nhục hay sao?

Trong phòng một trận trầm mặc, mẫu tử hai người nhìn đống tro tàn có chút suy nghĩ, một cơn gió thổi nhẹ qua, làm bụi tro bay tứ tán đi.

“Cho nên nương yên tâm, bà ta sẽ không đi tố chuyện chúng ta..” Cố Thập Bát Nương nhàn nhạt, “Bà ấy là một người rất sĩ diện..”

Vừa nói vừa đỡ Tào thị ngồi xún, “Hôn sự lần này không thành, nếu như người ngoài biết chúng ta thoái hôn không chấp nhận, người nói xem ai mất mặt hơn ai?”

Phải nói bọn họ từ chối hôn sự này, chỉ sợ còn không có ai tin.

“Cho nên, bà ấy sẽ không làm chuyện đó đâu.” Cố Thập Bát Nương cười nói, “Bà ta bất quá thẹn quá hóa giận tất sẽ nói như vậy, cũng không có gì, chẳng qua cùng lắm thì tung ít tin đồn ô miệt chúng ta… Ta cũng không quan tâm, chẳng

loading